Chương 2: Đau tim
Ôi chao...cái 'sự nghiệp' làm phản diện của Jungkook cũng gian nan lắm chứ.
"Này này, ' phản diện', em không có lớp giờ này sao? Rảnh rỗi ra đây thế?" Jimin vui vẻ vỗ vào vai kẻ trước mặt cùng lời chòng ghẹo nhẹ nhàng.
Cậu nhóc mang tên Jungkook ngước mặt lên nhìn anh với đôi mắt tròn xoe ươn ướt. Không phải cậu khóc, mà mắt cậu đó giờ đã thế rồi. Đôi mắt hút hồn người nếu dại dột nhìn vào quá lâu. Nhận ra người đã chọc ghẹo mình hôm qua, cậu lắc lắc đầu rồi mỉm cười thật tươi, những lọn tóc nâu phủ lòa xòa trước trán làm tôn lên vẻ đẹp thánh thiện — mặc dù những gì thoát ra từ miệng lại chẳng thánh thiện chút nào.
"Không, em cúp. Em đang chờ để cưa anh Taehyung."
Jimin chắp tay ra sau, nhíu mày rồi nheo mắt lại ra chiều hoài nghi lắm.
"'Em'? Mới hôm qua còn 'tôi' và 'anh' quyết liệt mà?"
Jungkook cười hì hì.
"Tối qua em về nhà lập kế hoạch. Chợt nhận ra vụ này nếu không có đồng minh thì không ổn lắm. Thế nên..."
"...Thế nên em quyết định 'chiêu dụ' anh?" Jimin hỏi, một bên chân mày nhướng lên, miệng lại càng cười tươi. Anh thật đang trong tâm trạng muốn trông thấy người ta ngượng ngùng. Đặc biệt là cậu bé này.
Tuy nhiên.
Jungkook đứng dậy, tự tin vỗ mạnh lên vai Jimin bôm bốp. "Anh thông minh lắm! Đây cũng là lý do em chỉ muốn 'chiêu dụ' mỗi mình anh thôi đấy!"
Jimin vẫn chưa kịp phản ứng trước cử chỉ bất ngờ của cậu bé thì Jungkook đã vội vã đẩy anh ra chạy mất. Ngoảnh đầu nhìn lại anh mới nhận ra nguyên do quá hiển nhiên: Taehyung và Minyoung.
Lắc đầu, anh vẫn giữ lấy nụ cười khoáng đạt của mình, sải chân đi theo cậu nhóc phản diện.
"Anh Taehyung!" Jungkook kêu lên hoan hỉ, không cần hỏi han rồi đặt thân ngồi xuống đối diện cặp tình nhân.
Minyoung trông có vẻ sợ sệt, nhưng sự hiền từ đã nhanh chóng tràn ngập khuôn mặt khi nhận ra cậu nhóc chẳng hề nhìn lấy cô một cái. Tất cả sự chú ý đều đổ lên người Taehyung của cô. Minyoung khẽ quay sang kéo tay áo bạn trai, khuôn mặt mỏi mòn.
"Không muốn ngồi đây?" Taehyung hỏi, mặt vẫn lạnh như băng.
"Không, không," Minyoung vội lắc đầu. "Chỉ là...cậu bé đang chào anh kìa. Tốt hơn anh nên chào hỏi lại chút, được không?"
Hai chữ 'được không' thoát ra yếu ớt, nghe cứ như lời khẩn cầu da diết của kẻ sắp chết. Choihan và Hangeng đều cảm thấy phẫn nộ thay cho chị hai của họ. Bị một thằng nhóc vô phép trơ tráo đối xử như người tàng hình như thế mà vẫn... Minyoung quả thật là quá tốt! Chả trách sao đại ca lại yêu chị ấy đến vậy!
Taehyung có vẻ như chẳng nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng đón lấy từ Choihan một hộp thức ăn đặt lên bàn. Minyoung cũng không hỏi thêm. Cô rất hài lòng vì sự lạnh nhạt trước vấn đề này của Taehyung. Jungkook đã không xem cô hiện hữu, thì Taehyung cũng nên đối xử với cậu ta như một kẻ tàng hình.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top