Chương 48-49
Bụng dưới nhanh chóng có cảm giác đau quặn... Sương mù dày đặc ben sườn núi đập vào mặt, cuồng phong bên tai như tiếng oan hồn thấp giọng rít gào, gió rét mãnh liẹt như lưỡi đao cắt vào da thịt Cố Thính Ngữ
Chợt loé lên trên vách núi là một loạt hình ảnh giống như phim nhựa, Cố Thính Ngữ nghe thấy trái tim bản thân đang kịch liệt nhảy lên, trong chớp mắt dường như xảy ra rất nhiều sự tình, nhưng hắn đã không còn thời gian quay đầu lại để tỉ mỉ tìm kiếm.
Sương gió trước mặt đâm tới làm hai mắt Cố Thính Ngữ đau nhức, hắn vô lực khép mắt lại.
Trên vách núi cỏ dại đá vun có ở khắp nơi, những con thú trượt chân rơi xuống đây chỉ còn lưu lại những xương sọ đáng sợ. Chúng nó vĩnh viễn phải ở lại đáy cốc này, tựa hồ như tiếng thét một lần nữa vang lên trong thâm cốc này. Theo hướng mà Cố Thính Ngữ rơi xuống chính là một khối cự thạch sắc bén đang chờ đợi, đúng lúc này, hai đạo thân ảnh không cùng phương hướng đồng thời bay nhanh tới...
"Không!!!"
——————
[ Ta muốn đem tất cả những gì trọng yếu khoá ở bên mình, cả đời cũng không buông tay]
"Tộc trưởng, ta muốn ngôi sao kia."
"Đứa ngốc, chờ cánh của ngươi mọc đủ, ngươi có thể bay lên hái sao rồi."
"Ân, chúng nó đều là của ta." (lộ rõ lòng tham..)
"ha hả, nếu vậy, ngươi phải nhanh chóng luyện bay a." Tộc trưởng sủng nịch cười nói
"Tộc trưởng... ta có chuyện này..." Lương Nguyệt nho nhỏ ngồi bên sườn núi, bỗng nhiên thấy bầu trời chiếu ra tàn quang màu đỏ như máu, chưa bao giờ thấy qua cảnh này khiến y ngơ ngác quên đi cả điều muốn nói.
"Tộc trưởng!!" Lương nguỵet theo tiếng gọi nhìn thấy một trưởng lão của Vũ tộc đang gấp gáp bay tới LàMộc Hoa.
Thấy màn trời huyết hồng sắc mặt cuả tộc trưởng đột biến, y nhìn Mộc Hoa hỏi "Phát sinh chuyện gì vậy?!"
Mộc Hoa vừa chạm đất đột nhiên trong tâm bất ổn mà ngã xuống, tộc trưởng ôm cổ Mộc Hoa lo lắng quát "Ngươi làm sao vậy!"
"Ngô... [Minh lệ] bị trộm,ChuTước nổi giận, bọn họ nói... Là do Vũ tộc làm."
[Minh lệ] chính là mười hạt châu trong suốt do nước mắt của Chính thần trong thời thượng cổ hoá thành
Đang nói chuyện, đám mây huyết hồng xa vời cuồn cuộn lan tràn, Chu Tước bay lượn trên đám mây dấy lên biển lửa vạn trượng, oán khí cuồn cuộn cùng mùi khói bốc lên ngút trời.
đối mặt với thế tiến công như chẻ tre củaChuTước, lực lượng nhỏ bé của Vũ tộc tụ lại một chỗ, tạo thành một đạo tường thành màu đen bảo vệ lãnh địa của bọn họ
"Dát"tiếng rên rỉ thê lương quanh quẩn trong ngọn lửa cháy lớn, những chiếc lông chim màu đen bay tán loạn giữa trời đất, một nhóm lại một nhóm chiến sĩ Vũ tộc lần lượt táng thân trong biển lửa
"Mộc Hoa, ngươi đem tất cả bọn nhỏ trốn đi." Tộc trưởng triển khai đôi cánh hắc sắc của mình tới cực đại, đáy mắt lưu động tới dị quang hồng sắc kia.
