Chương 2
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, Tống Huy Dực nhanh chóng nghênh đón kỳ nghỉ hè mà các thầy cô chờ đợi nhất.
Lưu Cảnh Xuân không có gọi điện lại, chắc là không điều tra ra được gì, Tống Huy Dực cũng không có lại nổi lên tâm tư hỏi thăm ông nữa, chậm rãi liền quên mất người này.
Tống Vĩ Chu sợ cô buồn chán nên đặc biệt gọi video tới, nói dì Lệ Lệ sắp đi Paris mua túi xách, hỏi cô có muốn đi cùng không.
Với tư cách là mẹ kế của Tống Huy Dực, mối quan hệ của Giang Lệ Thành và cô khá tế nhị.
Khi Tống Huy Dực sắp tốt nghiệp trung học, Giang Lệ Thành trẻ tuổi xinh đẹp rốt cục cũng đi tới một bước muốn gặp con gái của bạn trai mình.
Trước buổi gặp mặt, so với tâm tình có chút thấp thỏm của Tống Vĩ Chu, Giang Lệ Thành lại rất thoải mái.
Chẳng qua cũng chỉ là một nữ sinh trung học mà thôi, chắc chắn là vừa quê mùa vừa u uất, cô ta cảm thấy thái độ của Tống Huy Dực đối với mình đơn giản chia làm hai loại.
Loại thứ nhất là kiểu nữ sinh dưới sự quản lý nghiêm ngặt nên ăn mặc sơ sài nhưng lại mang ao ước đối với phụ nữ trưởng thành thời thượng, xinh đẹp. Loại đồ nhà quê này hoặc là vì sùng bái cô hoặc là vì lấy lòng người cha có tiền, thêm vào đó là sự chênh lệch áp đảo về ngoại hình lẫn khí chất, Tống Huy Dực tất yếu khó tránh khỏi việc trở nên khép nép, khúm núm trước mặt cô. Đến lúc đó, thỉnh thoảng cô lại ban cho chút ân huệ, tặng một ít quần áo và đồ trang điểm mà tiểu cô nương thích, tình cảm cũng có thể gắn bó.
Loại thứ hai chính là gặp được cái hùng hài tử*, Tống Huy Dực một khóc hai nháo ba thắt cổ chết sống không nhận Giang Lệ Thành 'bà mẹ kế trẻ' này, loại tình huống này thì càng dễ giải quyết. Tống Vĩ Chu có đủ kiên nhẫn hay không thì còn chưa chắc , chỉ cần “Trưởng bối” như cô bày đủ tư thái, chìa cành ôliu làm hòa trước , thì dù Tống Huy Dực cô không cảm kích, cũng chẳng đến lượt ai trách cô. Cho dù cuối cùng hai người cả đời không qua lại với nhau cô ta cũng có thể vừa kiếm được thanh danh, vừa được hưởng sự thanh tịnh, không cần giả mù sa mưa mà lá mặt lá trái.
*Hùng hài tử (熊孩子): từ ngữ internet, chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm, không hiểu chuyện. (đại loại như quỷ con, ranh con gì đó...)
Ngày đó, Giang Lệ Thành dậy sớm để cho thợ tạo mẫu tóc làm tóc, lại trang điểm tinh xảo, quần áo cũng là tỉ mỉ phối hợp với mẫu mới nhất của mùa.
Nhưng điều khiến Giang Lệ Thành không nghĩ tới chính là, hai loại tình huống này cô đều không gặp phải.
Tống Huy Dực thừa dịp giờ nghỉ trưa được tài xế đưa tới, biểu tình của cô rất hờ hững, nhưng loại hờ hững này không phải là chất phác, mà là càng có khuynh hướng khinh thường.
