Chương 7
Tờ mờ sáng chủ nhật, khi thành phố Thượng Hải còn chìm trong màn sương mỏng, Lý Nhược Kha tỉnh dậy trên bàn làm việc trong cơn ác mộng. Tim cậu đập loạn nhịp, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Giấc mơ vừa tan đi, nhưng cảm giác hoảng loạn vẫn còn vương vấn, khiến cậu co người trên giường, muốn trốn khỏi thế giới này.
Cúi đầu, Nhược Kha thấy chiếc áo khoác đen đang khoác trên người mình, mùi hương gỗ quen thuộc thoảng lên. Cậu sợ hãi, tay run rẩy, lo rằng sẽ làm bẩn, làm hỏng chiếc áo. "Mình... mình không được làm hỏng nó..." Cậu thầm nhủ, cố gắng gấp gọn lại từng nếp áo một cách cẩn trọng.
Bỗng, giọng nói trầm lạnh vang lên từ cửa phòng: "Sao lại cầm áo của tôi?"
Nhược Kha giật mình, quay đầu, thấy Hàn Chiêu Dương đứng đó, dáng người cao lớn, ánh mắt sắc bén pha chút giễu cợt. Cậu lí nhí, tim đập mạnh: "T... tôi... tôi không phải lấy ạ..."
Anh nhếch môi, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa trêu chọc: "Không phải cậu lấy? Vậy thì ai khoác áo của tôi cho cậu mặc?" Không để cậu trả lời, Hàn Chiêu Dương liền bước vào phòng làm việc của mình để lấy một số tài liệu quan trọng
Cậu co người lại, cảm giác bối rối và hoảng sợ tràn ngập, những lời trêu chọc của anh khiến trái tim cậu nhói lên.Trong khoảnh khắc ấy, ký ức cấp ba ùa về, đè nặng lên tâm trí cậu. Hôm ấy, vào buổi chiều tối một ngày mưa. Mẹ cậu đột nhiên phát hiện mất tiền, lao vào phòng cậu, mắt đỏ lừ, chất vấn : "Mày lấy tiền của tao đúng không, Lý Nhược Kha?"
Cậu chỉ biết lắp bắp, lắc đầu: "C...con không...con không lấy..."
Em trai cậu thấy vậy liền cười khẩy, đổ thêm dầu vào lửa: "Haha, dám bảo là không lấy hả? Thằng chó ẻo lả này"
Cha dượng liền lao vào giáng lên má cậu mấy cái bạt tay, khiến cậu có thể cảm nhận được những tơ máu đang rỉ ra trong khoang miệng. Sau đó, tay ông ta nắm chặt, đập vào vai cậu: "Đồ vô dụng! Ăn cắp tiền mà còn dám cãi? Nhà này nuôi mày chưa đủ hay gì mà còn dám ăn cắp?"
Những cú đấm, lời mắng chửi và nguyền rủa dội lên người cậu, khiến tim non nớt yếu đuổi chả cậu như muốn ngừng đập.Cậu co người lại, nước mắt lăn dài. Không ai tin lời cậu, không ai nhìn nhận sự thật.Cậu chỉ là mục tiêu của bạo lực, oan nghiệt và sự thách thức.
Ký ức vừa tan, tôi lặng người trong văn phòng. Chồng tài liệu trước mặt trở nên nặng nề hơn, nhưng vẫn phải hoàn thành. Tim tôi còn loạn nhịp, mồ hôi ướt lưng áo.
Bất ngờ, Hàn Chiêu Dương bước ra từ phòng làm việc, ánh mắt sắc lạnh. Anh đứng trước cậu, nhìn chằm chằm : "Cậu đang làm cái gì đấy? Tài liệu của tôi đã hoàn tất chưa?"
"T... tôi... tôi..." Tôi run rẩy, tay siết chặt chồng giấy, "thưa Giám đốc... tôi đang..." Giọng lắp bắp, tim cậu đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu không dám nhìn thẳng, chỉ cố cúi đầu để che đi nỗi xấu hổ và bối rối.
Anh nhíu mày, liếc chồng tài liệu lộn xộn: "Trợ lý của tôi làm gì mà giờ này còn chưa xong? Hay chỉ biết lăng xăng với mấy việc vặt?" Giọng nói lạnh lùng, cộc cằn, nhưng ánh mắt anh vẫn thoáng chút tò mò, như đang quan sát một sinh vật lạ chưa từng gặp.
Tôi không dám cãi lời. Cảm giác bối rối, sợ hãi, xấu hổ trộn lẫn trong tim, nhấn chìm từng suy nghĩ. Tôi chỉ biết cúi gằm, hít thật sâu để cố bình tĩnh.
Cuối cùng, anh không nói thêm,chỉ cùng cậu vào thang máy xuống dưới sảnh.
Buổi sáng chủ nhật ở Thượng Hải vẫn còn mờ sương, thành phố chưa thức giấc hẳn, và những con đường lớn chỉ lác đác vài chiếc xe di chuyển. Nhược Kha đứng bên lề đường, đôi mắt còn mờ ngủ, gương mặt xanh xao vì mệt mỏi. Cậu không thể bắt được xe buýt sớm, và nỗi lo về công việc hôm nay cùng cảm giác bất an cứ quấn lấy tâm trí non nớt của cậu.
