Chương 489: Giao cho con

Ba huynh đệ đều tính toán nghe theo kiến nghị của Mãn Bảo là cho đám trẻ đi học, đương nhiên Chu lão đầu sẽ khôngphản đối nữa. 

Tuy rằng ông là chủ gia đình, nhưng nếu mấy đứa con trai đều có cùng một quyết định, ông cũng sẽ không phản đối quámức.Chỉ là ông không muốn tự mình bỏ tiền mà thôi.Có điều, tuy ông không bỏ tiền, nhưng lại đồng ý với ý kiến chia thêm một lần tiền nữa của Tiền thị.Tối hôm qua không chỉ có mấy vợ chồng nhỏ mở họp, vợ chồng Chu lão đầu cũng lén bàn nửa buổi tối.Đi học quan trọng như thế nào, cứ nhìn Mãn Bảo là biết.Trước kia bọn họ nhận ra nữ trinh tử, nhận ra củ mài sao? Biết trồng gừng kiểu gì sao?Càng đừng nói đến việc bán lúa mạch với giá hạt giống cho Bạch lão gia.Trước kia bọn họ cho rằng đi học có thể thi làm quan, có thể làm thầy giáo, làm kế toán, lại không ngờ rằng học hànhcòn có nhiều cái hữu ích như vậy.Cho nên sâu trong nội tâm, Chu lão đầu cũng muốn cho đám trẻ trong nhà đi học.Nhưng mà, trong nhà có quá nhiều trẻ con!Không nói bây giờ đã có, sau này bọn họ còn sẽ sinh thêm, mà ông còn có hai đứa con trai chưa thành thân.Nếu bây giờ đã mở tiền lệ, vậy chẳng lẽ sau này không đưa tiền đi học cho mấy mấy đứa trẻ sinh sau?Mà nếu phải đưa hết, thì trong nhà cũng không có nhiều tiền như vậy.Đừng thấy bây giờ nhà bọn họ có gần 400 lượng bạc, nếu mà dùng ở việc học hành, chút tiền ấy không đáng là bao.Hơn nữa số lượng trẻ con ở mỗi phòng còn không giống nhau, bây giờ bọn trẻ không mâu thuẫn gì, chờ sau này có, bọnhọ sẽ lật lại món nợ này.Cho dù chuyện nhỏ cũng có thể cãi nhau tung trời.Tiền thị cũng thấy lấy tiền từ quỹ chung không tốt, cho nên bà bàn bạc với Chu lão đầu một lúc rồi nói: "Sau này cácphòng còn nhiều chỗ phải tiêu tiền, không thể vẫn luôn để bọn họ xin tiền từ tay chúng ta được, ý của tôi là, lần này lạichia ít tiền xuống dưới, trong nhà lại sửa lại chút quy củ, sau này ngoài thu hoạch ngoài ruộng, tiền các phòng kiếm đượcđều phải nộp lên năm phần, năm phần còn lại thì tự mình giữ."Chu lão đầu suy nghĩ một chút, liền gật đầu.Vì thế ngày hôm sau cả nhà họ Chu nghe được tin tức tốt này.Mãn Bảo hưng phấn vô cùng, vui mừng hỏi, "Cha, vậy con có thể được chia bao nhiêu tiền?""Con có nhiều tiền như vậy, sao còn vui vẻ như thế?""Con nhiều tiền, nhưng con cũng thích tiền mà, nhiều tiền hơn ai mà không vui ạ?"Chu lão đầu ngẫm thấy cũng đúng, nói: "Đêm qua ta và mẹ còn đã bàn bạc, cứ làm theo lần trước ấy, lão đại lão nhị lãotam mỗi nhà mười lăm lượng, lão tứ mười lượng, mấy đứa còn lại là năm lượng."Mọi người đều vui mừng.Chu lão đầu dặn dò: "Tuy rằng có tiền, nhưng cũng không được tiêu lung tung, cho bọn trẻ đi học tốn nhiều tiền lắm,không cần mua sách, để cho Mãn Bảo chép đi, các con chắp vá mà dùng, còn phải mua giấy bút mực nữa, còn nghiênmực sao, hai người dùng một cái là được.."Mãn Bảo: ".. Cha, cả đám Đại Đầu Đại Nha đều đi học, con phải chép rất lâu.""Sợ cái gì, qua nguyên tiêu tiên sinh mới dạy lại cơ mà, không phải còn có mười ngày nữa sao? Con cứ chép trước đi, cóthể chép mấy quyển thì chép."Mãn Bảo cảm thấy ý nghĩ vừa nãy của bé thật đúng là cực kỳ sai lầm, sao bé lại cảm thấy cha hào phóng chứ, rõ ràng vẫn kẹt như vậy.Bé hừ một tiếng quay mặt đi, sau đó nói với mấy người Chu đại lang: "Đại ca, nếu các huynh lên huyện thành, thì chỉ cầnmua bút mực là được, giấy để muội mua."Mãn Bảo vẫn luôn mua giấy trên trung tâm mua sắm, vừa rẻ vừa xịn, tiết kiệm hơn ngoài hiệu sách nhiều.Cho nên bé vẫn luôn có thể dùng giấy thoải mái.Đám Chu đại lang ngẫm nghĩ rồi nói: "Hay là chúng ta cứ giao tiền cho muội, muội dẫn mấy đứa cháu muội đi mua,chúng ta cũng không hiểu cái này."Chu lão đầu lập tức nói: "Đúng vậy, con dẫn bọn họ đi mua, không phải con quen với chưởng quầy ở hiệu sách sao, bảohắn tính rẻ một chút, nhà chúng ta mua nhiều thứ thế cơ mà."Dụng cụ học tập của Mãn Bảo ngoài lần đầu tiên là đi cùng Chu nhị lang vào trong hiệu sách mua về, thì mấy lần sauđều do bé tự mình đi mua.Hoặc là do Chu tứ lang đưa đến, hoặc là Chu ngũ lang và Chu lục lang dẫn đến, hoặc là đi cùng Bạch Thiện Bảo, dù saothì bất kể là sách, giấy hay bút mực thì đều do bé tự mình chọn.Cho nên người nhà họ Chu rất có tin tưởng đối với ánh mắt và năng lực mặc cả của bé ở phương diện này.Chủ yếu là chưởng quầy hiệu sách kia vừa nhìn đã biết là người có học, chỉ cần đối mặt với hắn là khí thế của bọn họ đãyếu hơn, lúc mặc cả cũng kém hơn ba phần.Cho nên vẫn là đi học thì tốt.Đi học, bất kể là gặp phải người thế nào, cũng có thể hùng hồn mặc cả.Mãn Bảo không có ý kiến gì, lúc nhận lấy tiền các ca ca chị dâu đưa thì nảy ra một cách.Hôm sau bé cầm một xấp giấy và một xâu tiền đồng chạy đến tìm Bạch Thiện Bảo và Bạch nhị lang, bừng bừng hứng thúhỏi bọn họ, "Các ngươi có muốn chép sách bán không?"Hai người cảm thấy rất hứng thú, "Chép sách gì?""Chỉ là mấy sách đơn giản như , thôi," Mãn Bảo nói: "Ta mang cả tiền cả giấy tới rồi."Bạch Thiện Bảo và Bạch nhị lang đều không thiếu tiền, nhưng bọn họ khá có hứng thú với hoạt động chép sách kiếm tiềnnày.Mãn Bảo mừng rỡ cười khúc khích, để giấy lên trên bàn nói: "Một quyển hai mươi văn."Bạch nhị lang liên tục gật đầu, đã cầm một xấp giấy qua đó, Bạch Thiện Bảo lại biết hiệu sách bán một quyển với giá bao nhiêu.Viết tay, cái loại tệ nhất cũng phải một trăm văn, càng đừng nói mấy loại in ấn, loại giấy tốt nhất còn phải đến 300 văn.Bất luận là dạng trước hay dạng sau, cái giá Mãn Bảo đưa ra cũng sắp so được với giá bán rau cải trắng rồi.Vì thế Bạch Thiện Bảo không vui, "Giá ngươi ra quá thấp.""Không thấp, ta không chê các ngươi dây mực vào giấy, cũng không chê các ngươi viết chưa ngay ngắn, chỉ cần chữkhông xấu quá là được."Bạch Thiện Bảo ngẫm nghĩ, nghe có vẻ yêu cầu rất thấp.Mãn Bảo đã hỏi qua quy củ chép sách và giá cả với chưởng quầy ở hiệu sách rồi, bởi vậy đủ tự tin nói với hai đồng bọnnhỏ: "Hiệu sách yêu cầu sách nghiêm khắc lắm, không được có chữ sai, không được dây mực, còn phải ngay ngắn chỉnhtề, chữ cũng phải đẹp.."Mãn Bảo đã từng tự chép không ít sách cho Trang tiên sinh, cũng rất muốn nhận một số sách về chép chơi, đáng tiếc saukhi xem qua chữ của bé, chưởng quầy hiệu sách đã tàn nhẫn từ chối.

