Cổ Tịch nhất thời xuyên qua thời không biến thành tiểu nha đầu tám tuổi, mà tiểu nha đầu này lại là nữ thái tử hoang dâm vô độ. Hoa rơi, hoa nở, mùa nối tiếp mùa, thê thiếp vô số. Nàng tài khuynh thiên hạ, nàng mỹ mạo vô song, dân chúng kháo nhau rằng:"Nữ vương rất tài giỏi, nhưng lại chẳng hề muốn sinh con đẻ cái, chuyên sủng nữ tử. Ngươi xem, trên đời còn cái gì nghịch lý hơn thế?."…
🐰 THÔNG BÁO: "Giả đứng đắn" đã chính thức xuất bản, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình!🐰 Giới thiệu:Trước lúc hẹn hò, Khánh Vy thề đôi ta sẽ không rung động.Sau khi chia tay, Viết Hoàng nói xin hãy cho nhau cơ hội mở lòng.Mọi người bảo họ không hợp, lại chẳng ngờ anh sẽ thay đổi vì cô. Ngay cả khi cô vẩn vơ nhìn anh, hỏi rằng thế giới hai người sao mà cách xa như vậy. Thì anh chỉ cười và nói:"Chúng ta không thể ở hai thế giới khác nhau được. Vì thế giới của anh đã là em rồi."Khánh Vy không biết mùa thu trong mắt mỗi người mang cảm xúc nào. Nhưng giây khắc ấy, cô đã nghĩ: Nếu mùa thu có thể cất lời thì cô mong chúng sẽ dịu dàng như ngàn vì tinh tú ẩn giấu trong đôi mắt anh.-🐰 Ngày viết: 20/8/2023🐰 Ngày hoàn thành: 20/11/2025…
TỪ THẾ GIỚI 7Hán Việt: Phản phái nam thần công lược kếTác giả: Vân Tam TamThể loại: Mau xuyên, hệ thống, ngôn tình, nam nữ cường, ngược tra, nữ phụ, sủng ngọt, 1 vs 1, HETình trạng bản gốc: 747 chương (còn tiếp)Tình trạng bản edit: đang bò🐢🐢Nguồn Convert: Wikidich🍃EDITOR: Dương Gia Uy Vũ🍃Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả. Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad. VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC.Ta thấy mê bộ này mà lâu rồi mà không thấy ra chương mới nên quyết định tự ra trận.Ta sẽ bắt đầu edit từ thế giới thứ 7.🌹Link các thế giới trước🌹https://oheo0168.wordpress.com/heo-dang-lon/mau-xuyen-ke-sach-cong-luoc-nam-than-phan-dien/Vì đây là truyện đầu tiên ta edit nên khó tránh khỏi sai sót, chỉ đúng khoảng 70% nội dung. Mọi người cứ thoải mái góp ý. Nhiệt liệt ghi nhận.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ^^🌺Văn án🌺Sau khi chính tay đâm tra nam tiện nữ, Vân Khuynh chờ bị giáng xuống 18 tầng địa ngục! Không ngờ, chờ đợi lại là một hệ thống 'Nguyên Phối Nghịch Tập' cưỡng chế bắt buộc, từ đây bắt đầu mở ra con đường nhiệm vụ hố cha.---Vân Khuynh: "Nghịch tập lại tam quan của tiểu tam?"Hệ thống: "Không! Quan trọng nhất chính là, đoạt lại khí vận trước kia!"Vân Khuynh tỏ vẻ, tra nam sao, lăn qua một bên đi.Hệ thống: "Ký chủ phản kháng nhiệm vụ, giá trị khí vận -100000!"Vân Khuynh: "Không phải là công lược tình yêu sao, nhất định phải là tra nam tiền nhiệm à?"Mỗ boss phản diện khẽ cười một tiếng: "Ngươi thấy ta thế nào?"Hệ thống: "Từ từ! Phương thức mở nhiệm vụ này không đúng!"…
Kim Jennie - chỉ vài tháng nữa thì cô chạm mốc hai mươi tám tuổi, và đương nhiên đến bây giờ vẫn không cho ai cơ hội chen chân vào cuộc đời của bản thân dù người đó có được coi là hoàn mỹ trong mắt nhiều người. Nếu chạm đến ngưỡng ba mươi mà vẫn chưa có người yêu thì sẽ bị gán cho hai từ " ế ẩm " như món đồ chất trong kho vậy. Điều đặc biệt hơn nữa, cô gái này không hứng thú với nam nhân. Mọi chuyện dẫn đến một cuộc xem mắt do mẹ cô bày ra, đối phương cũng không mấy thậm tệ nhưng sự chán ghét yêu đương của Jennie vẫn còn đó.Xem mắt bị cô cho là cổ hủ nhưng không ngờ lại được sự cổ hủ đó ban phát một mối nhân duyên.…
Author: @SUNQINGtheWriter.Lưu ý: KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨCFull truyện: sunqingtheauthor.wordpress.com Một thiếu niên nghiện đam mỹ đã xuyên thư vào một bộ truyện đam mỹ. Chuyện gì sẽ xảy ra?…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…