Thế Thân ( 4 )


Gần mười một giờ hơn, sau khi cảm ơn và chào tạm biệt các staff cả bọn cuối cùng cũng có thể lếch cái thây mệt mỏi về đến Camp One HLE.

- Cậu làm gì thế?

Choi Hyeonjoon bước ra từ nhà vệ sinh ngơ ngác nhìn người bạn cùng phòng của mình đang đăm chiêu suy nghĩ về chuyện gì đó trông có vẻ trọng đại lắm, con thỏ nghiêng đầu tò mò hỏi bạn.

- Cậu có từng chung phòng với anh Wangho bao giờ chưa?

Park Dohyeon ngồi khoanh chân trên nệm, tay chống càm, nom điệu bộ của một ông cụ non chính hiệu. Thấy bạn, cai quay sang nhìn Choi Hyeonjoon đang lề mề đi tới, nhàn nhạt mở miệng.

- Chưa, trước mình ở đội cũ chung với anh Wangho, ảnh cũng một mình một phòng ấy mà. Ảnh thuộc dạng khó tính trong việc ngủ nghê lắm ý, với cả khó vào giấc nữa... thường mọi người vì sợ ảnh hưởng đến anh Wangho nên sẽ nhường cho ảnh một phòng riêng ấy. Anh Wangho cứ trông như mèo con mới sinh vậy, nhạy cảm lắm luôn, có tiếng động cũng không ngủ được, phòng lạnh quá cũng không ngủ được...

- Cậu muốn có phòng riêng không?

- Hả? Thật ra là nửa muốn nửa không ý, mình muốn sự riêng tư mà lại không dám ngủ một mình.

Choi Hyeonjoon vừa trải lòng vừa nhìn Park Dohyeon bằng ánh mắt khó hiểu. Em muốn phòng riêng để có thể tự do trang trí nó cho thật đáng yêu, có thể tự do mang đồ ăn vặt vào phòng mà không lo ảnh hưởng đến bạn cùng phòng, nhưng mà như thế thì em lại phải ở một mình vào những đêm đen... có chút hơi đáng sợ, thỏ con định bụng nói thêm gì đó với bạn thì Park Dohyeon đã đứng phắt dậy.

- Gì vậy?????

- Nếu cậu sợ cứ qua ngủ cùng với Geonwoo ấy.

Như đã nghĩ thông, Park Dohyeon một tay ôm gối tay khác ôm chăn bước thẳng một mạch ra cửa, không quên quay đầu lại nhắc nhở người bạn đồng niên đang ngây ngốc nhìn theo mình. Xin lỗi Hyeonjoon nhé, rồi sao này cậu cũng sẽ hiểu tất cả những gì mình làm cũng là... vì mình thôi.

-----------------------------
Cốc cốc cốc

- Sao thế ???

Han Wangho đang đánh răng dở, nghe tiếng gõ cửa muộn có hơi kinh hãi, con mèo nhạy cảm nên rất dễ giật mình sau khi trấn tỉnh liền lon ton chạy ra mở cửa. Vừa lú đầu nhỏ ra liền trông thấy xạ thủ nhà mình- Park Dohyeon một thân cao lớn nép người sau cánh cửa, ôm chăn gối đứng trước cửa phòng anh.

- Anh ơi, Choi Hyeonjoon cứ bật máy lạnh suốt do cậu ấy thấy nóng, nhưng mà em thì lạnh lắm luôn, anh cho em ngủ ké đêm nay nha anh.

Park Dohyeon khuôn mặt đáng thương vừa nói vừa ngáp ngắn ngáp dài như thể bản thân thật sự mệt mỏi lắm rồi vậy. Con rắn thế mà trực tiếp đem con thỏ Choi Hyeonjoon ra vu oan giá hoạ, nói dối không chớp mắt.

- À... được rồi. Em vào đi.

Han Wangho bị khuôn mặt đáng thương kia của Park Dohyeon chạm tới lòng thương cảm, không tự nguyện mà đồng ý cho em ở ké một đêm. Nhưng mà anh ơi, anh nào có biết là anh đang dẫn rắn về phòng đấy thây.


Sau khi vệ sinh cá nhân xong bước ra thì đã thấy Park Dohyeon một thân sạch sẽ nhắm mắt ngoan ngoãn nằm ở góc giường, không lướt điện thoại, không vòi anh bật điều hòa, cũng không làm ồn gì. Thôi thì cũng được đi.

Anh nhẹ nhàng vén góc chăn, cẩn thận chui vào bên trong, hành động chậm chạp sợ sẽ vô tình chạm vào làm Park Dohyeon tỉnh giấc. Nhìn sang em một cái, đưa tay kéo chăn lên cho em rồi lại nằm xuống xoay lưng về phía ngược lại, an nhiên nhắm mắt chìm vào giấc mộng.

