Chương 16
Một tuần trước giáng sinh, Ung mẹ bắt gặp Khang Nghĩa Kiện sau khi thả Ung Thành Vũ thì đang trên đường trở về, liền một mạch bắt hắn về nhà mình trổ tài nấu nướng. Ung Thành Vũ thấy hắn đứng giữa phòng khách hết a lại ô, đuổi về cũng không đuổi được, giữ lại thì chỉ sợ lão ba. Ung ba trước giờ nổi tiếng là nghiêm khắc, trong nhà y sợ nhất chính là ba mình. Nếu để Ung ba biết được y và Khang Nghĩa Kiện tình cảm trên mức bạn bè chắc ông sẽ đánh bọn họ ra bã.
Thức ăn được bày biện đẹp mắt trên bàn, cả nhà cùng ngồi vào thưởng thức, chỉ có Ung mẹ luôn miệng hỏi Khang Nghĩa Kiện, Khang Nghĩa Kiện liên miệng trả lời câu hỏi cũng như không quên khen lấy khen để các món ăn Ung mẹ nấu. Còn lại Ung Thành Vũ và Ung ba phụ mẹ rửa chén đĩa, Khang Nghĩa Kiện bị đuổi ra phòng khách. Hai nam nhân một già một trẻ ngồi giữa phòng khách, Ung ba lên tiếng:
- Tôi nói, dạo này cậu có vẻ quan tâm đến Tiểu Vũ nhà tôi nhỉ?
Khang Nghĩa Kiện toan trả lời: đương nhiên, vì con trai bác là người yêu cháu. Nhưng hắn lại nhớ tới lời Ung Thành Vũ từng kể ba của y là người rất nghiêm khắc, hẳn là chuyện bọn họ yêu nhau sẽ chịu đả kích không nhẹ đi. Bèn từ tốn đáp:
- Cháu chẳng qua là muốn thân với Thành Vũ một chút bởi cậu ấy là một người bạn rất thú vị!
Ung ba chỉ ừm một cái, chưa kịp nói gì thì Ung Thành Vũ chạy ra lôi hắn thẳng lên phòng riêng của mình. Hắn ngồi trên giường ấm của y thích thú nhìn xung quanh phòng, tay hắn vuốt ve cái drap giường đầy mùi của Ung Thành Vũ. Ung Thành Vũ từ dưới nhà đem trái cây lên trông thấy cảnh đó liền không khỏi rùng mình, miệng không ngừng chửi rủa loạn xạ. Hắn như không có chút tiết tháo nào liền nói:
- Bảo bối thơm thật đó!
Ung Thành Vũ thẹn quá hoá giận liền đưa tay kéo hắn xuống đất ngồi, không ngờ lại tạo thế đẹp cho Khang Nghĩa Kiện đè y lên giường, hai người cười đùa vui vẻ một lúc, hắn cúi sát xuống trao cho y một nụ hôn nhẹ nhàng, bỗng bên tay truyền đến một thanh âm giận dữ:
- Tiểu Vũ!!!
Ung Thành Vũ run run đứng kế bên cạnh Khang Nghĩa Kiện giữa phòng khách, mắt đã hoàn toàn nhoè đi không thấy gì. Nghiêm ba thì giận dữ không ngừng:
- Anh nói con trai tôi là người bạn thú vị a? Thú vị như vậy à? Tiểu Vũ, con được lắm! Nếu hôm nay ta không vô tình đi ngang qua phòng con thì con còn giấu đến bao giờ?!! Dám làm chuyện xấu hổ này, sau này Ung gia đi ra đường còn có thể nhìn mặt mọi người xung quanh sao?! Hôm nay ta phải giáo huấn lại con đàng hoàng mới được!!!
Vừa nói ông vừa đem cây roi da ra quất thẳng vào người Ung Thành Vũ, y sợ hãi nhắm mắt chịu trận, cây roi vụt xuống một tiếng thấu da, Ung Thành Vũ lại không cảm nhận đau đớn gì. Y mở mắt ra thì thấy Vương Lãnh Thiên đang ôm trọn lấy mình. Vết roi hằn một vệt đỏ đậm trên cánh tay hắn, hắn nén đau đớn lại nói:
- Bác trai, xin đừng đánh Tiểu Vũ, cậu ấy không có lỗi. Lỗi là do cháu!
Ung ba hừ một tiếng quát lớn:
- Cậu nghĩ tôi không dám ra tay với cậu sao? Được, hôm nay ta sẽ giáo huấn cả hai đứa!