Ban đầu, Giang Lệ Thành hoàn toàn bị ngoại hình của Tống Huy Dực làm cho sửng sốt. Làn da trắng tựa mỡ đông*, mong manh như thể gió thổi là tan, tràn ngập hơi thở nhẹ nhàng của thiếu nữ. Mái tóc đen dài mềm mại tùy ý xõa ra sau đầu, cô ăn mặc rất đơn giản nhưng đặc biệt đẹp mắt, khiến cả người cô toát lên vẻ sạch sẽ linh hoạt thanh tao, khi cô cởi áo khoác, Giang Lệ Thành nhanh tay lẹ mắt nhìn thấy đó là một chiếc Chanel kiểu mới nhất, áo khoác tương tự cô cũng có một cái, là sau khi quen biết Tống Vĩ Chu vẫn hạ quyết tâm rất lớn mua. Mà đồ xa xỉ mình mua về như bảo bối lúc này lại bị cô bé 16 tuổi này tùy ý ném vào trên ghế.
* 凝脂 [níngzhī]
Hán Việt: NGƯNG CHI
mỡ đặc; nõn nà (dùng để chỉ những người có màu da trắng).
Giang Lệ Thành đối với bề ngoài luôn luôn tự tin, nhưng thế nào cũng không nghĩ tới một hoàng mao nha đầu* mà mình từng không để vào mắt, lúc này lại đang được đem ra so sánh với chính mình theo một cách mà ngay cả cô cũng không hề nhận ra.
*hoàng mao nha đầu (黃毛丫頭) Nghĩa bóng là "con nhỏ ngốc nghếch", "cô bé vắt mũi chưa sạch" hoặc "đứa nhóc miệng còn hôi sữa".
Mà so với sự ung dung không tốn chút sức của Tống Huy Dực, thì sự ăn diện cầu kỳ của cô quả thực giống như một con công đang cố xòe đuôi, nực cười đến lố bịch.
Tống Huy Dực ngoại trừ đối với các nhãn hiệu thời trang thuộc như lòng bàn tay, đối mặt với các trường hợp xã giao cũng thành thạo không kém.
Tuy rằng cô không nói nhiều, nhưng vẫn rất lễ phép, tuy không tính là nhiệt tình nhưng làm cho người ta nửa điểm sai lầm cũng tìm không ra.
Giang Lệ Thành ý thức được mình phạm phải một sai lầm rất lớn, người trước mặt này cho tới bây giờ cũng không phải là cô gái nhà bình thường cần dựa vào kinh nghiệm dựa vào thất bại mới có thể trưởng thành, mà là một tiểu thư nhà giàu từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu.
Mẹ của Tống Huy Dực là một người nóng tính và đòi hỏi khắt khe, cho nên cô vẫn luôn có quan hệ tốt hơn với cha Tống Vĩ Chu.
Cho dù là đến tuổi dậy thì xấu hổ nhất, Tống Huy Dực cũng rất thích làm nũng trước mặt Tống Vĩ Chu, mà Tống Vĩ Chu sủng ái cô cũng vượt quá tưởng tượng, thậm chí sau này ở Giang Lệ Thành cũng sinh ra một đứa con gái, cô cũng vẫn cảm thấy cô con gái nhỏ này ở trước mặt Tống Vĩ Chu vĩnh viễn cũng không thể so sánh với Tống Huy Dực.
Tống Huy Dực khi nhận được video của cha cũng không phải không muốn đi, chẳng qua nhìn thấy bóng dáng hưng phấn của Giang Lệ Thành mang theo chút nôn nóng, lúc thì nói còn có bạn bè đi cùng, không biết có tiện hay không, một hồi lại nói còn muốn tiện đường ghé qua Thụy Sĩ một chuyến, Tống Huy Dực hiểu được Giang Lệ Thành là không muốn đi cùng cô, liền cũng lười xen vào: "Ba ba, con không đi, con nhớ ra là hai căn hộ ở khu gần trường (học khu phòng) của con trước tháng chín chắc chắn sẽ có người muốn thuê, nên con phải ở lại trong nước. ”
Tống Vĩ Chu luôn sợ rằng sau khi mình lập gia đình mới sẽ khiến Tống Huy Dực phải chịu ủy khuất, tiếp tục khuyên nhủ: "Cứ đi vài ngày thôi mà, không chậm trễ chuyện của con đâu, ba bỏ tiền ra mua túi cho con, con cũng không cần sao? ”
Không đợi Tống Huy Dực mở miệng, Giang Lệ Thành vội vàng lại gần: "Đứa nhỏ đã lớn như vậy, muốn có cuộc sống của mình, đều nói không đi anh còn một mực khuyên cái gì nữa. ”
Đầu bên kia ống kính có chút lắc lư, Tống Huy Dực cắn tay cười, không nói lời nào.