Han Wangho anh thường ngày vốn khó ngủ, dễ tỉnh, sao hôm nay lại ngủ dễ thế nhỉ? Lại còn ngủ ngoan một mạch đến sáng chẳng hay biết gì.

-------------------------------------
Hôm nay là một ngày trời âm u lại còn se se lạnh cả một buổi sáng không có lấy một chút ánh nắng ấm áp. Cũng may hôm nay cả đội được nghĩ ngơi, do không có lịch trình nào mới trong khoảng thời gian này. Với lại chẳng ai muốn ra ngoài trong cái thời tiết như vậy đâu.

Han Wangho đầu bù tóc rối, tờ mờ tỉnh lại trong chăn, ngủ rất ngon còn thoải mái chép chép miệng ngóc dậy từ trong lồng ngực của Park Dohyeon.

Ủa?

Chính anh cũng bị cho tình cảnh hiện tại doạ cho một phen hú vía. Rõ ràng nết ngủ của anh cũng không đến nổi nào? Sao bây giờ lại thành dồn con người ta vào góc giường, rồi ôm chặt lấy thế này?

Không đúng.

Không trách được anh nha!! Có trách thì trách thời tiết hôm nay quá lạnh, em trai bên cạnh lại có thân nhiệt quá ấm, Han Wangho lại cực kỳ sợ lạnh nên mới có cái diễn cảnh này xảy ra. Nhưng không sao, chỉ cần anh có thể nhẹ nhàng nhấc chân ra khỏi chân người ta, nhấc tay ra khỏi eo người ta, nhấc đầu ra khỏi lồng ngực người ta mà không để ai biết thì sẽ không có chuyện xấu hổ nào hôm nay cả.

Han Wangho nghĩ thế thật.

Cạch

- Anh Wangho ơi đi hadilao không anh ơi.

Yoo Hwanjoong không đứng trước cửa mà chỉ đứng ở cửa lú đầu đầu nấm qua khe cửa, nói vọng vào. Bất ngờ thây, lại xuất hiện thêm một cái đầu nấm phía dưới là Choi Hyeonjoon, dưới nữa là nấm Kim Geonwoo.

Ba cây nấm không hẹn mà cùng nhau đồng thanh.

- Yể???

Thôi xong rồi, lần này hết thật rồi. Hình tượng hai mươi sáu năm anh dày công xây dựng hết thật rồi. Han Wangho mặt mày méo xẹo thầm nghĩ ở đây mà có cái hố nào là tôi chui xuống ngay cho mấy người coi.

Kết cục là Park Dohyeon thì vẫn đang ngủ say chẳng biết gì xấc. Choi Hyeonjoon chỉ muốn hóng chuyện, em không ăn được cay cũng không thích ăn lẩu nên tự nguyện ở nhà ăn bánh mì với trứng ốp la mà Kim Geonwoo làm cho, còn Han Wangho, Kim Geonwoo và Yoo Hwanjoong sẽ cùng nhau đi ăn lẩu cay và hiển nhiên người bao chầu này là người ai cũng biết là ai rồi đấy.

Han Wangho sẽ bao mấy đứa nhóc, xem như phí giữ mấy cái miệng này lại. Choi Hyeonjoon với Kim Geonwoo thì không sao, nhưng Yoo Hwanjoong thì anh không chắc. Mặc dù anh cũng không làm gì sai, cảnh sát cũng không thể vu khống cho anh tội dâm ô được? Phải không? Phải, không sai nhưng vì Wangho cảm thấy nó quá xấu hổ nên phải hối lộ thôi.

----------------------------
Khi Park Dohyeon tỉnh đậy thì cũng là chuyện của một tiếng trước rồi. Cậu nhìn sang bên cạnh không thấy ngoan xinh yêu, mặt ngái ngủ leo xuống giường, một mạch đi vào nhà vệ sinh trong phòng vệ sinh cá nhân xong hết rồi lại lững thững bước ra. Tay đút túi quần đi ra ngoài, mắt thì cứ nhìn ngó xung quanh xem anh đội trưởng nhà mình đang ở đâu rồi, mà lạ thây, dù nhìn tới nhìn lui cũng không thấy bóng dáng người nhỏ xíu kia đâu.

Ngoan xinh iu đi đâu mất rồi?

- Mọi người ra ngoài ăn lẩu hết oy, vì cậu còn ngủ nên cũng không tiện đánh thức. Geonwoo có nói sẽ đem về cho cậu một phần đó, đừng có buồn nha Dohyeonie

Choi Hyeonjoon ngồi trên sofa vừa bóc snack vừa xem TV, trông thấy Park Dohyeon vô tri đi tới đi lui tìm cái gì đó thì có chút buồn cười.

