Chương 3.

Dưới ánh đèn lập loè của bảng hiệu ison, Wooje bỏ hai tay vào áo khoác đứng đợi Hyeonjoon. Khu nhà Sanghyeok không phải là khu đông đúc, nên tầm hơn chín giờ một chút đã không còn quá nhiều người qua lại, chỉ riêng vài cửa hàng kinh doanh còn mở. Hyeonjoon thở ra làn khói trắng, đưa mắt nhìn ánh đèn đường rọi xuống nền đất.

Lúc trước ở quê, Wooje cũng hay ra ngoài một mình đi dạo lúc đèn đường bắt đầu sáng. Nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên cậu cảm thấy trong lòng mình thoải mái và nhẹ nhõm. Wooje không rõ vì sao, chỉ là sao khi đến Seoul, Wooje thấy mình đã không còn như trước kia nữa. Sanghyeok nói với cậu rằng tài năng và sự giỏi giang của cậu là nguồn gốc của tội lỗi, bởi những điều tồi tệ xảy ra đều đến từ nó. Wooje đêm nào tan học cũng dạo ngoài phố không ngừng suy nghĩ về điều ấy.

"Nghĩ gì vậy?" Hyeonjoon bước ra từ bên trong, đóng cửa ison rồi hỏi. 

Tiếng chuông ở cửa vang lên một tiếng làm Wooje quay về hiện thực. 

"Không có, mình đi thôi."

Hyeonjoon bật nắp lon coca vừa mua ở cửa hàng tiện lợi đưa cho Wooje. Wooje nhận lấy từ bàn tay lạnh của Hyeonjoon, đưa đôi mắt nhìn mấy toà nhà cao tầng rọi bóng xuống sông Hàn, cảm nhận được sự nhộn nhịp nhưng cũng u buồn tăm tối của Seoul lúc đêm. 

"Kể cho tớ nghe về chuyện hai năm trước được không?"  Hyeonjoon chỉ đưa ánh mắt về phía Wooje.

"Tớ hỏi anh Sanghyeok nhưng anh ấy nói nếu cậu muốn thì sẽ tự mình kể. Nhưng mà cậu không muốn thì thôi, tớ chỉ là tò mò thôi." Wooje nói tiếp. 

"Vậy cậu có gì để trao đổi?" 

"Tớ... Để nghĩ xem." Wooje tỏ vẻ nghiêm trọng, nghiêm túc suy nghĩ làm Hyeonjoon bất giác cười. 

"Tớ cũng có bí mật mà, chúng mình trao đổi." Wooje nói.

"Ừ, nhưng mà để khi khác." 

"Cậu muốn khi nào cũng được."

Hyeonjoon thở một hơi dài. Đèn đường tắt dần, Hyeonjoon cảm thấy có chút đau ở vai vì cả ngày hôm nay quán ison rất đông khách. Cả hai ngồi bên cạnh nhau ở bờ sông Hàn, lúc này Wooje nghĩ Seoul không hào nhoáng như những gì người ta đồn đại. Giống như khi nhìn xuống mặt hồ lúc đêm, cậu chỉ nhìn thấy bóng của những tòa nhà cao lớn chứ không hề nhìn thấy mặt đáy sâu thăm thẳm bên dưới kia.

"Hyeonjoon...?" Wooje khẽ gọi khi thấy vai mình nặng dần bởi Hyeonjoon đang dựa vào, nhắm nghiền mắt mà ngủ say. 

Wooje không chạy bàn ở quán từ sáu giờ sáng đến tám giờ tối, cũng không phải nặng đầu bởi nhiều chuyện. Wooje chỉ biết phát cáu vì mạng chậm mà không thể chơi game chứ không biết phát cáu lên ngay cả trong giấc mơ như Hyeonjoon là như thế nào. Wooje chỉ cười cười mà không nỡ cử động, cậu cứ ngồi đó thả vào tâm tư mình chút thương và thu lại trong tầm mắt mình vẻ tráng lệ của thành phố.

Có một người ngủ say, trên vai một người.

-

Hơn một giờ sáng, Hyeonjoon ngủ say trên giường sau khi về nhà mà không thèm cởi áo khoác ra, Wooje đem thức ăn mà anh Sanghyeok dặn mua đi xuống studio. Đêm nay có giải đấu liên minh huyền thoại mà anh Sanghyeok và anh Minhyung mê đắm. 

"Anh và anh Minhyeong định thức đến sáng để xem lại thật hả?" Wooje hé cửa, nhìn Sanghyeok và Minhyeong dán mắt vào màn hình máy tính. 