"Vậy được rồi, nếu con nhàm chán thì qua đây ở với ba và Y Y vài ngày. Chính con chú ý rèn luyện thân thể nhiều hơn, không nên thức đêm, không nên ăn đồ ăn giao ngoài. Nếu con lười nấu cơm thì ba bảo..."
Tống Huy Dực sợ Tống Vĩ Chu lại muốn sắp xếp một bảo mẫu đến quản mình, cô lập tức treo lên một nụ cười ngọt ngào: "Được rồi, con biết rồi, ngày mai trở về thăm ba và em gái, bái bai. ”
Chiều hôm sau, Tống Huy Dực lái xe đến biệt thự.
Vừa bước vào cửa, một cục bông thịt mềm mại, béo múp liền nhào tới, Y Y nãi thanh nãi khí hô: “Chị gái mà em thích nhất tới rồi.”
* 奶聲奶氣 ( nãi thanh nãi khí ): tiếng con nít ngây ngô.
Tống Huy Dực lấy quà ra : “Này, tặng búp bê Barbie cho em, tuần trước là sinh nhật năm tuổi của em, chị không đến được, xin lỗi nhé.”
Y Y phấn khích đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ, Tống Huy Dực vươn ngón trỏ đặt ở bên miệng, "Suỵt" một tiếng, hỏi con bé : "Ba có ở thư phòng không? ”
Y Y bày ra dáng vẻ như một bà cụ non : "Ba ba lại đang mắng người trong điện thoại rồi. ”
Tống Huy Dực rón ra rón rén đi tới cửa thư phòng, Tống Vĩ Chu quả nhiên tâm tình không vui.
Cô mở cửa đi vào, vẻ mặt lo lắng : “Ba ba, có chuyện gì vậy? Có phải trong xưởng lại xảy ra chuyện gì không ?”
Tống Vĩ Chu tức giận đến không nhẹ: “Không phải, là cô chị họ không cho người ta bớt lo của con đấy."
“Chị ấy lại làm sao vậy?” Tống Huy Dực không nghĩ tới Tống Vĩ từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là “con nhà người ta” thế mà bây giờ lại thành đại biểu không bớt lo.
“Nó vậy mà……” Tống Vĩ Chu cơ hồ nói không được: "Nó vậy mà mang thai đứa nhỏ không biết là của ai, hiện tại còn nói muốn sinh ra, hỏi nó ba của đứa nhỏ là ai nó nói không biết, lại còn nói vĩnh viễn cũng không có khả năng ở cùng một chỗ với người nọ , vậy nó sinh đứa bé này ra để làm gì? Trong đầu nó rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?”
Tống Vĩ đối với lời nói của cha mẹ một mực không nghe, chỉ có người chú nhỏ này là cô rất tôn kính, người vừa rồi gọi điện thoại tới là chú hai của Tống Huy Dực.
Tống Huy Dực không nghĩ tới Tống Vĩ vậy mà im lìm làm chuyện lớn, thế nhưng lại làm ra chuyện kinh thế hải tục* như vậy.
* 驚 世 駭 俗. Kinh thế hãi tục. Người đời đều sợ. Chỉ mọi người đều kinh sợ.
“Nó tưởng nuôi con là chuyện dễ dàng vậy sao? Còn luôn miệng nói cái gì mà thế hệ trước thúc giục nó kết hôn còn không phải là vì để cho nó sau này có người dưỡng lão , hiện tại trực tiếp bỏ qua bước kết hôn rồi sinh con luôn không phải càng tốt hơn, con nghe một chút nó nói chính là những lời gì!” Tống Vĩ Chu vẫn như cũ giận không kìm được: “Ba cho nó ra nước ngoài học, sau khi tốt nghiệp ba còn dẫn theo nó đi khắp nơi gặp gỡ mọi người để mở mang tầm mắt, không phải là để bây giờ cho nó làm ra cái loại chuyện ngu xuẩn này.”