Ung ba đưa cao tay giáng xuống thêm một đòn lên người Ung Thành Vũ, nhưng rất nhanh đã được Khang Nghĩa Kiện đỡ được, Ung Thành Vũ lúc này nước mắt thi nhau chạy dọc gò má vội van xin:
- Ba ... ba à! Xin hãy chấp nhận bọn con! Trước giờ con chưa dám làm gì cãi lời ba, ba bắt con học gì con liền học đó, ba không cho con chơi bóng con cũng không chơi nữa. Chỉ xin việc này ba hãy cho phép bọn con được bên nhau !!!
Câu nói như càng châm dầu vào lửa, ông đưa cao tay tính dáng một đòn xuống nhưng rất may Ung mẹ đã vội lao ra cản, Ung ba bất lực quát:
- Ta không có đứa con như ngươi!!!
Ung Thành Vũ gào khóc dữ dội, Ung ba lại nói:
- Từ bây giờ ta không quản ngươi nữa! Muốn làm gì thì làm!
Ung ba tức giận bỏ đi vào phòng bếp lôi chai nước uống cho hạ hoả, Ung mẹ vội vàng bảo hắn cùng y lên phòng. Vương Lãnh Thiên nãy giờ vẫn ôm chặt Ung Thành Vũ liền nghe lời đỡ y lên. Hắn để Ung Thành Vũ nằm trên giường, tay y vẫn còn run vì sợ, y cất tiếng:
- Nghĩa Kiện, em xin lỗi!
Khang Nghĩa Kiện khẽ xoa đầu y:
- Tôi mới là người phải xin lỗi, nếu không phải tại tôi hôn em ....
Ung Thành Vũ vươn tay đặt ngón trỏ lên miệng Khang Nghĩa Kiện khẽ lắc đầu, y sụt sịt nói không tròn chữ:
- Việc này trước sau gì họ cũng cần phải biết thôi, em xin lỗi, vì em mà anh phải chịu đòn thay như vậy, có đau không?
Nói không đau chính là nói dối, tuy nhiên Khang Nghĩa Kiện vẫn giữ trên môi nụ cười:
- Hai vết roi này có đáng là gì, nếu ba em có thể chấp nhận chúng ta thì hai mươi vết như vậy tôi cũng vì em mà chịu được!
Ung Thành Vũ xúc động nước mắt càng chảy dài:
- Đồ ngốc! Em xin lỗi, hãy cho ba em thời gian, em sẽ thuyết phục ba!
Khang Nghĩa Kiện không nói gì chỉ gật nhẹ xoa đầu y rồi đắp chăn cho y, sau đó tắt đèn đi ra khỏi phòng. Khi xuống cầu thang lại nghe tiếng Ung mẹ truyền đến:
- Ông đó, cũng đâu cần hà khắc như vậy?
Ung ba liền sau đó quát lớn:
- Cái gì mà hà khắc, cái đó là trái với tự nhiên, bà cũng quá dễ tính rồi!!!
Khang Nghĩa Kiện chậm rãi bước xuống, cất tiếng:
- Trên thế giới người ta đã công nhận có hơn một ngàn loại động vật có xu hướng đồng tính, nếu con người cũng vậy thì cũng không có gì là trái tự nhiên. Bác trai, xin bác hãy suy nghĩ lại việc này!
Ung ba trợn mắt:
- Cậu còn trả treo với tôi?
Khang Nghĩa Kiện đột ngột đến trước mặt Ung ba và Ung mẹ quỳ xuống, đầu chạm xuống sàn. Một kẻ tâm cao khí ngạo như hắn trước giờ cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ làm việc này, nhưng vì tiểu bảo bối của hắn, có kêu hắn xuống hai mươi tầng địa ngục hắn cũng sẵn sàng. Ung mẹ hoảng hốt vội đỡ Khang Nghĩa Kiện dậy, nhưng hắn nhất quyết vẫn quỳ một chỗ, hắn nói:
- Tình cảm của cháu dành cho Tiểu Vũ không phải loại tình cảm một sớm một chiều. Cậu ấy muốn gì cháu liền làm cái đó. Cháu sẵn sàng đem mọi thứ tốt nhất của mình ra để khiến cậu ấy hạnh phúc! Bác trai, xin người hãy cho bọn cháu được bên nhau!
Ung ba sau khi nghe được, cơ mặt cũng hơi dãn ra một chút, nhưng cũng không nói gì liền bỏ lên lầu. Từ sau buổi đó, không khí trong nhà có phần căng thẳng hơn hẳn. Ung Thành Vũ cũng ít nói chuyện khi ở nhà hơn trước, căn bản là y cũng không biết phải mở lời như thế nào.
