Textfic: Múc trước, yêu sau.Pairing: JoongDunk - PondPhuwin - GeminiFourth Category: 1 là hề, 2 là hề, 3 vẫn là hề. *** "Anh, Fourth không thích em. Nó thích ai bên Mongkut ấy""Cái quái? Sao mày cũng thích em ấy?""Học bá Chula, năm hai, vượt cấp... Chỉ có 1 người, sao mày không nói?""Cuộc đời tao cứ dính vào cái bọn Mongkut thế nhỉ?""Dunk, xin một cơ hội được không?""Ơ, P'Pond thích anh trai em à? Thế thôi hê hê, Chem~ đi chơi!"***Enjoy~…
Tác giả : Sở Ngạo TuyếtNgày bắt đầu : 16-8-2017Ngày kết thúc : 19-5-2018Số chương : 140 chương + n phiên ngoạiTình trạng : Đã hoàn thànhNhìn trang bìa có lẽ mn đều biết hết rồi, có gì gặp lại ở văn án ha !…
Tác giả: Đào Tử TôSơn Trà vừa tỉnh dậy thì phát hiện rằng mình đã trở thành "cô gái an phận dưới sự kiểm soát của gia đình" trong những mô típ văn truyện về mẹ kế.Chị kế của cô "cần mẫn chăm chỉ" bao nhiêu thì cũng "đạo đức giả và lười biếng" bấy nhiêu. Sau đó chị kế dựa vào danh tiếng tốt của nguyên chủ mà lấy được quan quân như nguyện, làm mẹ kế của ba đứa nhỏ. Còn Sơn Trà thì bị hứa gả cho một tên một nghèo hai trắng tay, lại không cha không mẹ sát vách nhà nam chính Tạ Tri Viễn.Mọi người đều cho rằng nhất định Sơn Trà sẽ không bằng lòng, nhưng cô đã kết hôn mà không nói một lời nào.Từ đó, cô đã sống những ngày tháng khác hoàn toàn với chị kế:Khi chị kế của cô dậy trước bình minh để đưa con riêng của cô ta đến trường, cô vẫn còn chưa dậy.Khi chị kế thức khuya hầu hạ mẹ chồng liệt không nhắm mắt được thì cô đã ngủ mất rồi.Mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng, rửa bát sợ ngón tay thô ráp, chưa kể đi làm đồng còn cực khổ, mệt mỏi.Nghe nói buổi tối rửa chân cho Sơn Trà, Tạ Tri Viễn còn phải múc nước, ngồi xổm trước mặt cô.Chị kế mắt đỏ hoe, đây đâu phải là cưới về làm vợ, rõ ràng là cưới về làm tiểu tổ tông mà! Cô ta cướp được danh tiếng tốt của Sơn Trà rồi cắt đứt họ hàng với Sơn Trà, nhưng ngươc lại lại khiến Sơn Trà trở thành một người xinh đẹp hạnh phúc!Tạ Tri Viễn nghèo, Sơn Trà thì xinh đẹp, không chịu làm ruộng, cứ dăm ba hôm lại chạy lên thành phố, có chỗ nào giống nông dân chứ. Cứ chờ xem! Hai người bọn họ sớm muộn rồi sẽ ly hôn. Sơn Trà nghe t…
Tác giả: La Bặc Thỏ Tử Dịch: Yang 爱博(@usernameMotor85)Độ dài raw: 110 chương hoànVăn án:Đối với các thực tập sinh khác, sân khấu tuyển tú là dùng để xuất đạo.Còn đối với Giang Trạm, sân khấu tuyển tú chẳng những dùng để xuất đạo, còn có thể dùng để cắn đường*.Ở trong mắt fan hâm mộ, Bách Thiên Hành - Bách đại Mentor đối với các thực tập sinh khác mà nói, chính là uy phong, nghiêm túc, khí tràng mạnh mẽ đến mức khó có thể lại gần.Tới Giang Trạm bên này, Bách Thiên Hành đối với hắn chính là ---Fan: Cắn chết tui! Couple này sao mà cắn ngon như vậy chứ! On top! On top!Thực tập sinh khác: C vị xuất đạo.Giang Trạm: C vị thoát ế.Giang Trạm: "? ? ? ? ?"Giang Trạm: Chúng tôi thật sự chỉ là bạn học cũ!Bách Thiên Hành: Không, cậu thôi, tôi không phải.----Giang Trạm sau khi về nước thật tình cờ tham gia một gameshow tuyển tú.Đúng là trùng hợp, trong tổ mentor có hai người quen:Một người là bạn trai cũ, Diêu Ngọc Phi.Một người là bạn học cũ, Bách Thiên Hành.Vì để tránh hiềm nghi, Giang Trạm coi như mình không quen biết hai người này.Thầm nghĩ thuận lợi tham gia tuyển tú xong, sau này nên làm gì thì làm đó.Kết quả là sau khi tập đầu tiên của chương trình được phát sóng, toàn bộ trên mạng đều điên cuồng lan truyền ánh mắt Bách Thiên Hành nhìn hắn không đúng . . . . . . . Bách Thiên Hành chăm chỉ hoạt động ở giới giải trí nhiều năm, đóng phim, đọat giải, đã đứng trên sân khấu, từng xông pha hậu trường, muốn tài nguyên có tài nguyên, cần quan hệ có quan hệ, thỏa đáng làm một đại lão trong giới.Vị đại lão này có một b…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…