Dỗ em

Hôm nay Moon Hyeonjun quyết định tan làm sớm hơn mọi hôm, dù vẫn còn 10 phút thời gian làm việc nhưng gã vẫn quyết định vẫy tay chào fan rồi tắt máy. Gã ngồi bấm điện thoại một lát mới đưa mắt nhìn đồng hồ, chép miệng tranh thủ chút thời gian rảnh hiếm hoi nay đi qua phòng Lee Minhyung chơi một lát.

Nói là làm, Moon Hyeonjun thu dọn đồ đạc của mình vào trong balo, cầm theo túi đồ tập rồi men theo hướng phòng tập chung mà lên phòng riêng của Lee Minhyung. Trên đường đi gã gặp Choi Wooje, vừa định giơ tay lên gọi thì em đã quay lưng đi lại xuống tầng dưới.

Gã hạ tay, gật đầu mà cười khổ. Quên mất, gã và em đang giận nhau mà, giờ mà nói chuyện với em trước khéo mai gã chỉ có thể gặp em khi tập luyện, chứ thời gian còn lại em còn không xuất hiện để gã gặp thì hiểu luôn.

Với cái xác ủ rũ và linh hồn héo mòn, phải mất vài phút sau gã mới có thể đến phòng Lee Minhyung đang làm.

- Ê!

- Ôi giật mình!!!

- Cho nằm nhờ phát!

- ???

- Nhìn mẹ gì? Móc mắt giờ.

- Đáng ra giờ này mày phải stream chứ?

- Nay xong sớm, tao live trước bọn mày 30 phút cơ mà.

- Xong rồi thì biến mẹ về kí túc xá đi, ở lại làm gì?

- Thì có chuyện muốn nói nên mới kiếm mày này!

Lee Minhyung nhìn gã một lượt rồi đảo mắt tặc lưỡi không quan tâm. Có phải chuyện của hắn đâu mà quan với chả tâm.

- Ê Gấu!

- Gì?

- … mà thôi.

- Cái đéo gì nữa? Mày có sủa nhanh lên không? Tắt míc đi bật mic lại lần nữa tao đập chết mày đấy, thắng chó.

- Hỏi nhé. Nếu đột nhiên thích một người, biểu hiện của người thích sẽ như nào?

- Chắc là nhìn người mình thích không rời mắt, họ xấu trong mắt người khác nhưng đẹp trong mắt mình, quan tâm lo lắng dù người mình thích coi đó là điều hiển nhiên và thi thoảng nằm mơ thấy họ? Tao cũng không rõ nhưng chắc thế.

- …

Lee Minhyung thản nhiên vừa trả lời vừa chơi game không đoái hoài gì đến con người đang OVERTHINKING trong góc. Mãi khi màn hình hiện chữ Victory to tổ chảng đánh dấu chuỗi Win xanh lè như rừng cây thì hắn mới quay qua hỏi.

- Hỏi tao câu đấy để làm gì?

- Live xong đi rồi tao nói.

Hắn gật đầu như đã hiểu thì liền quay vào live tiếp. Moon Hyeonjun nằm lì trong phòng mãi cũng ngáp ngắn ngáp dài liền đánh một giấc.

_________

Trong lúc đang nhắm mắt ngủ, bên tai gã đột nhiên nghe thấy tiếng gọi vọng lại. Như thể có người đang gọi gã nơi phía bên kia ngọn đồi thấp. Gã men theo tiếng gọi, càng tới gần tiếng gọi càng lớn. Một tia sáng chiếu đến khiến gã cau mày che đi.

- MOON HYEONJUN!!!!

- AH... HẢ!!!?

- Mơ đéo gì mà chìm sâu vậy? Bú mỏ em nào à?

- Gì cơ? Tao ngủ bao lâu rồi?

- Chắc hơn tiếng. Tao live xong lâu rồi. Thế đéo nào đi lấy bình nước về vẫn thấy mày ngủ, gọi muốn đứt cả dây thanh quản mà mày vẫn ngủ ngon mới hay.

- Ài.

