Chương 74

Giữa việc buôn chuyện phiếm đến mức nhức đầu và việc khóc than đến mức phát bực thì cái nào sẽ tốt hơn? Trong trường hợp của tôi, đúng là khó mà phân biệt cao thấp. Thế nên tôi đã quyết định sẽ nói sự thật với cả hai đang khóc lóc phiền muốn chết.

"Ư hư-hức... Quản lý ơi phải làm thế nào bây giờ? Hư? Vì tên điên đó... chúng ta sắp bị đuổi đi vì cái tên điên xấu xa đó rồi. Uhuhu~"

Quản lý mở đôi môi run rẩy khi Hansoo gào khóc bám lấy cánh tay quản lý.

"Tôi biết ngay là tên điên một ngày nào đó sẽ gây chuyện mà. Ư hức, khịt, nhưng mà, đến mức như thế này... Tôi thật không thể ngờ được lại có thể làm chúng ta tiêu tùng đến mức đường này!"

Tôi nói cho cả hai biết sự thật bằng giọng nói cạn kiệt sức lực.

"Chúng ta sẽ không tiêu tùng đâu nên hãy thôi đi. Tên điên thật ra là Yoon..."

"Không, chúng ta thậm chí còn không nhờ vả gì nữa mà, tại sao lại tự tiện ghi tên cậu vào danh sách thử vai vậy cơ chứ!! Cái tên điên này!"

"Đúng đó! Sợ người ta không biết mình điên hay sao mà toàn làm mấy chuyện điên rồ không ai hỏi thế này!"

Chả ai thèm nghe tôi. Mỗi lần nói chuyện, tôi không thể lớn tiếng vì vết thương sẽ lại nhói lên, nhưng lần này tôi không còn cách nào khác. Nếu không thì tôi cũng sẽ biến thành một tên điên luôn mất.

"A, mẹ kiếp! Đã bảo là sẽ không sao rồi mà!"

Ực! Khi tôi dằn từng tiếng một, quả nhiên cơn đau nhức của vết thương đã lan rộng ra bên trong. A, thật sự rất đau. Tôi cúi gằm mặt xuống một lúc để cơn đau lắng xuống, nhưng rồi nhận ra xung quanh đã trở nên yên lặng. Tôi gắng gượng ngẩng mặt lên và thấy hai người đang nhìn tôi với đôi mắt mở to. Tôi điều chỉnh lại nhịp thở rồi nói ra bằng giọng bình thường.

"Sẽ không bị tiêu tùng đâu. Cũng không bị đá khỏi công ty. Nên đừng lo lắng nữa."

"L-Làm sao anh Taemin biết điều đó?"

"Thì, tên điên chính là Yoon..."

"Khoan!"

Quản lý đột nhiên giơ tay chặn tôi lại rồi đưa một tay khác lên ôm lấy ngực trái.

"Ực... Chờ chút... Tim tôi... Haa, tôi mới nghe tin nên còn sốc quá. Khư-hức."

Hansoo ở bên cạnh cũng sụt sịt, quản lý đã khó khăn nở một nụ cười.

"Không sao đâu. Vì có tuổi rồi nên vậy đó. Bây giờ chỉ cần không phải cái gì quá sức là được thôi mà. Phùu... Rồi Taemin, cậu nói tiếp đi."

"..."

"Tên điên chính là Yoon gì?"

"Tên điên chính là Yoon... chính là một người rất thân thiết với giám đốc Yoon."

"Thân thiết đến mức nào?"

"... đến mức không khác gì cùng chung một cơ thể."

Nghe thấy thế, cả hai đã lập tức sáng bừng lên và quay trở lại chế độ tôn sùng giám đốc Yoon.

"Woah, tuyệt quá! Dù không biết tên điên nhưng nếu là một người không khác gì cùng một cơ thể với giám đốc Yoon tài giỏi thì chắc là sẽ không để người yêu của mình lâm vào nguy hiểm đâu. Tôi nói đúng chứ?"

"Đương nhiên! Giám đốc Yoon là người tuyệt vời thế cơ mà! Ư hahaha~ Từ lúc cho chúng ta biết tin tức về Vilnius là tôi đã biết ngay tên điên sẽ giúp ích rất nhiều rồi! Ngực tôi tự dưng có hơi ngứa rồi bệnh dị ứng dây thần kinh cũng khỏi hẳn luôn!"