Một chiếc bóng quen thuộc xuất hiện từ xa, lướt qua ánh sáng mờ ảo của bình minh. Chiếc Rolls-Royce đen bóng, sang trọng, dừng lại cạnh cậu khiến Nhược Kha sững sờ. Cánh cửa mở ra, Hàn Chiêu Dương bước xuống, ánh mắt sắc bén nhưng có chút tò mò khi nhìn thấy cậu đứng đó, bối rối giữa sáng sớm lạnh lẽo. Giọng nói âm trầm mà lạnh lùng lại phát lên: "đứng đây làm gì nữa? Không về hả?"
"Dạ...t... tôi... tôi không bắt được xe buýt, thưa Giám đốc...xe buýt chưa chạy..." Tôi lí nhí, đôi tay bấu chặt vào vạt áo, tim vẫn còn loạn nhịp.
Hàn Chiêu Dương nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ mở cửa, ra hiệu cho cậu lên xe."Giờ này làm gì đã có xe buýt, lên xe tôi chở cậu về!" Chỉ một câu nói khiến Lý Ngược Kha đứng hình, tim cậu bỗng hững lại rồi lại liên hồi đập lên, cảm giác vừa sợ hãi, vừa xấu hổ, lại xen lẫn một sự tò mò lạ lùng.
Chiếc xe lướt đi trên đường phố vắng, tiếng máy nổ êm ái, mùi gỗ trên nội thất khiến cậu không khỏi liên tưởng đến chiếc áo khoác đêm qua – thứ đã khiến cậu bối rối khi bị bắt gặp trong công ty. Cậu cúi gằm, tay siết chặt trên đùi, không dám ngẩng lên.
Hàn Chiêu Dương liếc sang, giọng trầm, pha chút trêu chọc: "Cậu trông vẫn như chưa ngủ đủ. Ngủ quên trong công ty rồi hả?"
Nhược Kha run rẩy, cúi thấp đầu: "Dạ... tôi... tôi chỉ mệt ạ..."
Tiếng nói của Giám đốc khiến ký ức ngày xưa ùa về. Hình ảnh em trai cười khẩy, tay giơ lên thách thức, mẹ la mắng vì nghĩ cậu lấy tiền, cha dượng đánh đập, nguyền rủa... Tất cả những cảm giác tủi hổ, bất lực, và sợ hãi tràn về, khiến Nhược Kha cắn môi, mắt hơi ươn ướt.
Hàn Chiêu Dương cảm nhận được sự rung động tinh tế đó, ánh mắt anh nhìn thấu sự nhút nhát và nhu nhược nhưng cũng rất kiên trì của cậu. Anh không nói thêm gì, chỉ tiếp tục lái xe, để Nhược Kha tự trấn tĩnh. Sự im lặng xen lẫn âm thanh êm ái của động cơ và gió sớm, mang lại một cảm giác kỳ lạ: vừa an toàn, vừa nhói tim.
"Cậu biết không," Giám đốc phá vỡ im lặng, giọng trầm nhưng không còn trách mắng, "cậu không cần phải chịu đựng một mình. Đây là quyền lợi của nhân viên khi tăng ca, và hôm nay, tôi sẽ chở cậu về."
Nhược Kha sững sờ, tim đập thình thịch. Cậu cúi đầu, không biết phải nói gì. Ánh mắt Giám đốc dừng lại trên gương mặt xanh xao, đôi mắt ấy không chỉ quan sát, mà còn trầm tư, như đang đánh giá, thăm dò và... bảo vệ.
Chiếc xe tiếp tục lướt qua những con đường vắng, ánh sáng bình minh dần chiếu rõ trên những tòa nhà chọc trời. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, Nhược Kha cảm thấy một phần bóng tối trong lòng mình – những nỗi sợ hãi, nhút nhát và bất lực – bỗng chốc được đỡ nâng. Anh Giám đốc lạnh lùng kia, một người cậu từng sợ hãi, lại chính là người mang đến một sự hiện diện vững chắc giữa cuộc đời hỗn loạn này.
Cậu khẽ thở dài, mắt nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lạc vào dòng xe cộ đang thức giấc. Cảm giác bối rối xen lẫn tò mò khiến tim cậu vừa lo lắng vừa có chút ấm áp. Đây là lần đầu tiên trong đời, Nhược Kha cảm thấy mình được nhìn nhận, không phải để trách mắng, không phải để đổ oan hay đánh đập, mà chỉ đơn giản là... được quan tâm.
Hàn Chiêu Dương ngồi lái, không nói thêm, nhưng sự hiện diện ấy đã đủ khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Ánh sáng bình minh hắt vào khoang xe, phản chiếu lên những đường nét gầy guộc nhưng kiên trì trên khuôn mặt Nhược Kha. Một ngày mới bắt đầu, nhưng cậu biết rằng, với sự hiện diện của Giám đốc, bóng tối trước đây của mình sẽ không còn đơn độc nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top