Gã vò đầu rồi vươn vai nhìn bạn mình một cái xong thở dài nằm xuống, mặt méo xệch.

- Mày lại làm sao nữa thế hả thằng đầu buồi rẻ rách?

- Có lẽ… tao đang thích một người.

- Đù! Tin chuẩn không tao đi đồn này!

- Mắc đồn lắm à? Đéo ai mướn?

- Trêu.

- Trêu con mẹ mày!

- Cậu chủ hết biết đùa rồi.

- Tao đang rất nghiêm túc nhé mặt lồn?

- Ừ, thế mày vác chim sang đây chỉ để nói nhiêu đấy?

- Không! Tại mày nhây có nghe tao nói đếch đâu!

- Vâng, lỗi tôi hết. Giờ tôi vểnh tai nghe cậu chủ nói m này.

Moon Hyeonjun hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt Lee Minhyung.

- Hình như tao thích…

- Tao không thích mày.

- ???

- Ừ, tao không thích mày.

- Sủa gì vậy? Tao thích mày hồi nào.

- Vậy à, tưởng mày tỏ tình tao. Mắt tình thế kia mà.

- Không, nhìn mày chim tao không dựng được.

- Địt cụ nói câu đủ đau rồi đấy.

Moon Hyeonjun đập chán bất lực, cái sự phát khóc và phát cáu gã sắp bùng nổ rồi. Thằng khốn nạn này mà còn nhây nữa gã sẽ khóc ngay tại đây luôn quá.

- Nói tiếp đi, không cợt nhả nữa.

- Hình như… tao thích Choi Wooje rồi!

- … Thật?

- Ừ, mới biết cách đây không lâu.

- …

Lee Minhyung không nói thêm gì nữa, hắn lặng lẽ đi ra ngoài. Gã tưởng rằng điều mình nói làm thằng bạn sốc quá nên nó chuồn trước. Thế mà kêu - ' Tao sẽ luôn lắng nghe, thấu hiểu và tin tưởng mày '. Lắng nghe con c*c!

Gã toan đứng dậy đi về thì hắn quay trở lại phòng kéo theo anh đội trưởng Lee Sanghyeok còn đang ngơ ngác. Nhanh tay khóa chốt cửa và ấn anh ra ghế ngồi.

- Bọn em cần cố vấn tình yêu!

Lee Sanghyeok bị kẹp giữa một con Hổ bông và con Gấu khờ liền xoa xoa thái dương. Bọn này bị đa nhân cách à? Vừa thấy cười cười với nhau chớp mắt đã thấy đang ủ rũ rồi, nhắm mắt mở ra lại thấy chúng nó cười tiếp. Hai đứa này điên mẹ rồi!

Đáng chú ý nhất là Moon Hyeonjun nhé. Từ lúc bước chân vào căn phòng Lee Sanghyeok thấy cười tủm tỉm hơi nhiều. Không lẽ là có ý đồ với Lee Minhyung???

Ô nếu thế thật thì ai trên ai dưới? Hay chúng nó Cent?

- Có ai chọc nhầm phải dây thần kinh gây cười của hai đứa à?

- Có đâu!!!

- Khỏi giấu! Anh biết rồi!

- Dạ?

- Minhyung à.... Em có làm gì sai trái với Hyeonjun thì cũng phải có trách nhiệm với nó nghe chưa...

Lee Minhyung lẫn Moon Hyeonjun nghệt mặt ra. Ý là ông anh dà của nó đang suy diễn sang cái m* gì vậy? Ai chịu trách nhiệm với ai cơ? Minhyung á? Với Hyeonjun?

Ủa alo Hai ơi!?

- Bị cáo có ý kiến!

- Hửm?

- Hình như tòa hiểu nhầm gì rồi.

- Em mang anh sang đây là để anh làm cô vấn chứ không phải để anh suy diễn lung tung. Còn mày.

- Quần què gì tao nữa?

- Có gì nói đi, im nữa tao với ảnh về giờ!

- Ờ thì....

Gã gãi đầu ngượng ngùng, không biết nên bắt đầu câu chuyện ở đâu. Việc gã biết bản thân thích Choi Wooje mới phát giác ra được mấy hôm thôi, gã chưa chắc lắm đâu.