Gì? Dị ứng dây thần kinh? Ông đang nói nhảm cái gì đấy. Thế tức là ôm tim không phải vì đau mà chỉ là ngứa... Đột nhiên tôi thấy tim mình không được ổn lắm. Lẽ ra tôi phải cho cái bụng đau của mình hơn là lo cho trái tim của ông ta. Cả hai đã hí hửng chạy đến tủ lạnh lấy ra phần bánh gạo còn dư lại hôm qua, như thể bao nhiêu lo âu đã bị niềm tin vào giám đốc Yoon tuyệt vời thổi bay đi hết.

"A, khóc nhiều nên đói quá trời."

"Hư hư, tôi cũng đói nữa."

Sau đó đã vùi đầu vào ăn ngấu nghiến trước mặt người nằm bệnh không thể ăn được gì là tôi đây. Quản lý đang nhai bánh gạo đột nhiên ngẩng đầu lên như vừa mới nhớ ra.

"À mà, chú của cậu hôm nay có tới nữa không?"

"Ông ta không phải chú của tôi."

Tôi mạnh mẽ phủ nhận, nhưng quản lý đã phá lên cười như thể mình hiểu.

"Haha, biết. Tôi biết mà. Ông ấy cũng có nói tôi nghe rồi. Nghe nói là cậu không khác gì chú của mình nhưng lại ngại ngùng quá nên mới như vậy hả? Haha, Taemin cậu thế mà cũng biết xấu hổ đó."

"..."

"Haha... Khụ khụ. Hansoo à, ăn từ từ thôi."

Quản lý khi bắt gặp ánh nhìn dữ dằn của tôi đã vỗ lưng Hansoo rồi hỏi lại.

"Mà hình như người đó làm giám đốc mà nhỉ, có phải là đang mở một cửa hàng bánh gạo hay gì không ta?"

Quản lý và Hansoo chỉ ở lại ăn bánh gạo xong rồi ra ngoài để tiếp tục hóng chuyện công ty. Theo tôi thấy thì họ trông như đang đi tận hưởng không khí nhà có tang của những người mà bình thường họ ghét, nhưng trước khi đi, họ đã để lại một câu nói kì quặc.

"À mà này, hôm nay tôi đã liên lạc cho tất cả những người khác việc cậu đã tỉnh lại rồi đấy. Nếu có đến thăm bệnh thì nhớ chào hỏi cho tốt nhé~'

Liên lạc? Với ai? Song, còn chưa kịp hỏi thì cả hai đã thích thú quay đầu đi thẳng đến công ty để xem trò hay. Còn lại một mình tôi nằm trên giường tự nghĩ rằng chắc cũng chẳng có gì to tát. Tôi cũng có họ hàng. Những người họ hàng xa ở nhà mẹ, nhưng tôi đã không gặp họ từ khi còn nhỏ nên bây giờ có đụng nhau trên đường phố thì cũng chẳng nhận ra. Ngoài đó ra thì còn có ai có thể đến thăm tôi? Xem nào. Chắc là hiểu nhầm rồi. Tôi quẳng nhẹ nó qua một bên rồi ngủ một giấc, nhưng đến khi mở mắt lần nữa vì tiếng cửa, tôi lại không thể không bối rối.

"Yoohan à, cháu... bây giờ không sao chứ?"

Không biết có phải là đến trong lúc làm công việc giao hàng không mà chú xưởng trưởng dịch vụ chuyển phát nhanh trước đây vẫn đang mặc đồng phục đã bước vào. Mùi mồ hôi tỏa ra và danh sách địa chỉ cần giao hàng cầm trên tay. Tôi nhìn lại đồng hồ, lúc này là trong thời gian chạy và làm việc của ông ấy. Đúng là bất ngờ khi ông ghé qua bệnh viện trong giờ làm như vậy, nhưng tại sao ông lại đến tìm tôi?

"Chú xưởng trưởng đến đây có chuyện gì không ạ?"