"Không!! Khái..." Lương Nguyệt bị khói đen đặc làm bị sặc, y liều mạng nắm tay tộc trưởng, cái trán kịch liệt lay động.
"Lương Nguyệt," Giữa chiến trường đẫm máu, hoả quang chiếu sáng con ngươi thâm thuý của tộc trưởng, hắn ngồi xổm xuống nắm bả vai Lương Nguyệt nói "Nếu như ngươi có thể sống qua kiếp nạn này, chỉ mong ngươi sẽ hiểu được, có rất nhiều thứ trên đời này không phải bởi vì ngươi nhất định muốn có mà có thể có đựơc..."
"Tộc trưởng ... Là ta..." Nước mắt bị chặn ở cuống họng, trong không khí tràn ngập vị đạo của tử thi bị thiêu cháy
"Được rồi." Tộc trưởng cắt dứt lời y, bởi vì hiện tại có nói gì cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Tộc trưởng đứng lên nhìn Mộc Hoa, tuỵêt vọng mà thâm tình nhìn hắn
"Ta đi đây."
Mộc Hoa cúi đầu túm lấy cánh tay đang kéo không tha tộc trưởng của Lương Nguyệt, rầu rĩ đáp một tiếng "đã biết."
Khói bốc lên sau lưng, cấm thuật sắc bén như thiểm điện từ bốn phía quét tới
Mộc Hoa mang lũ trẻ bay tới vùng đất an toàn, hắn ôm Lương Nguyệt còn không chịu bay đi vào trong ngực, Lương Nguyệt cảm giác đựơc đôi tay của Mộc Hoa run lên, một chút dịch thể lạnh lẽo rơi xuống trên mặt y.
Bầu trời đỏ đậm không có mưa, này nhất định là lệ của Mộc Hoa.
Tất cả những chiến sĩ còn lại của Vũ tộc đang dùng thân thể yếu đuối của bọn họ chống lại thế tiến công củaChuTước, những tiếng kêu thảm thiết xé rách tâm can như mũi dao cắt vào trái tim Lương Nguyệt, gắt gao tựa vào lòng Mộc Hoa, y không rõ là ai đã ngã xuống... Là ai sắp sửa diệt vong, y chỉ biết sở dĩ ngày hôm nay Vũ tộc gặp phải tai ương ngập đầu này, tất cả đều là do một mình y gây ra.
Lửa lớn ở phía sau dữ dội dâng cao, một hoả cầu thật lớn đột nhiên nổ mạnh, toàn bộ sinh linh ở những chỗ mà cường quang này chiếu tới đều trở thành tro tàn.
Mộc Hoa cả người rung động, bỗng nhiên rơi thẳng xuống mặt đất. Hắn cật lực thở hổn hển nói với mọi người "Bay về phía trước đi, ở đó có một cái vực, các ngươi bay trốn xuống đó là an toàn rồi."
Xa xaChutước đột phá vòng vây, trong ngọn lửa cháy mạnh chỉ còn sót lại vài điểm hắc sắc ít ỏi.
"Là lỗi của ta... Là lỗi của ta... Ta cho rằng những hạt châu này là ngôi sao rơi trên mặt đất..." Sác mặt tái nhợt, nước mắt Lương Nguỵet rơi như mưa "Trả lại cho hắn... ta trả lại cho hắn, cầu hắn để tộc trưởng quay về có được hay không?"
Mộc Hoa quỳ rạp trên mặt đất thấp giọng thở hổn hển, cố sắc lắc đầu "Quá muộn rồi, Lương Nguyệt... Ngươi..."
Y là Vũ tộc nhỏ tuổi nhất cũng là hài tử được sủng ái nhất, nếu như Lương Nguyệt nhìn trúng cái gì đó, y sẽ nghĩ mọi biện pháp để có đựoc thứ đó. Mộc Hoa đa từng rất thích cách cứng cỏi cùng chấp nhất của hài tử này, chỉ là hiện tại ...(Ví dụ điển hình của chiều quá sinh hư)
"ta chỉ là nghĩ muốn chúng nó... Vì sao sau cùng lại như vậy..." Vô thố nhìn Mộc Hoa, nước mắt không ngừng rơi xuống khoé miệng Lương Nguyệt, một mùi vị xa lạ tiến vào đầu lưỡi của y, cái loại tư vị này lan tràn vào tận đáy lòng, chua chát tới đau nhức.
