1 - The clocks and the hands
Lên trước 1 chap thử phản ứng mọi người.
Đọc xong cmt động viên cho mình nhé. Cảm ơn mọi người.
.
Tháng 8, mưa rắc hạt trên bờ hồ vốn lặng sóng. Người phụ nữ quàng tay ôm lấy người con trai tóc đen nhánh có làn da trắng một cách ấm áp.
"Không tin được là năm sau con sẽ đi sang nơi khác..." – Bà cười dịu dàng, không giấu vẻ buồn bã trong ánh mắt. – "Ta và Leo sẽ nhớ con đấy..."
"Con có phải đi luôn không về đâu?" – Anh nhíu mày, nhưng không phải tông giọng trả treo trẻ con thường ngày nữa mà có phần bối rối xúc động hơn – "Mỗi năm khi rảnh con sẽ về... Huống chi... "– Anh cười tươi rói – "Khi thằng em út nó chuyển đến đây thực tập năm cuối đại học thì con cũng có cớ mà "thăm nuôi" thường xuyên... Chỉ có là không ở cái khu ồn ào của nó mà lết ra resort này ở ké thôi."
"Hahaha!" – Bà cười nắc nẻ – "Chỉ có khéo nói." – Bà ôm chặt anh – "Con muốn gì cũng được cả... Về là vui rồi..."
"Đương nhiên." – Jaemin phồng má, ôm chặt người phụ nữ chẳng phải mẹ mình, nhưng đã chăm sóc anh từ lúc chân ướt chân ráo tới Paris làm việc... Một người thợ làm bánh có tiềm năng. Anh luôn tin như vậy, hoặc giả có khác đi, là toàn bộ những người đã ăn thử bánh anh làm đều nịnh mà khen lấy khen để...
.
Jaemin thả người lên cái ghế gỗ cạnh bờ hồ... Rộng quá nhỉ... Ngoài kia có vài cái thuyền của mấy căn nhà khác trong khu resort mà chỉ vào mùa hè gia đình mới của anh mới dọn ra ở. Jaemin tròn mắt, một con sóc bé tẹo nhảy phóc ngang qua khu vườn trồng đầy hoa, nhe răng nhìn anh hăm dọa. Bất giác anh với tay lấy hộp đậu phộng rang bên cạnh, mở nắp rồi đổ 1 vài hạt vào tay mình, miệng chu ra gọi con sóc điên đó.
Nó lết lại thật...
"Cái này không phải là can đảm." – Jaemin mấp máy môi – "Như mày người ta gọi là ngu."
Anh ném hết mớ đậu xuống chân mình, mặc cho con sóc lườm nguýt hồi lâu mới chịu cúi xuống nhặt chúng lên nhai rôm rốp.
"Ăn đi... Nhưng ăn rồi đừng có đi luôn đấy... Ở lại chơi chút." – Jaemin quàng tay sau đầu, ngả lưng dựa ra ghế... Con sóc nhai xong miếng đậu cuối cùng ngước lên nhìn, rồi cười tít mắt chạy đi, để lại anh với khuôn mặt cau có...
Jaemin cài nút áo khoác, bước xuống bậc thang dẫn ra cái cầu đầu hồ, anh ngồi phịch xuống tấm phản của cây cầu trắng, cho một ngón chân xuống nước, làm mặt hồ khẽ rung vung ra những làn sóng nhỏ tròn trịa lớn dần rồi biến mất. Tay cho vào túi, Jaemin lôi ra 1 cái đồng hồ tròn kiểu cổ, loại thường thấy trên các chương trình thôi miên .. Nhưng Jaemin mua cái đồng hồ này không phải vì vấn đề đó. Chỉ là tự nhiên mắt anh dán chặt vào nó trong một lần đi qua 1 cái gift shop sang trọng. Toàn bộ cái đồng hồ nặng trịch ánh lên màu bạc trắng trông rất hợp với phong cách của anh... đẹp nhưng phải thanh thoát... Bạc... Và có khắc tên anh lên đấy... Jaemin ấn nhẹ cái khóa bên hông đồng hồ, cái nắp bung ra, để lộ 3 cây kim, mỗi cây tại điểm đầu có đính 3 chữ cái bằng bạc rất nhỏ, mà phải tinh ý lắm mới nhận ra... "J", "S" và "H" ...