- Ò . Tối qua cậu ngủ cùng Geonwoo à?

Park Dohyeon đi lại sofa, đặt mông ngồi xuống, tiện tay với ra bóc ké snack của Choi Hyeonjoon bỏ vào mồm.

- Không thì sao nữa!!! Ai mà có ngờ cậu chui xuống phòng anh Wangho đâu, sợ quá nên mình mới phải qua làm phiền Geonwoo ấy.

Choi Hyeonjoon hùng hổ chất vấn Park Dohyeon. Em vốn tưởng bạn đồng niên đi một lát rồi về, ai mà có ngờ đợi mãi đợi mãi mà người chẳng thấy đâu, bên ngoài cửa sổ thì gió cứ rít lên mãi ấy, doạ chết em mất thôi. Nên em đành ôm gối qua phòng Kim Geonwoo xin ngủ nhờ.

- Cậu thấy mình tinh tế không? Trước khi đi còn dặn cậu nếu sợ thì qua tìm Geonwoo đấy, không phải sao?

Park Dohyeon tỉnh bơ, trả lời bằng khuôn mặt thiếu đánh. Cũng may người nghe là Choi Hyeonjoon, một thỏ con hiền queo không một tẹo sát thương nào, chứ thể Yoo Hwanjoong đi rồi thấy cái cảnh.

- Hay quá cơ, biết ơn cậu thật nhỉ? Mà cậu chui vào được phòng anh Wangho thì đúng là đỉnh của chóp luôn. Anh ấy ghét phiền phức lắm nhưng lại chấp nhận" Người xâm nhập phiền phức" là cậu. Ngoài anh Jaehyuk ra chắc cậu là người thứ hai quấy ảnh như thế đó.

First Blood

- Anh Jaehyuk à?

Park Dohyeon cảm thấy không biết lúc nãy bước ra khỏi phòng mình đã bước bằng chân nào trước mà xui xẻo lại phải nghe đến cái tên này thế? Mặc dù không muốn, nhưng vẫn không kiềm được sự quan tâm về cái tên Park Jaehyuk kia, nhịn chẳng đành mà mon men hỏi thêm.

- Tuyển thủ Ruler ấy. Tiếc ghê giờ anh ấy sang LPL thi đấu rồi, lúc anh ấy quyết định sang Trung có ai ngờ được đâu, cả anh Wangho cũng đâu ngờ đến.

Em ngưng một xíu, đưa hộp sữa lên miệng hút hút rồi lại ung dung nói.

- Họ thân nhau lắm, cứ bám lấy nhau í. Kể ra cũng trùng hợp thật đấy cả cậu và anh Jaehyuk đều có tính cách tương đồng nhau lắm chứ chả đùa.

Double kill

Choi Hyeonjoon không có ý gì cả, em là một con thỏ đơn giản, có sao nói vậy. Nói xong còn vô tư bỏ bánh vào miệng nhai chóp chép, hai chân đung đưa xong rồi mới xoè bàn tay ra kể tiếp cơ mà.

- Đều vô địch chung kết thế giới.

Triple kill

- Đều là xạ thủ hai năm của anh Wangho.

Quadra kill

- Đều họ Park.

Penta kill

Đùng Đoàng

Bên ngoài sấm chớp đùng đùng mây đen kéo đến xám xịt cả bầu trời, cơn mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống, không khí lành lạnh hòa cùng mùi hơi đất bốc lên khiến cảnh vật càng thêm nặng nề, tâm trạng của con người cũng tuột dốc theo thời tiết âm u. Ai lại đi thích cái thời tiết này bao giờ chứ?

Park Dohyeon cảm thấy bản thân mình không xong rồi. Tim nhói lên từng cơn, cậu vội vã chạy ngay vào tolet mở van nước, dùng tay tát thẳng nước vào mặt để có thể tỉnh táo hơn, cậu cố gắng đem những cái suy nghĩ đó vứt ra sau đầu, cậu không muốn nghĩ về anh như thế, anh trai nhỏ của cậu không tàn nhẫn đến vậy, nhưng em phải làm sao đây anh ơi? Em không ngăn cái suy nghĩ đó lại được.

Ai đó làm ơn cứu Park Dohyeon đi. Mắt cậu đỏ ngầu, cơ thể nặng nề, dưới sức chống chịu yếu ớt của Park Dohyeon thì những cái suy nghĩ không nên có đó cũng thay nhau lần lượt thoát ra bên ngoài.

Tính cách giống nhau.
Đều vô địch chung kết thế giới.
Đều là xạ thủ.
Đều họ Park.

Anh nhớ anh ta sao?
Anh thích anh ta sao?
Còn Bơ thì sao?
Thế anh có thích Bơ không?

Ai có thể làm thế thân của Park Jaehyuk tốt hơn Park Dohyeon đây.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top