Cuộc đời này có điều gì? Tại sao chúng ta lại phải cố gắng "sống" trên cuộc đời này? Điều mà chúng ta đang đi tìm mỗi ngày là gì? Hẳn những câu hỏi này khó mà có câu trả lời chính xác. Quan trọng là sau những bị vùi dập như thế, chúng ta ngồi xuống rồi tự nhìn nhận thế giới này như thế nào? Tôi không thể đưa ra câu trả lời chính xác được bởi vì chính tôi cũng là người đang đi tìm. Tôi tìm thứ gọi là hạnh phúc. Nhưng câu trả lời chắc sẽ mất cả một đời người hay hơn thế nữa. Thời gian đều thay đổi, sự vật đều thay đổi. Vậy nên những gì ta tìm kiếm rồi sẽ thay đổi. Nhưng hơn cả là tìm kiếm, chúng ta có thực sự hài lòng với những điều ấy. Câu chuyện của tôi đem đến không chỉ là một khía cạnh tình yêu mà đó là cảm giác được tồn tại.
TÔI LẠI ĐÁNH SẬP CÂU CHUYỆN KINH DỊ TRONG TRƯỜNG RỒI (Vô hạn lưu)Tác giả: Du NgưTên xuất bản: 校园公约 (Quy định trường học)Giới thiệu:Lâm Dị thi trượt kì thi tuyển sinh, lựa chọn một ngôi trường rởm để theo học. Trường Đại học rởm không hổ danh là trường Đại học rởm, dòng đầu tiên của giấy báo nhập học viết:[Bạn học Lâm Dị, thật đáng tiếc khi bạn đã trúng tuyển vào trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên.]... (còn nữa)…
Tác giả: Diệp Hiểu TìnhThể loại: Ngôn tình, Trọng sinh,1×1 Sống lại, Hiện đại, Showbiz, Sạch, Sủng, HE.Converter: Ngocquynh520Editor: Ha PhuongNguồn: DD Lê Quý Đôn VĂN ÁNĐời trước của Thu Tử Thiện cô chỉ có thể dùng hai chữ bi tráng để diễn tả. Cô luôn đề cao bản thân mình, không nghĩ đến một bông sen trắng lại có uy lực đáng sợ đến vậy, khiến bản thân cô trở thành vật hy sinh.Tất nhiên đóa sen trắng này có tinh thần giống như tiểu cường đập mãi không chết.Đời này sống lại, Thu Tử Thiện vẫn ôm sự nhiệt huyết trong lòng lúc trước mà mơ về tương lai tốt đẹp.Đóa hoa sen trắng hãm hại mình sao? Vậy liền đánh ngã, giày xéo, vứt qua một bên!!!Tiến thân vào xí nghiệp gia tộc, có người phản đối sao? Vậy làm cho bọn họ đóng gói đồ cút đi!!!…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
Yêu càng nhiều, hận càng đậm sâu.[COMPLETE]Note: Xin lỗi các bạn readers vì sai sót trong cách dùng từ ở chap cuối, mình đã sơ suất trong việc kiểm tra lại văn phong trước khi up lên, gây khó chịu cho các bạn. Và là một ARMY, mình tôn trọng và yêu thương BTS chứ không hề cố ý làm hại đến hình ảnh các anh. Mình sẽ rút kinh nghiệm lần sau, cảm ơn các bạn đã theo dõi fic của mình ạ 💜…