"... Lạnh quá đi..." – Jaemin nhăn mặt, nhưng vẫn để chân xuống nước, tay chống ra sau lưng...
[Chuông điện thoại]
"Jaemin nghe..." – Anh trả lời – "Ai đấy?" – Một số điện thoại từ nước ngoài nhưng chắc chắn từ nhà anh gọi tới, Jaemin hiếm khi nào nói chuyện điện thoại với bạn bè, vì anh nghĩ chuyện đó vừa tốn tiền vừa thể hiện mình là con người không có chuyện gì làm...
"Hyung!" – Sóng điện thoại truyền hơi lâu, nhưng cái giọng kia rõ ràng là...
"Gì?" – Jaemin đổi nhanh từ chất giọng hiền lành sang style côn đồ.
"Hyung không thể nói chuyện nhẹ nhàng hơn à?" – Giọng nói tỉnh rụi – "Đúng là chỉ có mấy đứa mù mới tưởng hyung hiền lành..."
"Mày sỉ vả ai đấy?" – Jaemin nhăn mặt, đạp mạnh xuống mặt hồ là nước bắn lên tung tóe – "Mà gọi có việc gì?"
"Á ~" – Giọng nói đầy vẻ thích thú. – "Tin vui! Biết gì không?"
"Làm sao biết?" – Jaemin gằn giọng – "Đã nói đâu mà biết?"
"Đây..." – Đầu dây bên kia cười thích thú – "Tuần sau 2 đứa em qua luôn. Khỏi chờ tới năm sau nữa."
"Hả?" – Jaemin trợn mắt, gió rít bên mặt nước làm tóc dựng cả lên – "Tại sao?" – Anh nhăn nhó, không hiểu chuyện gì xảy ra khiến cho tiến độ công cuộc đổ bộ của bọn thú dữ kia lại được đẩy nhanh thế. – "Thằng kia nó cũng qua à?"
"Học bổng." – Người kia đáp – "Trường âm nhạc. Nghe đâu 100% còn cho cả chỗ ở, nhưng anh ấy nói là khỏi cần cấp chỗ ở vì..." – Toét miệng cười – "3 anh em về ở chung cho ấm áp..."
"Ấm áp cái con khỉ..." – Jaemin bật cười – "Vậy cũng được, mà tuần sau thì có vội quá không?"
"Không!" – Giọng nói đáp nhanh – "Em nhớ bánh ngọt hyung làm. Em muốn ăn mỗi ngày." – Nũng nịu.
"Mày làm hyung phát bệnh..." – Jaemin nhíu mày – "Cá là vụ này quyết định lâu rồi mà chờ sát nút mới gọi báo chứ gì? .... Thôi... Tuần sau ra đón ở sân bay là xong, mà tụi mày định ở đâu?"
"Còn ở đâu nữa." – Giọng nói hào hứng – "Đã thuê được căn hộ rồi. Mình ở chung ở tầng 2. Tầng 1 có người thuê rồi..."
"Tao nói thật." – Jaemin cho chân lên phản – "Tụi mày có coi hyung là hyung không? Mà tại sao chuyện gì cũng tự quyết hết là thế nào?"
" ... Vậy nhé!" – Tiếng cười vang lên gian xảo rồi sau đó là tiếng "tít" dài...
"Lee Donghyuck!" – Jaemin thét lên trong điện thoại – "Cái thằng..." – Anh cau có tắt điện thoại... Rồi chợt bật cười... Vậy là 3 anh em sắp dọn về ở chung với nhau.