"..." Mộc Hoa miễn cưỡng chống đỡ thân thể đứng lên, đối với một tiểu hài tử cái gì cũng không hiểu hắn thực sự không đành lòng trách cứ, giương mắt nhìn Chu Tước đang từ từ tới gần, hắn nói "Lương Nguyệt, ta muốn đi giúp tộc trưởng..."
Lương Nguỵêt nâng len mười hạt châu, giơ lên trước mặt Mộc Hoa "Trả lại cho hắn! Những ... này, ta từ bỏ..."Mộc Hoa lắc đầu "Đã... KHông còn quan hệ nữa. Ngươi giữ lại đi, thế nhưng Lương Nguyệt, một ngày nào đó ngươi sẽ gặp thứ... so với những hạt châu này lại càng quý giá hơn."
"Quý giá hơn cả sao ư?"
Dáng tươi cười nhu hoà của Mộc Hoa toả ra dưới màn trời huyết hồng
"được đồng sinh đồng tử với một kẻ khác trên thế giới, thì người đó còn quan trọng hơn cả bản than mình." (nguyên văn câu này là "Trên thế giới hữu một loại kẻ khác sinh tử đi theo gì đó, có chút nhân trọng yếu đáo khả dĩ vượt lên trước chính" ta để như vậy nàng nào thấy không hợp lí thì bảo ta nhá)
[ Vũ tộc chúng ta, cả đời chỉ biết yêu một người.... Hài tử, ngươi sau này sẽ hiểu được...]
————————–
"Không!!!"
Quá muộn rồi, hai cánh tay vươn ra chỉ kịp chạm đến sợi tóc của Cố Thính Ngữ, Lương Nguyệt tận mắt nhìn thấy thân thể yếu đuối của Cố Thính Ngữ va mạnh vào cự thạch cứng rắn, cát bụi mù mịt... Y phảng phất nghe thấy cả thanh âm đầu khớp xương của hắn bị gãy...
Hắn nằm ở nơi đó, trán cùng mặt nhăn thành một đoàn, màu máu đỏ tươi chậm rãi từ dưới thân hắn tràn ra, ánh sáng tiên diễm như vậy phảng phất như một đoá hoa tuyệt mĩ đang thong thả nở rộ trên cự thạch
Tất cả yên lặng không một tiếng động.
Lưoơg Nguyệt hô hấp ngừng lại, Thu hồi đôi cánh chim màu đen thật lớn, y quỳ gối bên người Cố Thính Ngữ
Vì sao lại như vậy! Vì sao sau cùng tất cả đều như vậy!
"... ta chỉ nghĩ muốn hắn a..."
Mà lúc này, Huyễn Sinh đang đứng giữa không trung che miệng lại, cảm giác như trái tim của mình cũng muốn nứt ra rồi.
Y dự cảm thấy Cố Thính Ngữ gặp nguy hiểm thì, lại bị Quyết ngăn lại ở cửa kết giới.
Mặc dù đã xuất ra toàn bộ lực công kích nhưng cũng không vượt qua đựơc phòng ngự của Quyết, liều linh vọt ra, thế nhưng y vẫn chậm một bước.
Một Cố Thính Ngữ không hề tức giận đang gần trong gang tấc, thế nhưng y lại vô pháp tiến lên một bước để ôm hắn vào ngực.
... Bảo vệ hắn không đựoc.
Ngay từ đầu đã là như thế.
Từ ngực Cố Thính Ngữ phát ra một đạo bạch quang thánh khiết, năng lực trời ban đang nhanh chóng rời khỏi thân thể y... Ánh sáng bạch quang này bay lên không trung, sau đó biến mất không còn chút gì.
Trong hỗn độn Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy thân thể mình càng lúc càng nhẹ, còn có ảo giác đang bay bay. Năng lượng hấp thu trong cơ thể hắn hơn ba mươi năm nay hầu như đã không còn nữa... Cái này đúng hay không có ý nghĩa, tất cả đã kết thúc rồi.
