Tên khác: Thiên tuyển nhà tiên triHán Việt: Thiên tuyển dự ngôn giaTác giả: Mộc Xích TốSố lượng: 212 chươngThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cường cường , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Tương ái tương sát , 1v1Edit: Gấu, Cam CháyTình trạng edit: Hoàn thành.Nguồn raw: WikidichLưu ý: BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REUP, CHUYỂN VER.Bản edit hợp tác với nhà Bear's Home, đăng tại Wattpad orange_blingbling và Wordpress gaunhung98.wordpress.com.…
*Nội dung phụ thuộc vào trí tưởng tượng của tác giả hay tham khảo từ sách truyện khác. *Truyện sáng tác không phải edit. Muốn đem đi đâu phải hỏi ý khiến tác giả .*Số chương không rõ.*Tác giả sẽ cố gắng không bỏ hố.*Chán ghét thì đừng đọc, đọc rồi thì cũng đừng ném đá lung tung làm tổn thương trái tim mỏng manh yếu đuối của tác giả.*Cảnh báo lại lần nữa, tác giả không giới hạn tuổi đọc nhưng sẽ có H, vì tác giả là một đứa sắc nữ chính tông, nam nữ hay nam nam đều ăn.…
Hán Việt: Nãi trà vị đích nhĩ.Tác giả: Diệp Thượng Xu.Tình trạng: Hoàn 99 chương + 2 phiên ngoại.Nguồn: https://wikidich.com/truyen/tra-sua-vi-nguoi-XcZPtVS4CHOIF8YD. Edit: [email protected]ể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình yêu đích thực , Ngọt sủng , Vườn trường , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1.Vai chính: Thiệu Nhất, Lê Dương.Văn án:Lần đầu tiên gặp mặt, Thiệu Nhất tặng Lê Dương ba cốc trà sữa;Lần thứ hai gặp mặt, Thiệu Nhất tặng Lê Dương hai viên kẹo trái cây;Lần thứ ba gặp mặt, Thiệu Nhất tặng Lê Dương một em cá koi;......Lần thứ n gặp mặt, Lê Dương tặng Thiệu Nhất chính bản thân mình....... Bánh quy là vị chocolate, kẹo là vị quýt, còn em là vị trà sữa sao? -- Thiệu · boy chân chất sến súa · Nhất.Không sai, là em, cho anh đó, khẩn trương, một chữ thôi, lấy hay không? -- Lê · boy mặt lạnh · Dương.…
🌺 Từ nhỏ Cẩn Ngôn đã không thích ăn mặn , loại thức ăn hảo hảo làm cho nó ngon miệng vẫn thường là rau củ quả . Ba mẹ thường xuyên lo lắng cho việc " ăn chay trường " này của năm cân muối , họ làm mọi cách cũng chỉ để nó có thói quen ăn uống giống như một người bình thường. Nhưng hầu như đều vô vọng ...🌺 Cho đến một ngày họ có nằm mơ cũng không nghĩ ra , khẩu vị của con họ lại " mặn " đến muốn tăng huyết áp .Dùng nhiều năm để khẳng định một chân lý , họ không hề sinh ra một " Tiểu hoà thượng " , mà chỉ là chưa đủ thời gian để biến thành " Ma sói đói " . ***Tiêu Nhất Nhi có một hôm gọi điện đến mách phu quân của mình , nói Cẩn Ngôn con gái tâm lý biến thái hướng về phía Tần Lam hô dõng dạc : " Lớn lên con muốn lấy dì " Ngô Gia Kỳ trên tay một sấp hồ sơ hảo hảo cười vui vẻ , thâm tâm tự khắc cho rằng Nhất Nhi phu nhân thật sự lo xa : " Được rồi Nhất Nhi ngoan , Cẩn Ngôn của chúng ta còn rất nhỏ " ( BHTT ) Dì Ơi, Đợi Con Lớn Được Không ?Tác giả: Phiên Nhi Liêu ( Phiu Phiu )#PhiuPhiu…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…