Năm nay anh 22 tuổi. Thằng thứ 21, còn thằng út 20 tuổi. Jaemin tự nhủ nếu bố mẹ anh còn sống, anh sẽ hỏi tại sao sinh 3 thằng liền năm như thế, đã vậy còn để đứa nhìn mong manh nhất là anh làm anh cả, để 2 thằng còn lại cao dần là mức độ láo xược của chúng tăng dần, để chúng nó ngoài chuyện biết gọi 1 tiếng "hyung" mà chẳng hề biết kính trọng anh nó gì cả...
"Được!" – Jaemin nhăn mặt – "Tới thì tới đi!"
.
"Hyuck này." – Anh đặt ly nước xuống nhìn thằng em út đang ngấu nghiến ly kem – "Mày nói mình có hơi tự quyết nhiều quá không?"
"Gì?" – Donghyuck ngước lên, lấy khăn chùi miệng – "À, vậy thì em nói cho hyung biết... Jaemin hyung ngoài cái đầu ra thì chẳng có cái gì nên hồn cả." – Cậu cười dịu dàng – "Nên 2 chúng ta phải tự quyết trước khi hyung ấy phá hư chuyện."
"Sao tao thấy nhà mình ngộ quá đi..." – Anh uống 1 ngụm nước đầy – "Nhiều khi nghĩ lại tao thấy tội hyung, phải chi hyung ấy... cao hơn một chút..."
"Rảnh quá có thời gian đi tội nghiệp thì lo dọn dẹp hành lý đi." – Donghyuck nhăn mặt – "Mà hyung cũng đừng có giao hết việc dọn dẹp cho em, nhiều quá!"
"Ah, tao tin tưởng tài năng mày đấy chứ." – Anh tròn mắt nhìn cậu – "Mày nói không phải nhờ tao mày mới được đi sớm vậy sao? Đã vậy còn có chỗ thực tập ngay... Nhờ tao cả!"
"Đồ thực dụng." – Donghyuck nhăn mặt, tay lia muỗng kem cuối vào miệng – "Park Jisung..."
.
Đường phố Paris lúc lên đèn... Cái ẩm ướt của mặt đường khá khó chịu. Một chuyên viên IT đang lẫn thẫn lái xe chầm chậm trên con đường nhẵn nhụi. Đồng hồ tự động trên xe vẫn chạy... Anh cho tay vào túi, lôi ra một cái đồng hồ kiểu cổ mặt tròn có nắp, dây mắc dài treo vào đai lưng... Cả cái đồng hồ dát màu vàng ánh kim có khắc tên anh lên nắp, rất hợp với phong cách của anh, đẹp và mạnh mẽ. Bấm nhẹ vào cái khóa bên hông, anh bật nắp nó ra xem giờ... Không có kim giây, chỉ có 2 kim giờ và phút, mà trên mỗi đỉnh kim có khắc chữ cái, nhỏ và tinh xảo nên phải tinh ý lắm mới nhận ra được – "N" và "L".
[Chuông điện thoại]
"Jeno nghe?" – Jeno lôi cái điện thoại ra khỏi túi trả lời – "Chenle hả? Gì thế?"
"Hyung~" – Giọng Chenle thích thú reo lên – "Biết gì chưa?"
"Làm sao biết?" – Anh bật cười – "Đã nói đâu mà biết?"
"Em tìm được nhà rồi. Tuần sau dọn tới." – Chenle cười tự đắc.
"Đâu ra thế?" – Jeno nhíu mày – "Mà sao vội vậy?"
"Vì hyung chẳng bao giờ xử lý chuyện gì cho nhanh cả." – Giọng Chenle phụng phịu. – "Đừng lo!" – Cậu lấy lại sự tinh nghịch trong câu nói – "Nhà đẹp, ta lại được tới 1 lầu riêng!"
"Vậy sao?" – Jeno phấn khởi. Vậy là anh không phải chịu cảnh sống ở căn hộ chung cư ồn ào rồi lâu lâu chạy qua ký túc xá thăm Chenle nữa.
"Ừ!" – Chenle cười tít mắt – "Ta ở tầng 1."
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top