Hắn gian nan mở mắt, cảm thụ được nhiệt độ một điểm lại một điểm mất đi, hắn thấy bản thân mình được bao bọc trong đôi cánh chim đen kịt mềm mại, giữa cơn gió lạnh buốt đang gào thét dưới đáy cốc, giống như một bài ca ai oán vang mãi không ngừng.
Giữcàng chặt, mất đi càng nhiều, Lương Nguyệt gắt gao ôm Cố Thính Ngữ, nhưng vẫn cảm giác đựoc sinh mệnh của hắn đang nhanh chóng trôi đi...
Lần đàu tiên nhìn thấy hắn, nghe thấy hắn gọi mình là "Thiên sứ", đồng thời mỉm cười với mình, trái tim của Lương Nguyệt kỳ thực từ lúc đó đã dao động rồi.
Muốn cho hắn nhìn bản thân mình nhiều hơn,... Chỉ nhìn thấy bản thân mình thôi.
Tuổi nhỏ từng tuỳ hứng làm bậy, gây tai hoạ tày trời gián tiếp hại cả bộ tộc phải chịu diệt vong, tính cách của Lương Nguyệt vì vậy mà phát sinh biến đổi to lớn Y thường thường dựa vào sự ngược đãi mà tạm quên đi nỗi thống khổ của bản thân.
Có lúc dằn vặt người khác, càng nhiều, chính là dằn vặt bản thân mình.
"Hạt châu... KHông có vỡ ra nga..." Ánh sáng từ từ ảm đạm đi, Cố Thính Ngữ nghe thấy thanh âm yếu ớt của bản thân
"Im miệng!!"
"Ta... Thắng..."
"Đừng ngủ."
"..."
"Van cầu ngươi đừng ngủ!!"
Nhưng mà, tất cả ánh sáng đã tắt rồi, Cố Thính Ngữ yên tĩnh nằm trong lòng Lương Nguyệt, không còn hô hấp nữa.
Im lặng hồi lâu, Lương Nguyệt ngây ngốc bất động đứng yên trên tảng đá
Y bỗng nhiên hiểu đựơc lời nói ngàn năm trước của Mộc Hoa "Được đồng sinh đồng tử với một kẻ khác trên thế giới, thì người đó còn quan trọng hơn cả bản thân mình."
Nguyên lai... Chính là cảm giác như thế này a...
"Ba!" Một đạo ánh sáng màu lục ngăn trở hành động tự sát của Lương Nguyệt, Huyễn Sinh tựa trên thạch bích cực lực khăc chế tình tự của bản thân nói
"Ngươi có biết vì sao ngày trước chính thần lại chọn nhân loại làm thần sử không?""Tiểu Ngữ."
Nữ nhân khẩn cấp đựoc đưa vào phòng mổ, nằm trên càng cứu thương là một thân thể gầy yếu tiều tuỵ, tất cả mọi chất dinh dưõng đều bị cái bụng hở ra kia hấp thu, trong hỗn loạn lay động mồ hôi tuôn như mưa, nàng nắm chặt tay trượng phu (chồng)
"... Gọi con là Tiểu Ngữ."
Trong lúc mang thai, nữ nhân kia đêm đêm đều bị ác mộng quấn lấy, thế giới trong mộng bầu trời u ám, nàng đứng giữa một cây cầu sắt, có vật gì đó đang cuộn trào mãnh liệt hứơng về phiá nàng. Sừng sững đối diện cây cầu là một toà thành, một con rắn thật lớn quấn trên cây cầu, theo sau nó là một con cáo chín đuôi màu đỏ rực, cùng với báo săn cấp tốc chạy đi, trên không là thú một sừng toàn thân toả ra ánh sáng màu bạc... Còn có những loài thú dị tộc khác, nhưng nàng thấy không rõ, chúng nó vội vã mà chạy, dường như không hề thấy nàng. Nàng có cảm giác có một linh hồn cự kì tà ác đang thức tỉnh, đang ở ngay đầu toà thành kia đợi chúng... nàng muốn ngăn cản chúng tới đó, bởi vì nàng biết chúng không thể nào ngăn nổi thứ năng lượng tà ác đó
Ở cuối cùng đội ngũ, xuất hiện một thân ảnh nhân loại. Hắn cưỡi một con bạch khuyển to lớn bay nhanh tới, trán của người nọ giống như thiên thần phát ra ánh sáng thần thánh không thể xâm phạm
"Đinh đương đinh đương" đỉnh toà thành phát ra tiếng nổ lớn, Ám Minh hoa màu tím đầy trên mặt đất nhanh chóng héo rũ... Thiên địa biến sắc, từ đỉnh toà thành toả ra năng lượng hắc ám bao phủ toàn bộ thế giới.