- Lâu la quá. Nó thích Choi Wooje đấy anh!

- Gì? Thích Wooang á?

- Em nhầm!

- Phù! Dọ…

- Nó yêu Choi Wooje mới đúng ấy anh!

Bầu không khí lại rơi vào im lặng. Lee Sanghyeok quay qua nhìn thẳng mặt Moon Hyeonjun làm gã chột dạ mà cúi đầu. Chưa bao giờ gã lại muốn đánh người như bây giờ.

- Vậy đấy là lí do em né tránh nhóc Wooang mấy hôm nay?

- Vâng…

- Cả em nữa Hyungie, mấy nay anh để ý cũng thấy né Minseok dữ lắm.

- Thì em giống nó…

Một lượt im lặng lại diễn ra, lần này có vẻ khó nói hơn vừa rồi.

- Nhưng thật sự là bọn em hết cách rồi anh ạ! Cứ thấy hai người họ lại gần là bọn em cảm thấy bối rối kinh khủng. Đây chỉ là cách tạm thời thôi anh…

Nghe bọn nó tâm sự mà anh nhịn được mà bật cười. Hai đứa này chỉ được cái to xác thôi chứ bên trong chúng nó còn khờ khạo lắm.

- Hai đứa cư xử như vậy trước người mình thích thì anh cái này cũng hiểu, nhưng hai đứa đã bao giờ nghĩ xem Wooje và Minseok sẽ cảm thấy như nào chưa?

- Bọn em…

- Anh biết bọn em thấy bối rối, nhưng các em phải đặt mình vào vị trí của người ta trước khi làm vậy chứ. Nghe anh này, thay vì né tránh thì hai đứa nên mở lòng chấp nhận sự thật đi. Chối bỏ cũng không phải là cách đâu. Hãy tạo cho hai em ấy cảm giác an toàn và thoải mái nhất, để khi họ quay lại thì người thấy đâu tiên là hai đứa '

- …

- Anh chỉ nhắc vậy thôi. Hai đứa tự tìm cách đi nhé. Muộn rồi nên anh về kí túc xá trước đây!

Nói rồi anh đứng dậy chào tạm biệt hai đứa nó đi về, để lại hai đứa trẻ ngồi trầm tư suy nghĩ về những điều anh nói.
__________

Sau khi nhận lời khuyên của anh đội trưởng. Moon Hyeonjun cũng bắt đầu mở lòng mình và chấp nhận rằng.

Gã yêu em

Moon Hyeonjun yêu Choi Wooje.

Gã yêu tất thảy mọi thứ thuộc về em. Yêu mắt em, yêu má bư, yêu cách em dỗi, yêu cách em nói, yêu hành động ngơ ngác,....

Chỉ là gã chẳng thể nói lời yêu nổi dù nó chỉ vỏn vẹn 3 chữ. Ôi sức nặng của ngôn từ khi ta muốn nói lời yêu.

Chính bản thân gã đang cố đẩy em ra xa và chôn vùi thứ tình cảm non nớt của mình. Thôi thì giờ cũng thích em rồi, gã cũng nên theo đuổi em thôi nhỉ?

Trước đấy thì phải dỗ em cái đã. Muốn cưa cẩm người ta mà làm người ta dỗi là dở rồi. Gã biết nay em có không có lịch stream, mà có lịch hẹn chơi một tựa game mà Ryu Minseok rủ chơi cùng (không phải do gã đi hỏi quản lý đâu). Thế nên gã mới xuống phòng tập trước, đúng như dự đoán em đã xuất hiện. Bên cạnh còn có Ryu Minseok đang không ngừng nói chuyện_

Choi Wooje chào tạm biệt Ryu Minseok thì bước vào phòng tập, thấy gã đang ngồi nhìn về phía em mà cười khà khà như tên điên mới trốn thoát thành công khỏi trại. Em thả gã ánh mắt ghét bỏ rồi đi về bàn của mình, thành công vứt gã ra sau đầu.