Vào ngày giáng sinh, Ung Thành Vũ nhận lời sang nhà Khang Nghĩa Kiện ăn tối, trước khi ra khỏi cửa Ung ba nhìn y một cái khiến y muốn khóc thét, những tưởng ông sẽ lại mắng mỏ nhưng ông chỉ đưa cho y một chai thuốc, còn nói:
- Kêu cái tên đó bôi cái này rất nhanh sẽ mau lành vết thương!
Ung thành Vũ có đánh chết cũng không tin đây là thật nha, y vội vàng chạy đến nhà Khang Nghĩa Kiện, Khang Nghĩa Kiện sau khi thấy chấm đỏ của Ung Thành Vũ đứng trước nhà mình liền không kiên nhẫn nhào ra ngoài đẩy Ung Thành Vũ đi vào trong, kéo y vào phòng mình, vội vàng ôm chặt y trao y một nụ hôn thật sâu, Ung Thành Vũ liền đẩy ra thảy cho hắn một chai thuốc, trong khi Khang Nghĩa Kiện đang không hiểu chai thuốc này có ý đồ gì thì y nói:
- Ba em bảo anh bôi thuốc này vết thương sẽ nhanh hồi phục
Khang Nghĩa Kiện nhìn y mừng rỡ:
- Vậy là ông ấy chấp nhận tôi sao?
Ung Thành Vũ cười tươi:
- Có thể là như vậy, chí ít bây giờ ba em cũng công nhận anh rồi!
Khang Nghĩa Kiện không kìm chế được vội ôm Ung Thành Vũ vào lòng mãi không buông, Ung Thành Vũ lại lần nữa đẩy hắn ra nói:
- Chưa hết!
Y đem ra một hộp quà đặt lên người hắn tiếp lời:
- Còn cái này là quà giáng sinh của em tặng anh
Khang Nghĩa Kiện hạnh phúc hôn y một cái, vội tới bàn làm việc mở ngăn kéo lôi ra một hộp quà lại nói:
- Tôi cũng có quà cho em! Chúng ta mau cùng nhau mở ra xem đi!
Bọn họ ngồi trên giường cùng nhau mở quà, Khang Nghĩa Kiện mở quả của mình ra liền thấy chiếc khăn len màu coban có thêu chữ "V ♡ K" hắn vui vẻ vội mang khăn quấn quanh cổ mình. Ung Thành Vũ mở quà, là một cái áo len màu xám trông rất đẹp, nhưng khi y cầm áo dơ hẳn lên xem thì không khỏi đỏ mặt, đây hẳn là chiếc áo len Virgin killer sweater thần thánh đi!!!
Ung Thành Vũ nhất thời đưa trí óc mình du lịch mười vòng quanh hệ mặt trời thì cất tiếng chửi rủa:
- Anh con mẹ nó đúng là vị dư nhiễm sắc thể mà!!!
Khang Nghĩa Kiện cười nói:
- Anh cũng muốn trao tặng em một nhiễm sắc thể!
- Anh....
Đột nhiên từ ngoài cửa tiếng vị quản gia cất lên:
- Mời thiếu gia và bạn cậu đến dùng bữa!
Ung Thành Vũ nhìn xung quanh phòng, chỉ mỗi y và Khang Nghĩa Kiện, ban nãy vị quản gia kia nói là thiếu gia gì mà. Thiếu gia....
Y đưa mắt nhìn người bên cạnh đang cong môi cười liền trợn mắt nhìn hắn:
- Nghĩa Kiện, anh...
Khang Nghĩa Kiện không để y nói tiếp liền đẩy y vào phòng ăn, hắn khẽ kéo ghế ra để Ung Thành Vũ ngồi vào, Ung Thành Vũ nhìn xung quanh bàn ăn chỉ có ba người. Người đàn ông ngồi đầu bàn kia trông có vẻ cũng tới tuổi ngũ tuần, khuôn mặt góc cạnh toát lên sự oai phong hẳn là chủ nhân căn biệt thự này đi. Ung Thành Vũ run run cắn cắn đôi môi mỏng khẽ mở lời:
- Cháu chào bác, cháu là Ung Thành Vũ!
Nam nhân ngồi ở đầu bàn thầm quan sát biểu hiện của y, miệng cong lên:
- Ta không ăn thịt cháu, đừng sợ!
Mới lạ, bây giờ tôi có được té xỉu ở đây luôn không?