"Có chuyện gì không là sao hả cái thằng nhóc này! Chú còn được người quen của cháu liên lạc nói là cháu sắp chết rồi kia kìa. Mấy ngày trước, chú có tạt qua thăm một lát nhưng lúc đó cháu vẫn chưa tỉnh lại và còn đang nằm trong phòng cấp cứu đó. Bây giờ thì ổn rồi chứ? Không phải là gặp vấn đề gì nghiêm trọng lắm sao?"

Vâng, giờ thì không sao rồi, nhưng mà... Tôi nhỏ giọng nói và chớp chớp mắt bối rối.

"Chú xưởng trưởng. Chú đến vào giữa giờ làm việc như này thì có bị sao không."

Khi tôi hỏi bằng giọng cứng nhắc, ông đã nở một nụ cười yếu ớt.

"Phải. Vì mò đến tận đây trong giờ làm việc nên giờ chú sắp to chuyện rồi. Nhưng dù gì thì cháu cũng đã tỉnh lại nên sao chú có thể không đến được chứ. Mọi người đều nói là sẽ đến thăm khi cháu mở mắt ra đó. Bây giờ thì chú sẽ đi trước, rồi buổi tối sẽ dẫn theo bọn nhóc kia đến sau nhé."

"Mọi người... luôn ạ?"

Ừ. Ông gật đầu rồi nói ra vài cái tên mà tôi đã từng làm việc cùng. Những người mà tôi đã từng cùng làm việc ngắn thì vài tháng, lâu thì 3 năm. Nhưng thời gian đó chẳng quan trọng, tôi còn chưa bao giờ uống rượu hay dùng bữa với họ và tạo dựng mối quan hệ thân thiết gì cả. Thế nên tôi không thể hiểu được nhiều hơn những gì chú xưởng trưởng nói trong lúc gấp rút.

"Nhân tiện, có cả mấy người ở bên trung tâm phân phối cũng nói là sẽ tới thăm cháu. Họ có khung giờ làm việc khác nên có lẽ sẽ tách ra đến thăm vào sáng mai sau khi tan làm."

"... đến có việc gì vậy ạ?"

"Gì mà đến có việc gì, đến để thăm cháu chứ còn làm cái gì nữa. Cháu đã làm việc chăm chỉ thế mà. Ai mà bị thủng lốp xe thì cháu sẽ không phàn nàn gì mà làm nhờ cả phần họ, lúc bận việc ở đâu là cháu sẽ lại lùi lũi xuất hiện từ đó rồi lặn mất tăm. Cuối tuần có bị réo tên thì lúc nào cháu cũng có mặt đúng giờ. Tất cả mọi người ai cũng đều biết ơn cháu hết."

"..."

"A, vậy chú đi nhé. Cháu thật sự chắc chắn là vẫn ổn chứ?"

Xác nhận lại một lần nữa, chú xưởng trưởng nhận được một cuộc gọi ầm ĩ rồi vội bước ra về. Tôi tựa nửa người ra phía sau và nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng kín. Có gì đó không phù hợp. Tôi với những người đó chưa từng thân thiết với nhau. Chưa từng dành cho nhau chút cảm tình nào. Thế nhưng sau đó, tôi không có thời gian để cảm thấy lúng túng nữa với những vị khách liên tục kéo đến.

Quản lý có lẽ đã liên lạc hết với tất cả cái tên mà tôi lưu trong danh bạ điện thoại mình. Huấn luyện viên trưởng trung tâm đào tạo boxing mà tôi chỉ mới gặp vài tháng một lần, những người ở văn phòng giới thiệu việc làm hỗ trợ lao động chân tay, và cả những người cùng làm dịch vụ giao báo vào sáng sớm. Ngay cả khi không có quản lý, Hansoo và giám đốc Alice thì phòng bệnh tôi ngày hôm đó vẫn chật ních người.

Những gương mặt tôi không gặp trong thời gian ngắn nhất là vài tháng, dài nhất là hơn nửa năm đã tìm đến chỉ vì từng cùng làm việc với tôi và tận mắt xác nhận tôi vẫn còn sống. Điều làm tôi khó chịu hơn cả vẫn là sự an tâm hiện lên trên khuôn mặt họ mỗi khi nhìn thấy tôi. Họ thực sự vui mừng vì tôi còn thở và đã mở mắt ra. Cảm giác không phù hợp đó cũng chưa thể biến mất. Thùng nước uống mà họ mang đến đã vù vù chất đầy trong phòng bệnh. Nhờ họ mà buổi chiều thoắt cái đã trôi qua, và một vị khách bất ngờ không hề lường trước được đã xuất hiện.