Nhận được ánh mắt ghét bỏ xen lẫn tủi thân của em thì mọi lỗi lầm lập tức đổ dồn hết lên gã. Moon Hyeonjun biết là em dỗi nhưng gã đéo nghĩ là nó căng vậy.

Thấy em ngó lơ mình, thậm chí còn chả thèm ném thêm một cái nhìn nào làm gã thấy nhức nhối trong người. Gã mở miệng gọi em. Gọi bằng cái giọng nhẹ nhàng trầm ấm chỉ mình em được nghe thôi ấy. Tiếng gã vang khắp phòng tập

- Wooje…

- Em Wooje?

- Em bé ơi.

- Bé ơi bé à.

Đáp lại gã chỉ là một sự im lặng và tiếng bàn phím lạch cạch. Moon Hyeonjun đứng dậy đi về phía em và lần nữa cất giọng.

- Bé ơi.

- Đi ra.

- Wooje à?

Choi Wooje không trả lời gã ngay, thay vào đó là tiếng nức nở be bé. Moon Hyeonjun thấy em khóc thì liền hốt hoảng xoay ghế lại.

- Ôi ôi!!! Sao em bé khóc rồi!

- Đ-đi ra… Huhuh… Đồ tồy… Ưhuhu…

Nhìn Choi Wooje mếu máo, tay chân quơ loạn xạ đẩy gã ra làm tim gã nhói lên một nhịp. Moon Hyeonjun thẳng thừng bế em ngồi lên đùi, một tay ôm eo một tay xoa lưng. Dù trong lòng có (nhiều) chút sự khó chịu vì bị ngó lơ nhưng khi nhìn em rơi nước mắt, mọi bực bội trong người gã tan biến hết.

Thiên thần mà đã khóc thì mọi lỗi lầm đều là do gã cả thôi.

- Em bé bình tĩnh rồi ta nói chuyện nhé. Đừng đẩy anh ra như thế…

- Anh sẽ đau lòng chết mất…

Choi Wooje gục mặt vào hõm vai gã mà nức nở. Tiếng khóc của em như chứa đựng bao nhiêu tủi hờn, em cứ khóc mãi. Rồi tiếng khóc cũng nhỏ dần đến khi chỉ còn lại tiếng nấc cụt. Thấy em có vẻ đã bình tĩnh, gã mới kéo em ra. Lấy giấy bắt em xì mũi, một tay giữ giấy. Tay kia vẫn yên vị mà ôm lấy em mà xoa nhẹ tấm lưng vẫn giật theo từng tiếng sụt sịt.

- Thả Wooje xuống đi.

- Cho anh ôm tí nữa thôi.

- Không, Wooje bận rồi.

- Bé ơi…

- Giè!?

- Anh làm gì khiến em bé buồn à?

- Hyeonjun chạ nàm rì khiến Wooje buồn cạ.

- Anh xin lỗi mà.

- Hyeonjun có làm rì đâu mà xin lỏi.

- Em bé vẫn giận anh à?

- Wooje có dận giè Hyeonjun đâu.

Đấy! Nói em không giận gã là nói điêu mẹ rồi. Choi Wooje mọi lần toàn gọi gã ngọt sớt chết não chết tim, thế mà cứ sơ hở giận dỗi gì là lại xưng hô kiểu Wooje - Hyeonjun, Họ Moon - tôi,...

- Nói dối là mũi dài ra 2m đấy nhé.

- Hừ…

- Em bé.

- Hyeonjun không có gì làm thì Hyeonjun về đi. Wooje bận!

Nói rồi Choi Wooje gỡ tay gã ra rồi trèo xuống, lấy cái ghế khác tiếp tục quay lại bàn stream chơi tiếp. Gã thấy em tiếp tục tránh né mình thì tiến lại, lần này gã quỳ hẳn xuống nắm lấy tay em mà thỏ thẻ.

- Em Wooje đáng yêu tha lỗi cho anh nhé? Anh xin lỗi em mà, anh bất đắc dĩ lắm mới né tránh em thôi…

- Hyeonjun được người ta cho tiền để nghỉ chơi với Wooje chứ gì. Không cần giải thích đâu, Wooje hiểu mà.

