3.

Hyeonmin chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu khi về nhà. Căn nhà của hắn không phải một nơi ấm cúng hay yên bình như những gì người ta hay nghĩ, nó chỉ là một nơi để hắn trở về lặng lẽ đóng cửa cuộc sống hoàn toàn riêng biệt. Mẹ hắn là một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng lạnh lùng suốt ngày chỉ lo công việc,còn bố hắn – một người đàn ông không bao giờ xuất hiện trong các câu chuyện của hyeonmin chỉ thỉnh thoảng ghé về rồi lại biến mất không dấu vết.

Hắn chẳng muốn về nhà, cảm giác lạc lõng trong chính ngôi nhà khiến hắn muôn ra ngoài gặp gỡ bạn bè cũ tìm kiếm sự khuây khỏa trong những cuộc vui. Nhưng dù thế hắn vẫn cảm thấy mệt mỏi, cảm giác đó khiến hắn chán ghét chính mình, chán ghét cuộc sống của mình.

 Bất chợt, hyeonmin nhớ đến hình ảnh của daegeun. Cậu ấy với ánh mắt nhìn xuống và vẻ ngoài yếu đuối nhưng lại có sự kiên nhẫn mà hyeonmin không thể nào hiểu nổi mỗi lần gặp cậu cảm thấy trái tim mình như có một thứ gì đó nhẹ nhàng đập lên một cảm giác khác hẳn với sự lộn sộn trong cuộc đời hắn.

–––⋆.𐙚 ̊

Hôm đó sau giờ học, hyeonmin một mình đi bộ trên con phố quen thuộc. Đột nhiên từ xa cậu nhìn thấy daegeun cuối người nhặt giúp đồ của bà lão làm rơi.

"Cảm ơn cháu" bà lão cười hiền hậu "Bà hay làm rơi đồ lắm."

Daegeun chỉ cười nhẹ không nói gì nhưng anh mắt cậu sáng lên như thể chính bà là người làm cậu vui.

Hyeonmin không hiểu tại sao mình lại dừng lại và tiếp tục đứng nhìn. Cảnh đó cứ lặp lại trong đầu hắn, một cậu bé tưởng như chẳng có gì đặc biệt nhưng khiến cho những điều đơn giản trở nên đáng giá.

––––⋆.𐙚 ̊

Trong khi đó, daegeun lại có một hoàn cảnh khác hẳn cậu sống cùng mẹ và bà trong một căn nhà nhỏ đơn sơ nơi chẳng có gì ngoài tình yêu thương người thân. Mẹ cậu là người phụ nữ tần tão, ngày đêm bán hàng ngoài chợ để nuôi gia đình luôn dành hết thời gian và sức lực cho những công việc vất vả. Bà cậu đã già sức khỏe yếu nhưng vẫn luôn giúp đỡ mẹ cậu.

Cảm giác cô đơn trong một gia đình yêu thương nhưng lại thiếu thốn về mặt vật chất là điều mà daegeun luôn cảm thấy. Dù không nói ra nhưng cậu hiểu rằng mẹ cậu rất khổ sở vừa lo công việc vừa chăm sóc bà nhưng cậu cố gắng không để mẹ phải lo lắng và đôi khi những hành động nhỏ như giúp bà lão nhặt đồ ngoài phố chính là cách cậu thể hiện sự yêu thương cũng như niềm vui giản dị mà cậu có thể mang lại cho người khác.

–––⋆.𐙚 ̊

Ngày hôm đó, daegeun lại gặp hyeonmin lần này là ở cổng trường. Hắn không nói gì chỉ đứng nhìn daegeun như một người xa lạ nhưng lần daegeun không cảm thấy khó chịu, cậu cảm nhận được một điều gì đó trong ánh mắt của hyeonmin một thứ gì đó ấm áp nhưng vẫn đầy bí ẩn.

"Cảm ơn cậu." daegeun chỉ nói một từ nhưng đó là một lời cảm ơn thật lòng từ sâu thẳm trong trái tim cậu. Cảm ơn vì hyeonmin đã bảo vệ cậu lần trước, cảm ơn vì sự quan tâm lặng lẽ mà hắn đã thể hiện mà không cần phải nói ra.

Hyeonmin chỉ nhún vai nở nụ cười rất nhẹ "Không có gì." nhưng trong khoảng khắc ấy, hyeonmin nhận ra điều gì đó hắn không phải là một người hoàn toàn lạnh lùng không phải chỉ biết đánh nhau tỏ ra cứng rắn hắn cũng có những lúc muốn bảo vệ, muốn che chở cho người khác.

Từ đó, những buổi sáng của daegeun không còn im lặng như trước nữa. Cậu bắt đầu mong chờ những cuộc gặp gỡ tình cờ dù là trong im lặng, những lần đi qua lớp hyeonmin những lần ánh mắt vô tình giao nhau điều khiến trái tim daegeun đập nhanh hơn.

Còn hyeonmin, hắn biết rằng mình không thể tiếp tục đứng nhìn cậu như người ngoài cuộc. Hắn phải tiến lại gần hơn dù không rõ lí do, nhưng có cảm giác trong lòng hắn thôi thúc hắn làm vậy, có lẽ...vì cảm giác khi nhìn thấy daegeun hắn cảm thấy mình không cô đơn nữa.

–––⋆.𐙚 ̊

Chưa bao giờ, daegeun và hyeonmin cảm nhận rõ rằng khoảng cách giữa họ đã thật sự đã rút ngắn dù chẳng ai thừa nhận nhưng cả hai đều cảm thấy một thứ gì đó đang dần thay đổi dù chỉ là những hành động nhỏ, những ánh mắt lén lút.

Khoảng cách giữa hai người họ vẫn còn đó, nhưng không còn là một khoảng cách không thể vượt qua.

———————

Dù tôi đang rất bận nhưng cũng cố hết sức ra chap cho mấy nàng đọc nè 🥹😘.

🥀

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top