"Hừm... Vẫn còn sống đấy à?"

Rõ ràng vẫn đúng y lối nói xỉa xói không khác gì bình thường của cái lão này. Ông chủ văn phòng cho vay nặng lãi. Ngoại trừ tìm đến vì chuyện của Myungshin thì chúng tôi vẫn gặp nhau hàng tháng suốt 5 năm, nhưng tôi tuyệt đối không phải là người đáng để lão ta phải thăm bệnh. Như để chứng minh điều đó, lão là người duy nhất đến với tay không, nhìn vào bên trong trước như đến để ngắm bệnh viện chứ không phải để thăm tôi. Sau đó mới dời mắt qua nhìn tôi. Thình lình vứt cho một câu hỏi.

"Nghe nói cậu bị dao đâm?"

Chỉ vừa nhìn lướt qua là lão ta đã 'khích khích' bật ra tiếng cười ngắn.

"Không ngờ là Lee Yoohan độc ác lại bị dao đâm trúng đấy. Nói thật là tôi không tin đâu, nên đã phải đến đây tận mắt kiểm chứng cậu nằm trong khoa hồi sức tích cực thì tôi mới tin được."

"Thế tức là ông đã đến ngay từ lúc tôi còn ở trong khoa hồi sức tích cực?"

"..."

"..."

"E hèm, tôi đến chỉ để xem. Chỉ để xem khi nào cậu mới trút hơi thở cuối cùng mà thôi."

Tôi chẳng nói gì mà cái lão này lại nổi giận. Sau đó cau mày lẩm bẩm 'Phòng đặc biệt gì mà cái loại này' rồi quay đầu đi. Lần này dùng một giọng nghiêm túc hơn.

"Nghe nói cái công ty mà cậu ở, Dream gì gì đó hôm nay loạn hết rồi hả? Nhìn sơ qua thì có vẻ đây là một tin vui đối với tôi. Bây giờ Song Myungshin không thể giành được vai diễn chính trong bộ phim drama mà nó vẫn luôn khoác lác đúng không nhỉ? Tôi dự đoán chuẩn rồi chứ?"

"Vâng."

'Hô, vậy sao?' Điệu cười khúc khích của lão ta nhìn ra vẻ tàn nhẫn. Lão quay lại nhìn tôi với đôi mắt xẹt qua một tia u tối và hỏi.

"Song Myungshin cũng lấy cắp cả tiền của cậu nữa mà đúng không? Theo tôi nhớ thì là tiền đặt cọc nhà?"

Tôi nghe ra được sự hưng phấn chứa đựng trong câu hỏi đó nên có thể biết được dường như lão ta định nói gì. Và chẳng mấy chốc đã nghe được một giọng nói đầy tham lam.

"Nhất định phải lấy lại được số tiền đó. Song Myungshin chắc giờ còn chưa lấy lại được bình tĩnh đâu, trước khi vai chính hoàn toàn được quyết định và bỏ trốn, bằng bất cứ giá nào cũng phải moi được tiền từ nó. Tôi đã chấp nhận làm theo nhờ vả của cậu rồi thì phải tự biết mà lo liệu như thế nào đi chứ. Đã hiểu chưa?"

Như đã nói trước đây thì Myungshin đã đến mượn tiền không chỉ một lần, và có lẽ chừng đó đã đủ để ông chủ văn phòng cho vay hài lòng. Có thể trói buộc Myungshin trả lại đủ số tiền đã cướp từ nơi khác. Tuy nhiên, lão ta vẫn muốn nhiều hơn. Nhiều, thật nhiều tiền hơn nữa. Và Myungshin ngược lại sẽ càng rơi sâu, thật sâu hơn nữa xuống vực thẳm.

"Sao không nói năng gì hết thế hả, cái thằng ranh này."

"Vâng."