Bé tự thấy luận việc chép sách, bé đã ở bên trên Bạch Thiện Bảo và Bạch nhị lang, nếu bé đã không thể nhận được việcchép sách từ tay chưởng quầy, thì bọn họ càng không thể.Cũng chỉ có bé mới dùng sách bọn họ chép thôi.Chẳng qua bé cũng có yêu cầu, "Đây là sách giáo khoa, các ngươi cũng phải chép cẩn thận đấy, không được viết sai, viếtthiếu chữ."Bạch Thiện Bảo bị bé thuyết phục, gật đầu nói: "Ngươi yên tâm đi, nếu có chữ sai thì bọn ta chép lại là được."Dù sao cũng là chép từng tờ một, nếu tờ nào có chữ sai thì bỏ đi là được.Mãn Bảo vui mừng, liền lấy bút mực ở trong rương đựng sách của mình ra, "Ta chép cùng các ngươi."Bạch Thiện Bảo rất tò mò, "Ngươi muốn nhiều sách như vậy làm gì?""Cho đám cháu trai cháu gái của ta, bọn họ cũng sắp đến trường học rồi."Bạch nhị lang không khỏi trợn to mắt, "Vậy chẳng phải trường học sẽ nhiều thêm mười mấy người nữa sao?""Nào có nhiều như vậy, Ngũ Đầu và Lục Đầu cũng có đi được đâu, cũng chỉ có bảy đứa mà thôi."  

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top