Khang Nghĩa Kiện trông thấy biểu tình thỏ đế của Ung Thành Vũ nãy giờ không khỏi buồn cười, hắn dở giọng trách móc:
- Ba đừng chọc cậu ấy nữa!
Đột nhiên từ đằng sau phát ra thanh âm trong trẻo:
- Ái nha ai trông giống Tiểu Vũ quá vậy?
Ung Thành Vũ quay lại không khỏi há hốc mồm:
- Nguyệt Nguyệt
Khang Nghĩa Kiện trợn mắt nhìn Ung Thành Vũ đang kêu thẳng tên mẹ mình ra, hắn khẽ thì thầm vào tai y:
- Sao em lại biết người đó! Người đó, là mẹ anh!
Đến lượt Ung Thành Vũ trợn mắt:
- Mẹ anh?!
Nguyệt Nguyệt vội chạy tới ôm chầm lấy Ung Thành Vũ hôn lên má vài cái, vết son môi còn đọng lại trên khuôn mặt trắng bệch của y. Nàng cười nói:
- Ái nha người ta đã muốn giấu tuổi rồi mà, không ngờ lại gặp Tiểu Vũ ở đây nha!
Ung Thành Vũ run run lau vội mồ hôi trên trán, Nguyệt Nguyệt lại vui vẻ:
- Tiểu Vũ không phải em nói hôm nay cùng đến nhà bạn gái ăn cơm sao? Còn món quá đó đã tặng cho bạn gái chưa?
Khang Nghĩa Kiện giật giật khoé miệng, Ung Thành Vũ, em cả gan dám có bạn gái sao?
Nguyệt Nguyệt trông thấy biểu tình muốn khóc của Ung Thành Vũ, lại trông thấy con trai mình như một lọ axit sắp bào mòn cái sàn gỗ liền thích thú trưng ra bộ mặt bất ngờ:
- A! Không lẽ bạn gái em là con trai chị sao? Tiểu Kiện nha không ngờ con như vậy mà lại nằm dưới đó!
Bạn gái em là con trai chị? Hình như hơi sai ở đâu phải không? Khang Nghĩa Kiện đen mặt, Ung Thành Vũ, em muốn đảo chính sao? Hôm nay em không giải thích rõ ràng cho tôi thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái nhà này !!!!
Khang ba nãy giờ trầm ngâm nhìn hai người họ ức hiếp đứa nhỏ Tiểu Vũ tội nghiệp, liền lên tiếng:
- Nguyệt Nguyệt, tôi chưa có hỏi tội em việc em câu dẫn người yêu của con trai chúng ta đâu! Mau lại đây đừng gây chuyện nữa!
Nguyệt Nguyệt đưa ánh mắt long lanh nhìn chồng mình cười cười:
- Anh xã, em có làm gì đâu!
Khang mẹ lập tức ngồi vào bàn để lại Ung Thành Vũ đứng ở đó, cái gì mà người yêu của con trai chúng ta, vậy có được gọi là công nhận không? Khang mẹ lại lên tiếng:
- Thật ra mấy chuyện thằng nhóc nhà này theo đuổi con, ta đều nghe quản gia nói qua rồi. Chỉ có, hôm nọ ta đến cửa hàng đồ len do một người bạn mở, lại trông thấy một cậu bé dễ thương đến mua đồ, ta có nhìn sơ tấm hình Khang Nghĩa Kiện chụp trộm con trong điện thoại, lại thấy lúc đó con đang mặc áo khoác giống của y. Ta liền biết ngay rồi, muốn trêu chọc con một chút! Haha
Cái nhà này, không trêu mình đúng là không sống nổi đúng không???
Khang ba lên tiếng:
- Tiểu Vũ , tiểu Kiện, những việc trước giờ hai con làm ta đều biết, ta đối việc này vốn cũng không có bài xích. Chỉ có điều ta mong hai đứa đừng vì chuyện tình cảm mà để ảnh hưởng đến việc học tập cũng như tương lai sau này! Ta chỉ muốn nói vậy thôi. Mau đến bàn ăn cùng đón giáng sinh đi.
Khang Nghĩa Kiện gật đầu kéo tay Ung Thành Vũ ngồi vào bàn, mà đồ ăn phải nói ăn đến giáng sinh năm sau vẫn còn chưa hết đi, y vui vẻ quên hết những run sợ trước đó, cùng gia đình họ Khang đón một đêm giáng sinh thật ấm áp.
-----------_________________________-------------------
tối mai tớ post nốt chương cuối nhé ~ <3
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top