Thánh chiến bùng nổ.
Nguyên Ác đứng ở phía cuối trời đất, thong thả mở mắt, trong một chốc, ánh mắt sắc bén của hắn đột nhiên phóng tới trên người nàng
Nàng nghe đựoc tiếng thét chói tai xé rách phế phủ của chính bản thân...
———————-
Nơi bọn họ chuyển đến ở đựoc gọi là "Nhà ngang", tên như ý nghĩa, toàn bộ phòng đều thiết kế tựa như ống hẹp dài mà đơn sơ. Bọn học sống ở tầng thấp nhất, mùa đông lạnh lẽo không thấy ánh mặt trời, mùa hè âm u ẩm ướt, hàng xóm ở lầu trên thường thường đem bụi bặm rác rưởi chồng chất trực tiếp xả xuống sân nhà họ. Ruồi muỗi "ong ong" che phủ trên màn cửa sổ bằng lụa mỏng, mở cửa sổ ra thì mùi hư thúi tanh hôi theo gió nóng đập thẳng vào mặt.
Vào năm đó, Cố Thính Ngữ đã bảy tuổi.
Mẫu thân quanh năm đau ốm trên giường, phụ thân hắn ở phía sau chợ bán hồn đồn, nơi bán hàng lạnh tới cắt da, hiện tại miễn cưỡng buôn bán một hàng ăn nhanh. Cố Thính Ngữ mỗi ngày sau khi tan học đều tới quán của phụ thân ăn chút gì đó, sau đó mang một ít về cấp cho mẫu thân.
"Tiểu Ngữ." Người đàn ông đứng đó qua mấy năm đã mang thêm cặp kính, thân hình gầy gò, bởi vì quanh năm mệt nhọc và vành mắt khắc sâu một quầng đen, ông nhìn nhi tử nhỏ tuổi đi tới, tay ôm theo một con mèo hoang đang hấp hối
"Tiểu Ngữ." ông lặp lại, khí nóng trong nồi bốc lên làm đầu ông tích đầy mồ hôi "Con vào trước đi, ba một hồi cho con một quả trứng trần nước sôi."
đợi đến lúc một bát mì bò nóng hầm hập được bưng tới bàn, ông kinh ngạc phát hiện, tiểu miêu nguyên bản không hề nhúc nhích trong tay nhi tử gìơ lại giãy dụa bò lên bàn, cái miệng nhỏ liếm liếm nước cơm.
"Ba ba..." Sắc mặt Cố Thính ngữ có chút tái nhợt.
"Tiểu Ngữ, ba nghĩ, ngươi tới nhà đại bá sống nhờ đi" Phụ thân ngồi ở đối dịên Cố Thính Ngữ, sắc mặt sầu lo nhìn nhi tử nhỏ gầy gò không có dinh dưỡng "mụ mụ ngươi, ba ba sẽ chiếu cố, Tiểu Ngữ chỉ cần hảo hảo học tập là đựoc."
Cố Thính Ngữ tuổi nhỏ cố chấp lắc đầu. đôi mắt ươn ướt trên khuôn mặt gầy gò kiên định không khác năm đó
"Con không muốn đi."
Trong quá khứ, đại bá bởi vì không có nhi tử nên có ý muốn thu nhận Cố Thính Ngữ nhu thuận làm dưỡng tử (con nuôi), nhưng đều bị hắn cự tuyệt. Câu chuyện trong gia đinh có một nữ nhân điên truyền ra ngoài, ánh mắt quê nhà hàng xóm nhìn Cố Thính Ngữ dần dần mang theo dị dạng cùng thương hại. hàng ăn của Phụ thân Cố Thính Ngữ kinh doanh không tốt, lượng khách đến ngày càng ít, trọng trách đè xuống đôi vai gầy yếu của nam tử khiến ông cuối cùng cũng gục ngã.
