5.

Mặc dù hyeonmin và daegeun học khác lớp, nhưng mỗi ngày, họ đều đều tìm cách gặp nhau. Có thể là qua hành lang, trong lúc chờ xe bus, hay thậm chí chỉ là những lúc vô tình gặp mặt trong sân trường. Mối Quan hệ giữa họ không còn chỉ là những cái nhìn lén lút hay những cuộc trò chuyện vô nghĩa nữa, mà đã dần có những cảm xúc không thể che giấu được.

Hôm nay, hyeonmin đang ngồi trong lóp học, đầu óc vẫn chẳng thể dừng việc suy nghĩ về daegeun. Hắn đã làm xong bài, nhưng ánh mắt của hắn daegeun cứ hiện lên trong tâm trí. Thi thoảng, trong những giờ học, khi mắt hắn lướt qua cửa sổ, hắn luôn mơ hồ mong muốn được nhìn thấy cậu. Lớp học của daegeun ở ngay bên cạnh, và chỉ cần một chút nữa thôi là hyeonmin có thể ra ngoài và thấy cậu đứng đó.

Lớp học của hyeonmin đang diễn ra một tiết học khá nhàm chán, nhưng hắn lại không thể tập trung. Những âm thanh ngoài cửa lớp vang lên khiến hyeonmin chú ý. Hắn nhìn ra ngoài, và ngay lúc đó, hắn thấy daegeun bước qua hành lang, tay cầm cuốn sách, như thể đang vội vã trở về lớp. hyeonmin chợt nhận ra rằng chỉ cần cậu đứng dậy ngay bây giờ, có thể gặp được daegeun trước khi cậu vào lớp. Không cần suy nghĩ thêm, hyeonmin đột ngột đứng dậy và bước ra ngoài cửa lớp, mặc kệ sự bất ngờ của giáo viên.

"Chắc chắn không phải lần đầu cậu ta bỏ học giữa giờ đâu." hyeonmin nghĩ, miệng cười nhẹ khi nghĩ đến những hành động hơi bốc đồng của mình. Nhưng lúc này, cậu không thể chờ đợi lâu hơn nữa.

Khi vừa bước ra hành lang, hyeonmin thấy daegeun đang bước gần đến lớp mình. Cậu ấy có vẻ vừa nhận ra sự hiện diện của hyeonmin, nên quay đầu lại. Ánh mắt của họ giao nhau, và trong khoảng khắc ấy, hyeonmin thấy tim mình đập mạnh. Cảm giác này, cái nhìn này, không thể chỉ là sự tình cờ.

"Đang đi đâu thế?" hyeonmin bước lại gần, giọng nói bình thường nhưng mắt không rời khỏi daegeun.

Daegeun khẽ ngẩng đầu, nhìn hyeonmin một lúc rồi mới trả lời, giọng có phần bối rối. "Tớ...chỉ cần chút không gian."

Hyeonmin nhìn cậu, ngập ngừng trong giây lát. Cảm giác lạ lẫm khiến cậu có chút lo lắng, nhưng lại không thèm che giấu sự quan tâm. "Cậu có thể nói nếu cần gì đó." hyeonmin nói rồi lặng lẽ bước đến gần cậu hơn, gần đến mức mà daegeun có thể cảm nhận hơi thở của hắn.

Daegeun cảm thấy một chút khó chịu khi sự gần gủi này bỗng nhiên quá rõ ràng. Cậu đinh quay đi, nhưng bước chân hyeonmin đã khiến cậu không thể lùi lại nữa.

"Cảm ơn, nhưng không sao đâu." daegeun trả lời nhanh chóng, nhưng trong lòng chẳng thể bình tĩnh.

"Cậu hay lo lắng quá đấy." hyeonmin không thể ngừng mỉm cười dù vẫn có một chút gì đó thật nghiệm túc trong ánh mắt.

Daegeun không biết vì sao lại thấy lòng mình nhói lên. Cậu không thể giấu được sự căng thẳng đang dân lên trong lòng. Những lần tiếp xúc gần gũi thế này, những ánh mắt của hyeonmin, khiến cậu chẳng thể thở nổi nữa.

Lúc này cả hai vẫn đứng đối diện nhau trong một khoảng khắc dài, hyeonmin nhìn vào mắt daegeun và không thể không nhận ra một điều. Sự căng thẳng này không phải chỉ từ mình hắn, mà có lẽ từ cả daegeun. Cảm giác này, dù ngượng ngùng và có chút mơ hồ, nhưng lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Cậu có... sao không?" hyeonmin đột ngột lên tiếng, rồi lập tức nhận ra câu hỏi của mình thật ngốc nghếch.

daegeun ngẩn người, nhìn hyeonmin một lúc lâu, trong lòng dấy lên một sự khó chịu. Cậu không thể nào thừa nhận được. Rằng mình cũng đang cảm thấy một thứ gì đó mơ hồ mà khó giải thích. Cậu chỉ biết im lặng, không thể đáp lại câu hỏi của hyeonmin.

Và rồi, sự im lặng giữa hai người trở nên ngột ngạt. Cảm giác rằng giữa họ đang có một thứ gì đó chưa thể xác định, nhưng lại không thể phủ nhận, đang chiếm lấy cả không gian xung quanh. Hyeonmin đứng gần daegeun càng cản thấy bối rối hơn bao giờ hết. Cảm giác đó không phải là ghét bỏ, mà là một điều gì đó không thể mô tả bằng lời.

Từng bước chân của họ lại đưa họ gần hơn, nhưng cũng khiến tình cảm ấy càng trở nên phức tạp hơn. Giữa cái nhìn không rời này, một nỗi lo lắng vô hình lại dâng lên trong lòng mỗi người. Cả hai chưa dám nói ra, nhưng cảm giác này...không thể che giấu được nữa.

--⋆˙⟡

14:38 🥀

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top