- Không phải đâu mà, em bé đừng nghi oan cho anh thế.

- Thì sao? Chung quy lại vẫn là Hyeonjun không muốn chơi với Wooje nữa. Đừng có giải thích gì thêm, Wooje không nghe đâu.

- Bé à, anh tránh mặt em là do anh có cảm giác giác lạ với bé mà.

Choi Wooje không nói gì, em chỉ nhướng mày im lặng nhìn gã.

Đùa chứ sống với nhau ngần ấy năm nay rồi có cái vẹo gì của Moon Hyeonjun là em chưa thấy không? Cảm giác lạ? Lạ là lạ thế đéo nào? Nhìn em như người ngoài hành tinh à hay gã là người ngoài hành lang? Choi Wooje khó hiểu, Choi Wooje cũng đếch muốn hiểu!

Thấy em im lặng không nói câu nào, gã mới gọi nhẹ

- Bé ơi?

- Ý Hyeonjun tất cả là tại Wooje?

- Anh không phải là có ý đó…

- Thế ý Hyeonjun là như nào?

Moon Hyeonjun thở dài rồi đứng dậy kéo ghế em về lại bàn stream, gã cũng mặc vội áo khoác đi ra ngoài. Em thấy gã mặc áo chuẩn bị đi đâu đó cũng tính là không quan tâm nhưng giờ muộn như này, 2 giờ sáng rồi chứ sớm chắc.

- Hyeonjun đi đâu?

- Anh xuống lấy đồ cho bé nè.

- Wooje có đặt cái gì đâu nhỉ???

- Ừ, anh biết em bé không đặt. Là anh tự nguyện đặt cho bé.

- Ai mướn Hyeonjun?

- Thì anh thấy bé đang dỗi nên anh đặt đồ ăn cho bé.

- Wooje có dỗi đâu? Wooje bình thường.

- " Bình thường hay dỗi hả bé? "

Moon Hyeonjun giả vờ thở dài, cố tình nói to như thể muốn cho em nghe thấy.

- Tiếc thật, em bé vậy mà lại không dỗi mình. Có lẽ suất gà rán và Hotchoco này mình nên đưa cho người khác vậy.

Đúng như gã nghĩ, vừa nghe thấy hai món ăn quen thuộc Choi Wooje đã có phần dao động. Em mím môi suy nghĩ chưa tới 5s đã giơ tay.

- Không không, Wooje dỗi tiếp rồi. Hyeonjun mang lên cho Wooje đi!

Nhìn em giơ tay, phồng má chu môi tỏ vẻ giận dỗi trông đáng yêu đếch chịu được. Chỉ muốn đè ra hôn cho bõ tức thôi.

- Đáng yêu quá…

- Nài, Hyeonjun nói gì đó?

- Anh bảo là trời lạnh rồi, đóng cửa sổ đi.

Moon Hyeonjun xoa đầu em thì cũng nhanh chóng rời đi xuống dưới nhận hàng. Hoàn toàn không để ý đến rạng đỏ đã lan đến mang tai của Choi Wooje. Đợi gã đi khuất em mới đưa tay lên sờ đầu, lí nhí trong miệng

- Rõ ràng là khen người ta đáng yêu…

Choi Wooje cười nhẹ, không giấu nổi sự vui vẻ trong lòng.

- " Mũi anh mọc 2m rồi nhé Moon Hyeonjun! "

Cả buổi chơi game hôm ấy hường phấn đến kì lạ. Gã và em lại quấn lấy nhau như chưa từng có cuộc chiến giận dỗi nào sảy ra.

Moon Hyeonjun quyết định giữ tình cảm lại trong lòng. Đợi đến khi em và gã bám nhau lâu thêm chút nữa gã sẽ thổ lộ sớm thôi.

Lời yêu thôi mà để lúc nào nói chả được.
Chỉ là nói sớm hơn để đỡ phải nặng lòng thôi...

___________________________
Hẹn gặp lại ở số tiếp theo
🐯⚡📸

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top