Tống Huy Dực cảm thấy phản ứng của ba mình và chú hai thím hai đều hơi quá , cô nhún nhún vai: “ Chị Tống Vĩ bây giờ là giám đốc điều hành công ty , chị ấy hoàn toàn có tiền có thể gánh vác đứa nhỏ này một mình."
"Đây căn bản không phải là vấn đề tiền bạc." Tống Vĩ Chu bỗng nhiên dùng một loại ánh mắt phức tạp khó có thể nói rõ nhìn Tống Huy Dực: "Dực Dực, con ngàn vạn lần đừng học nó. ”
Bởi vì Tống Huy Dực muốn tới, bữa tối làm rất phong phú, nhưng cả hai cha con đều không có tâm trạng ăn cơm.
Một cái là phát sầu, một cái còn lại là bởi vì hưng phấn.
Cơm nước xong Tống Huy Dực vội vội vàng vàng chạy tới chỗ ở của Tống Vĩ. Khi cánh cửa mở ra, để lộ khuôn mặt mệt mỏi của Tống Vĩ , Tống Huy Dực cơ hồ muốn nhảy dựng lên: “Mẹ ơi, chị giỏi thật đấy, lại vừa nhấc lên một trận gió tanh mưa máu trong gia tộc chúng ta rồi.”
Tống Vĩ vừa tắm rửa xong, thoạt nhìn rất mệt mỏi.
Nhưng chị ấy vẫn như cũ dùng bộ dáng tám phần bình tĩnh hai phần không kiên nhẫn nói: “Không phải chỉ là một đứa trẻ sao, chị muốn một người đàn ông để làm gì? Chị đã thấy quá nhiều cuộc hôn nhân lục đục không thể chịu đựng nổi , để giải quyết nhu cầu sinh lý là có cách, cần gì phải tìm một người đàn ông đến ngột ngạt? Bọn họ lo lắng chị già rồi lẻ loi hiu quạnh, chị bây giờ không phải đang đánh tan nỗi lo lắng của bọn họ sao?”
Tống Vĩ nói về đứa nhỏ đơn giản như mua một căn nhà vậy.
Lời nói của chị ấy càng ngày càng mang theo sự giận dỗi : “Chị đã 30 tuổi, suốt hai năm qua không hề được thăng chức, cả năm trời cũng không có thợ săn đầu người (headhunter)* liên lạc với chị. Trước kia chị là một nhân vật sáng giá đến mức nào, một đường một bước lên mây, phó tổng đều muốn chịu thua chị, điện thoại của headhunter gọi đến hầu như mỗi tuần, mà giới thiệu toàn là những công ty lớn như Thanh Nham.
Nhưng còn bây giờ thì sao? Lãnh đạo cố ý hay vô tình hỏi chị bao nhiêu lần là ý định kết hôn sinh con hay không, cho dù chị nói rõ là không, nhưng cơ hội vẫn không cho chị. Đầu này thì gia đình ngày ngày ngóng trông chị kết hôn, còn đầu kia thì công ty ước gì chị cả đời không lập gia đình. Chị bây giờ muốn cho bọn họ thấy, Tống Vĩ chị cho dù sinh con vẫn là một bà mẹ nóng bỏng, chị có thể mời tám người mười người bảo mẫu, cho đứa nhỏ được giáo dục tốt nhất, hơn nữa hai bên chị cũng sẽ không chậm trễ. Chị vẫn sẽ mỗi ngày ăn mặc chỉn chu, xinh đẹp, tung hoành nơi công sở, vượt ải chém tướng** như thường. Chị sẽ tát thẳng vào mặt tất cả bọn họ, xem còn ai dám chèn ép chị nữa không. "
*Săn đầu người ( 獵頭 ): Săn đầu người, có nghĩa là tìm kiếm nhân tài , là để giúp các công ty xuất sắc tìm thấy những nhân tài mà họ cần. Một cách nói khác của từ này được gọi là tìm kiếm tài năng cấp cao.