"Trận hôm nay mà bỏ lỡ thì anh không phải là Sanghyeok." Sanghyeok đáp. Minhyung gật gật đồng tình.

"Đừng nói Faker và Gumayusi là hai người lấy từ đây ra nhé?" Wooje cười cười nói.

"Sao biết?" Minhyung hỏi.

"Em cũng có chơi mà."

Cậu đặt thức ăn lên bàn, ghé mắt nhìn một chút xem có gì hấp dẫn, nhưng mà trong đó cứ loạn lên, Wooje còn không kịp nhìn lúc họ giao tranh nên đành từ bỏ.

"Ngày mai có dậy nổi để mở quán không đó?" Wooje nhìn Sanghyeok dè bỉu.

"Không, mai anh cho nghỉ." 

Wooje cười hì hì, không hiểu nổi. 

"Em đi ngủ đây." 

Wooje vừa nắm tay cửa, Sanghyeok nói vọng:"Ngày mai bảo Hyeonjoon dẫn đến trường rồi đi đâu đó Seoul chơi đi, dù gì mai nó cũng rảnh." 

"Thế anh không đi nộp hồ sơ cùng em hả?" 

"Ngày mai ảnh gặp Wangho bàn chuyện thế sự mà." Minhyung cười khẩy chọc ghẹo. 

Wooje mè nheo đóng cửa, mặc kệ ông anh dán chặt đôi mắt vào màn hình.

-

Ly cocktail màu xanh ngọc bích vừa kiêu kì vừa bí ẩn, giống như Hyeonjoon vậy. Đôi mắt mơ màng dạ lên vệt sáng, nhìn vào trong đôi mắt trong trẻo không chút nhơ nào của Wooje, cậu chưa từng quên khoảnh khắc đó.

Wooje nằm ở giường phía dưới, nghe rõ từng tiếng khóc nấc lên trong đêm khuya của Hyeonjoon. Wooje không rõ lúc này mình nên làm gì, Wooje chỉ mơ màng đứng dậy, kéo mền lên đắp cho Hyeonjoon. Không rõ vì sao lúc này, cậu thật sự mong rằng Hyeonjoon sẽ gặp những điều tốt đẹp.

Wooje xuống nhà bật ấm nước pha cho mình một tách cà phê, đưa mắt dạo quanh một vòng quán ison. 

"Dậy sớm vậy?" Sanghyeok bước xuống từ cầu thang, ngáp một hơi dài rồi vươn vai, nhìn Wooje đứng ở quầy.

Wooje cười cười, mới hơn ba giờ sáng một chút, vì nghe thấy tiếng Hyeonjoon khóc nên cậu chẳng thể nào ngủ được. 

Sanghyeok cũng pha cho mình một tách cà phê.

"Sáng anh phải ra ngoài sớm mà đúng không, gặp anh Wangho ạ?" 

"Ừa, mỗi lần xem xong trận đấu nào đó, anh đều gặp Wangho để nói chuyện, sẵn tiện mang đồ ăn sáng đến bệnh viện cho em ấy." Sanghyeok uống một ngụm cà phê đắng.

Cả hai đứng ở quầy pha chế, Wooje dựa lưng vào kệ tủ, cầm tách cà phê trên tay nhưng không có ý định uống.

"Làm thế nào để một người có thể cảm thấy thoải mái kể cho mình nghe về mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời của họ ạ?" Wooje đưa ánh mắt e dè nhìn Sanghyeok. 

Sanghyeok không trả lời, chỉ khẽ nhìn Wooje rồi chờ đợi.

"Giống như cách anh vẫn hay kể cho anh Wangho nghe ấy, rằng ngày hôm nay của anh thế nào." 

Sanghyeok biết Wooje đang nói về ai, đang hỏi về điều gì. Nhưng trong lòng Sanghyeok lại không có một câu trả lời cụ thể cho việc làm của mình, rằng tại sao lại có thể thoải mái kể cho Wangho nghe hôm nay của cậu như thế nào. 

"Anh không biết nữa, nhưng có một điều là những việc anh kể cho Wangho nghe, chưa từng có một nỗi buồn nào trong đó." Sanghyeok nhấm nháp chút cà phê rồi tặc lưỡi.

Bởi lẽ nỗi đau không có hình thù hay thanh âm gì đặc biệt để người ta dễ dàng diễn tả ra bằng lời. Nên đành giấu nhẹm ở trong lòng, cố gồng mình vượt qua. 

Wooje muốn nghe Hyeonjoon kể, kể cả những điều không rõ thanh âm kia.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top