Tròn mười năm sau, Cố Thính Ngữ từ một hài tử không biết làm gì đã lột xác trở thành một thiếu niên có thể thành thạo làm cơm nuôi cha mẹ.
Cố Thính Ngữ về nhà, trên vách tường âm u đầy những đồ án chú văn quỷ dị màu hồng,, trong phòng kháh là nguyên liệu cùng những dụng cụ nấu ăn cần thiết của phụ thân, nguyên bản lối đi vốn chật hẹp, lại còn có thêm một chiếc xe đạp cũ màu đen, gian nhà toàn cảnh nhìn không khác một nhà kho.
"ô ô....Ô..." Trong Phòng ngủ truyền ra quái thanh không yên ổn
Cố Thính Ngữ buông cặp sách, đẩy cửa vào nhà. Trong phòng, một nữ nhân đầu tóc rối loạn cầm son môi ra sức vẽ loạn lên tường, những văn tự kì quái mà diễm lệ giống như phù chú, nàng thì thào tự nói, rồi đột nhiên quăng son môi hét ầm lên
"Mụ mụ!" Cố Thính Ngữ lao tới ôm nàng vào trong ngực, nữ nhân như con thú cùng đường điên cuồng giãy dụa, hai người giằng co một hồi lâu, nàng cũng từ từ bình tĩnh trở lại.
Cố Thính Ngữ để nữ nhân đã bình tĩnh trở lại nằm thẳng trên giường, khi hắn đang định đắp chăn lại cho nàng, đột nhiên chú ý tới y phục của nàng đã ướt thẫm một mảng.
Nữ nhân kia, đã không khống chế được.
Trong căn phòng nhỏ hẹp tràn đầy mùi vị hôi chua, Cố Thính Ngữ dùng bả vai gầy đỡ lấy mẫu thân, đặt nàng lên ghế sôfa vàng như như nến, sau đó giống như mọi khi, hắn xắn tay áo dọn dẹp đống chăn đệm ẩm ướt.
WC truyền đến tiếng nước ầm ầm, hắn mang tất cả chăn nệm bỏ vào một cái chậu nhựa. Trong ngày đông giá rét nước lạnh tới thấu xương, hắn ngồi xổm bên chiếc chạu giặt đồ, tay hắn đã đông lạnh đến không còn cảm giác, mười đồng ngón tay nhỏ bé nguyên bản lành lặn giờ đã tím hồng nét nẻ.
"Tiểu Ngữ..."
Nghe đựơc nữ nhân gọi, Cố Thính Ngữ vội đứng lên, nhưng vì ngồi xổm trong thời gian quá lâu khiến hai chân hắn tê dại, hắn hung hăng ngã xuống đất. Cái thùng gỗ nghiêng đi, xà phòng cùng dòng nước đục đổ tràn ra mặt đất.
Bất chấp tất cả những thứ này... hắn đã lâu lắm rồi không nghe thấy mẫu thân gọi rõ ràng như thế.
"Mụ MỤ?"
Nữ nhân này thỉnh thoảng cũng khôi phục ý thức, nhìn những vết son môi đầy trên tường, nàng sợ hãi ôm lấy cái gối "Tiểu Ngữ... Ta lại phát bệnh?'
"KHông phải." Cố Thính Ngữ ôm lấy nàng "Không có việc gì... KHông có vịêc gì đâu, mụ mụ thay y phục mới đi, con đi làm một chút đồ ăn ngon cho mụ mụ, đựoc không?"
Nữ nhân ghé vào trong lòng nhi tử nghẹn ngào hồi lâu, đã qua bao nhiêu năm, nhi tử của nàng đã lớn như vậy rồi.
Mẫu thân Cố Thính Ngữ lúc sinh hạ hắn đại não không biết vì nguyên nhân gì mà bị kích thích, bình thường sẽ rơi vào điên loạn, loại bệnh này khi nhẹ khi nặng, theo thời gian Cố Thính Ngữ lớn lên, thời gian điên loạn của nàng cũng càng ngày càng kéo dài
"tiểu Ngữ, mụ mụ không muốn liên luỵ đến các người nữa."