Tôi gật đầu rồi khô khốc trả lời.

"Vốn dĩ đó cũng là ý định của tôi."


Một lúc lâu sau khi lão ta rời đi, tôi chỉ còn lại một mình. Trời đã nhá nhem tối nhưng đèn vẫn không được bật lên. Tôi không muốn khoảng thời gian dần dần nhoà đi này bị gián đoạn. Phải chăng vì trả thù quá dễ dàng so với trong suy nghĩ mà tôi đã bị bòn rút đi hết khí lực? Hay là vì muốn sống và quên đi tất cả để kỉ niệm một tôi mới được sinh ra như một lẽ thường tình sau khi chết đi sống lại? Dù không biết là bên nào, nhưng rõ ràng là ý chí đã hao hụt so với trước kia.

Có lẽ chỉ đơn thuần là vì tôi kiệt sức rồi. Tự mình đưa ra kết luận, và vị khách cuối cùng đã đến. Là vị khách do quản lý và Hansoo mang đến. Giống như đó là một món quà bất ngờ, cả hai đều giới thiệu vị khách với khuôn mặt tươi rói.

"Ư haha~ Taemin à, xem ai tới đây này! Đoán xem, tôi đã gặp được trước cửa bệnh viện đó... Ặc!"

Quản lý mở cửa bước vào, vừa phát hiện ra bên trong tối đen đã ngạc nhiên hạ thấp giọng xuống.

"Ây chà, hình như Taemin ngủ mất rồi."

"Tôi không ngủ ạ."

"Haha, không ngủ... AA!"

Ông giật nảy mình vung vẩy tay loạn xạ trong bóng tối như đang múa mặt nạ (điệu múa truyền thống HQ). May mắn thay, Hansoo đi ngay sau đã giúp bật đèn lên nên quản lý không cần phải quẫy đạp trong bóng tối nữa. Dù nhìn từ nơi sáng sủa thì trông càng nhếch nhác hơn. Nhưng ánh mắt của tôi đã hướng về người đi phía sau ông. Ông ấy chạm mắt tôi rồi mỉm cười chào hỏi. Lời chào hỏi mà hôm nay tôi đã nghe mấy chục lần.

"Cậu Taemin, cậu vẫn khỏe chứ?"

Và tôi cũng nói điều tương tự với những người đã đến trước đó.

"Đạo diễn Jung đến đây có chuyện gì không ạ?"

Ông xách một hộp đồ uống trong tay rồi đặt nó vào nơi chất đầy đồ uống. Khuôn mặt mệt mỏi đã mấy ngày không được cạo râu quay qua nhìn tôi.

"Còn chuyện gì nữa, cậu Taemin đã tỉnh lại thì tôi phải đến chứ."

Tất nhiên là ông đã được hoan nghênh. Cả quản lý và Hansoo đều rất nhiệt tình.

"Quả nhiên là PD Jung! Ây da, lịch trình bận rộn muốn chết thế mà vẫn đến đây vì một diễn viên đau ốm... Khư-hức!"

"Ồ không đâu, bây giờ tôi cũng không còn bận gì nhiều..."

"Tôi kính trọng đạo diễn Jung nhất đời này đó. Ngài còn quan tâm một diễn viên đến như vậy nữa!"

"Vì cậu ấy vừa mới chết đi sống lại..."

Bất luận PD Jung dùng lí do gì thì ông ấy đã là người đạo diễn giỏi nhất thế giới trong mắt của quản lý và Hansoo. Cuối cùng, ông thấy khó xử khi hai người cứ như vậy, giơ tay lên xem giờ trên đồng hồ đeo tay.

"Ngại quá, nhưng thật ra là tôi đã đến đây sau khi hoàn thành công việc phim điện ảnh. Nên chắc là nói xong chuyện cần thiết rồi tôi sẽ đi ngay."

"Nếu là việc làm phim thì tất nhiên là ngài phải đi rồi. À mà, tôi có nghe được một tin tốt. Bộ phim điện ảnh được mời đến liên hoan phim nổi tiếng..."

Quản lý vừa ngập ngừng vừa quan sát ánh mắt của PD Jung. PD Jung mỉm cười có hơi khó xử khi nghe thấy từ 'liên hoan phim'.