**Quá quan trảm tướng (过关斩将): Ý chỉ hành động liên tiếp chiến thắng đối thủ, ngoài ra còn có nghĩa là khắc phục khó khăn.
Tống Huy Dực nói: "Nhưng nuôi con không dễ dàng như vậy đâu, mấy bà mẹ mà em biết đều rất chật vật. ”
Khóe môi Tống Vĩ phát ra một tiếng 'chậc' đầy khinh thường : “Em vậy mà lại đem chị đi so sánh với những người đó? Chị nói cho em biết, chị vĩnh viễn không thể sống thành như vậy, chị là người có sự nghiệp, chị không giống như mấy bà nội trợ kia, mỗi ngày chỉ xoay quanh thế giới của hai người ba đấu gạo .”
Tống Huy Dực cau mày: "Chị đừng nói như vậy, làm nội trợ rất vất vả, không ai nên đứng ở đỉnh cao của cái 'chuỗi khinh miệt' này để phán xét người khác cả. ”
**鄙視鏈 (Bǐshì liàn - Chuỗi khinh miệt): * Đây là một thuật ngữ rất phổ biến trên mạng xã hội Trung Quốc (vốn bắt nguồn từ khái niệm Social Hierarchy). Nó chỉ việc mọi người tự chia tầng lớp để khinh thường nhau (ví dụ: người đi làm công sở khinh người làm nội trợ, người đi xe hơi khinh người đi xe máy...).
=> Tống Huy Dực đang nhắc nhở chị mình rằng: Thành công về tiền bạc không cho phép chị coi thường sự hy sinh của người khác.
“Thôi đi cô nương,” Tống Vĩ hừ lạnh nói: “Em đừng có nhiệt tình làm vệ sĩ đạo đức nữa.”
**道德衛士 (Dàodé wèishì - Vệ sĩ đạo đức):
Có thể dịch là "kẻ đạo đức giả", "thánh nữ đạo đức" hoặc "người thích dạy đời".
Ban ngày Tống Vĩ vừa mới cãi nhau với ba mẹ, nên giờ đây tâm thế cô lúc nào cũng như 'chim sợ cành cong', Tống Huy Dực thấy chị ấy cảm xúc kích động, nói chuyện cũng không hợp ý, liền định đứng dậy rời đi.
Cô vừa đi tới cửa, nghe thấy tiếng của Tống Vĩ nhàn nhạt vang lên: "Thật ra chị đã mang thai năm tháng, lúc trước chị vẫn luôn rối rắm có muốn đứa bé này hay không, nhưng càng rối rắm càng luyến tiếc. Hơn nữa... Lần trước khi kiểm tra , bác sĩ nói tình trạng sức khỏe của chị không tốt lắm, nếu cái thai này cưỡng ép sinh non, sau này sợ là khó lại mang thai. ”
Tống Huy Dực quay đầu lại, nhìn thấy trên mặt Tống Vĩ không biết từ khi nào đã sớm tràn đầy nước mắt: "Kỳ thật ba của đứa nhỏ chị cũng biết là ai, là một sinh viên đại học chị đã hẹn trước đó, cậu ấy căn bản không có khả năng phụ trách đứa nhỏ này. ”
Tống Huy Dực bật cười thành tiếng: “ Tống Vĩ tỷ tỷ , chị thật sự được, già trẻ đều ăn, mị lực vô biên.”
Tống Vĩ cũng cười theo, mặc dù trên mặt vẫn còn đọng nước mắt: “Đó là, phụ nữ không phải đều như vậy sao. Thời thiếu nữ thì thích đàn ông thành thục lớn hơn mình rất nhiều, chờ mình lớn tuổi lại bắt đầu thích các cậu em trai sức sống vô hạn, dào dạt thanh xuân. Chị chính là muốn nói chuyện yêu đương cả đời .”
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top