"Mụ mụ, sẽ tốt thôi, con đã ghi tên vào trường y, lão sư đã giúp con xin đựơc học bổng cho học sinh ưu tú."
"Tiểu Ngữ..." Nữ nhân gắt gao ôm chặt hắn, thấp giọng khóc nức nở "Vì sao con không oán hận? Vì sao con lại hiểu chuỵện như thế..."
Cố Thính Ngữ chưa bao giờ làm nũng với nàng... Nếu như, trên thế giới này có chuyện mà nữ nhân muốn thấy nhất, thì nhất định nàng muốn thấy con của nàng cũng giống như những đứa trẻ khác bộc lộ yếu đuối cùng khát vọng của mình.
"Vừa rôi mụ mụ nằm mơ, trong mộng ta có thấy một người, một kẻ rất mạnh." Nữ nhân cầm tay Cố Thính Ngữ, gian nan nghĩ lại "Mụ mụ có cảm giác như ngày tận thế sắp tới, Tiểu Ngữ, mụ mụ hình như đã quên một điều gì đó rất quan trọng."
Trong đầu nàng hiện len một đôi mắt băng lãnh, đại não bị đau đớn xé rách, nàng bịt tai nhắm chặt hai mắt hỗn loạn, rồi bắt đầu liều mạng giãy dụa, Cố Thính Ngữ cố gắng ôm chặt lấy người phụ nữ điên loạn, tiếng thét thê lương chói tai không ngừng quay cuồng trong gian phòng nhỏ hẹp.
Trong lúc giãy duạ móng tay nàng đã cào rách gương mặt Cố Thính Ngữ, hắn đau nhức nhíu mày, chỉ là... những vết thương nhỏ này so với nội tâm đau đớn mà nói, thì chẳng đáng là gì
"Cho dù sinh mệnh này sứt mẻ tàn tạ, cho dù thế giới này lâm vào diệt vong, mụ mụ, con sẽ không bao giờ bỏ rơi người đâu."
Vài ngôi sao băng như lê quang xẹt qua bầu trời đêm... Cố Thính Ngữ nhìn ra bầu trời đêm xa xăm am thầm phát thệ (lời thề), tất cả sẽ tốt lên thôi. Bởi vì chỉ cần còn sống, tất cả đều có khả năng thay đổi được.
[ ... Ta quyết không bỏ rơi bất kỳ một sinh mệnh nào]
———————
"Ngươi biết chính thần vì sao khi xưa lại chọn con người làm thần sử không?"
Dưới vách núi, cuồng phong rít gào.
Mái tóc màu lam tối che khuất con mắt của Huyễn Sinh, y từng bước đi tới Cố Thính Ngữ dường như đang ngủ, khàn khàn nói
"Bởi vì, hắn là con của Chính thần."
Trong thánh chiến ngàn năm trước, Nguyên Ác cùng Chính thần đã đồng quy vu tận (cùng nhau chết), thực thể của Nguyên Ác tuy rằng bị đánh tan, nhưng hắn vẫn sống ở nơi sâu nhất trong Thập Nhị cung để chờ ngày sống lại. Còn Chính thần lại rơi vào thời không hỗn loạn, hoàn toàn biến mất trong thế giới này. Ngài đánh mất toàn bộ sức mạnh cùng ký ức, chuyển thế trở thành một con người bình thường ở một thời không khác.
Trước khi Chính Thần biến mất, đã để lại một lời tiên đoán ngàn năm sau cho bộ tộc phụng thờ mình
[Trước khi Nguyên Ác thưc tỉnh, sẽ có một sứ giả của thần đi tới vùng đất này. Hắn sẽ một lần nữa dấy lên hy vọng cho mội người...]
Chính thần ngàn năm trước, thân là một vị thần trách nhiệm của người là mong muốn đứa con của mình sau này có thể ra tay cứu vớt thế giới này.
Mà chính thần của một ngàn năm sau, lại chỉ là một người mẹ, mà tâm nguyện duy nhất của người lúc đó chỉ là bảo vệ đứa con của mình. Báo lỗi chương Bình luận
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top