"Cũng nhờ vào công sức quảng bá tốt của ngài giám đốc Yoon mà tôi mới có phúc được tham dự nó thôi."

"A~ Giám đốc Yoon. Đúng là không ngoài mong đợi từ ngài giám đốc Yoon... Nhưng mà e hèm, nhắc đến giám đốc Yoon."

Quản lý cẩn thận hỏi với khuôn mặt có chút hưng phấn.

"Tôi nghe nói PD Jung sẽ quay bộ phim drama, cái đó có đúng không ạ?"

Bất ngờ là PD Jung đã dễ dàng thừa nhận.

"Vâng. Tôi nghĩ là mình sẽ làm. Vừa đúng lúc tôi cũng đến vì chuyện đó đây."

Sau đó quay người về phía tôi.

"Cậu Taemin."

"Vâng."

Ông gọi tôi rồi nhìn vào vết thương trên người.

"Đợi cơ thể cậu hồi phục lại thì có lâu lắm không? Hai tháng sau vẫn chưa thể đi lại được sao?"

Bác sĩ nói là sẽ mất khá nhiều thời gian để vết thương lành lại, nhưng tôi vẫn trả lời không sao vì nghĩ chắc mình sẽ khỏi bệnh sau hai tháng. Nghe vậy, ông giương một bên khóe môi rồi nhắc đến chuyện ở thành phố XX.

"Cậu có còn nhớ lời tôi nói lúc gặp nhau vào buổi sáng tại khách sạn ở thành phố XX không?"

"Lời nói nào ạ?"

"Nếu không phải vì không có đủ chi phí sản xuất phim thì tôi đã chẳng bao giờ casting cậu Taemin."

Quản lý và Hansoo bên cạnh đã nghệch mặt vì lời nói của PD Jung. Nhưng tôi không phản cảm khi biết những lời nói sau đó.

"Tôi còn nhớ ạ. Tôi là một người mới bắt đầu không có khả năng diễn xuất tốt, cũng không có ngoại hình nổi bật, nhưng vì đó là cách chúng ta gặp nhau nên hãy nắm lấy vận may này."

Gật gù. Ông ấy gật đầu với ánh mắt ôn hoà rồi hỏi tôi có nhớ tiếp những lời nói sau đó. Đương nhiên là tôi vẫn nhớ. Theo lời ông ấy nói thì tôi ít nhất cũng phải thực hiện tốt một điều.

"Ông nói, tuy chỉ là một người mới, nhưng phải làm tốt đến mức để lại suy nghĩ rằng nhất định phải dùng nó lần nữa trong diễn xuất mà bản thân có thể nhập vai."

"Đúng. Đó là lí do tôi đến đây. Không phải là vai chính trong phim drama, nhưng tôi có một vai diễn khô khan."

Và mỉm cười.

"Tôi nhất định sẽ để cậu Taemin sử dụng lại nó lần nữa."

Sau khi ông ấy rời đi thì tôi mới biết PD Jung đến gặp tôi trong lúc bận rộn là để casting. Ông ấy cũng đề nghị với quản lý đang hoan hô là nếu tìm được một vai diễn phù hợp thì cũng sẽ cho Hansoo một vị trí, khiến cho quản lý phải lần nữa ôm lấy tim mình. Tất nhiên là Hansoo cũng bủn rủn tay chân xém chút đã ngất xỉu. PD Jung ngay lập tức đã được thăng lên cùng một đẳng cấp với giám đốc Yoon, cả hai đã vội vã ra ngoài cùng tiễn ông ấy như một vị vua.

Trong lòng đã tê cóng như một cơn bão vừa đi qua. Tâm trạng đó giống như khi gặp những người bất ngờ tìm đến lo lắng cho tôi. Bối rối và không biết phải biểu hiện ra như thế nào, thế nên ngay cả khi quản lý road đã bước vào, dường như tôi vẫn còn thất thần như thế. Ông mua một chai nước uống cầm trên tay, vừa bước được vài bước vào phòng bệnh thì dừng lại. Nhìn chằm chằm vào một nơi rồi nhìn lại tôi với đôi mắt cười.

"Xem ra nước uống tôimua vô ích rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #bl