5.

1 năm sau

thành phố vẫn ồn ào như ngày nào

dòng người vẫn đổ ra đường mỗi sáng sớm

tiệm bánh mì đầu ngõ vẫn còn cô bán hàng già quen thuộc

chú mèo mướp vẫn nằm ngủ gà ngủ gật trước tiệm thuốc

ngay cả ánh nắng đầu mùa hạ cũng giống y hệt như năm đi

chỉ có lòng người là khác đi

ngày ấy

khi cậu cầm trên tay thư báo trúng học bổng du học toàn phần

cậu đã chạy đến trước mặt phong hào, đôi mắt long lanh như trẻ con được quà

"anh ơi, em đi được rồi!"

phong hào nhìn cậu, không nói gì trong vài giây

rồi lặng lẽ gật đầu

"ừ, đi đi"

cậu cười

"đi 5 năm thôi mà, anh đợi em nha! hào đợi em nha..."

"ừ, tao đợi"

---

và cậu đi thật

lần đầu tiên xa nhà, xa người cậu yêu,
một mình nơi đất khách, học hành vất vả

nhưng mỗi đêm, cậu đều nhìn ảnh phong hào lưu trong điện thoại

rồi bật cười, thấy tim mình ấm lại

họ gọi điện cho nhau mỗi ngày

cậu kể chuyện trường lớp

phong hào kể chuyện phường, chuyện bản thân, chuyện đăng dương giận thằng anh duy, chuyện thằng hoàng hùng vẫn ế

họ chia sẻ từng ngày một, tưởng chừng như khoảng cách không tồn tại

nhưng rồi thời gian trôi qua

việc học càng nhiều, bài vở chồng chất

mỗi ngày cậu chỉ ngủ có 4 tiếng

có những lúc cậu ngủ quên, không nhắn tin

có những lúc phong hào gọi sang thì cậu đang bận học nhóm

tin nhắn trả lời cũng hời hợt

cuộc gọi cũng ngắn lại

messenger

phong hào -> thái sơn

thái sơn đã bỏ lỡ 8 cuộc gọi từ phong hào

phong hào
sơn
anh gọi em nghe máy đi

thái sơn
anh phiền quá

---

có một hôm

phong hào nhắn một tin rất ngắn

messenger

phong hào -> thái sơn

phong hào
mày còn thương tao không vậy sơn?
nếu không thì mình dừng lại đi

cậu đọc xong, tay run lên

cậu gọi lại ngay nhưng không ai nghe máy

và từ đó trở đi, cậu gọi bao nhiêu cuộc, nhắn bao nhiêu tin cũng không thấy hồi âm nữa

---

thái sơn quay về việt nam đúng như lời hứa

đúng 5 năm

cậu về lại phường duy hưng

trời vẫn nóng như cũ, người vẫn đông như cũ

chỉ có anh là không còn ở nơi cậu đứng nữa

hỏi anh duy thì nó nói

"thằng phong hào đi làm công ty rồi, chuyển lên thành phố sống với dì nó, mày có muốn tao gọi cho nó không?"

cậu lắc đầu

"không sao đâu, để em tự đi tìm"

---

và hôm nay

sáng sớm

trên chiếc xe buýt cũ kỹ chạy về hướng đông

thái sơn ngồi ghế cuối, đeo tai nghe
nghe lại bản nhạc hai người từng nghe chung năm nào

/nếu một ngày không còn nhau nữa, anh có còn nhớ ai từng ôm anh trong mưa?/

ngoài trời, mưa bay bay, giống như cái ngày cậu đi

phong hào cầm ô tiễn cậu ra trạm xe

đứng dưới mưa, ướt hết người

cậu không dám ngoái đầu lại

chỉ sợ nếu quay lại, sẽ không đủ can đảm để rời đi

---

tìm được anh không dễ nhưng thái sơn vẫn tìm thấy

trên sân thượng một tòa nhà cũ, phong hào đang ngồi đó

vẫn áo sơ mi trắng, tóc hơi rối, ánh mắt trầm trầm lặng nhìn trời

cậu đứng im vài giây rồi khẽ gọi

"anh hào"

phong hào quay lại, khựng người trong vài giây, rồi bật cười

"mày về rồi à?"

"em về rồi..."

"giỏi lắm"

thái sơn bước lại gần, ngồi xuống cạnh anh

gió thổi lồng lộng, cả hai đều không nói gì thêm

chỉ ngồi như thế rất lâu

cuối cùng, phong hào lên tiếng

"mày thay đổi nhiều quá, tao suýt không nhận ra"

"anh vẫn vậy... vẫn gầy"

"vì không ai nhắc tao ăn đúng giờ"

"vậy thì từ hôm nay, có người nhắc rồi"

phong hào im lặng, rồi nhẹ nhàng hỏi

"về lần này có ở lại luôn khôn?g"

thái sơn ngước mắt

"nếu em nói không, anh có giữ em lại không"

"tao không có quyền giữ mày, sơn à"

"nếu em nói em còn thương anh, thì sao?"

phong hào nghiêng đầu nhìn cậu

ánh mắt vẫn là ánh mắt năm nào

rất dịu dàng, rất buồn

"tao cũng còn thương mày"

"vậy thì mình bắt đầu lại nhé"

phong hào không trả lời

anh chỉ với tay nắm lấy tay cậu

lúc ấy, trong gió, thái sơn khẽ mỉm cười

---

một tuần sau

thái sơn rời đi lần nữa

lần này là để nhận công việc ở một nước khác

lần này cậu không hứa sẽ quay lại

và phong hào cũng không hứa sẽ chờ

chỉ có một dòng tin nhắn được lưu lại trong máy

messenger

thái sơn -> phong hào

thái sơn
nếu một ngày
em không về nữa
thì anh hãy sống thật vui
được không?

và một dòng trả lời rất ngắn

phong hào
chỉ khi nào tao không còn nhớ mày nữa thì tao mới sống vui được
nhưng chắc điều đó là không thể rồi

---

có những chuyện trên đời

đến là may mắn

ở lại là duyên phận

còn rời đi cũng không phải là kết thúc

trên sân thượng tòa nhà hôm đó

phong hào vẫn ngồi đó

vẫn uống cà phê, vẫn nghe bài nhạc cũ
gió thổi tung những cánh hoa được gấp giấy trắng bay lên trời

một tờ trong đó có viết

"gặp được anh là điều tuyệt vời nhất trong tuổi trẻ của em"

---

kết thúc như vậy

vì đôi khi, tình yêu không nhất thiết phải đi cùng nhau mãi mãi

chỉ cần một lần từng có nhau là đủ

---

- tlk

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top