89

Mạnh thêm chút đi...

Xe đã ra khỏi đường cao tốc.

Sau đó lái xe đến quận lý và rẽ vào thị trấn.

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ dần dần tự nhiên và bình dị, không khí trong lành. Vào lúc hoàng hôn, trên con đường mòn, có thể nhìn thấy ba hoặc hai đứa trẻ đang thong dong tản bộ.

Con đường quanh co, Kiều Chi Du giảm tốc độ. Mười phút sau, xe dừng trong một khoảng sân nhỏ có gốc cây ngô đồng, đi thêm một đoạn nữa thì có một ngôi nhà cổ, đó là nhà của Quý Hy.

"Chính là ở phía trước." Quý Hy nói với Kiều Chi Du, trong lòng vẫn có chút lo lắng rằng Kiều Chi Du sẽ không thích ứng.

Ngôi nhà hơi đổ nát hơn Kiều Chi Du tưởng tượng. Cô nhìn thấu tình trạng co rúm của Quý Hy, cười đắc ý mà nói: "Phong cảnh nơi này của em thật tốt, không khí cũng vậy."

Quý Hy thả lỏng một chút: "Đúng vậy, tốt hơn Bắc Lâm nhiều."

Quý Nam ở nhà, cô bé mới quay về không lâu. Cô bé học cấp ba ở trên thị trấn, mỗi tuần được nghỉ một ngày, từ chiều thứ bảy đến chủ nhật, tối chủ nhật cô vẫn còn một buổi tự học tối. Bình thường nửa tháng cô bé mới về nhà một lần, nhưng gần đây bà nội sức khỏe không tốt nên mỗi khi có thời gian Quý Nam đều sẽ về nhà, hôm nay cũng về kịp chuyến xe cuối cùng.

Biết rằng Quý Hy sẽ dẫn bạn về cùng, Quý Nam dọn dẹp lại phòng một chút.

Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài nhà.

Quý Nam mới ngừng tay, vội vàng bước ra ngoài cho đến khi vừa chạm mặt cô bé đã nhìn thấy một mỹ nữ với dáng người xinh đẹp đứng bên cạnh Quý Hy, không khỏi ngẩn người há hốc mồm.

Vốn dĩ trong đầu cô bé nghĩ chị mình sẽ dẫn bạn trai về, bạn bè bình thường sao có thể tình nguyện chăm sóc bà nội khi nằm viện hơn nữa còn ngàn dặm xa xôi đưa họ về nhà.
Kết quả...

"Em gái của em?" Kiều Chi Du nhìn thấy cô gái mặc áo hoodie đứng trước mặt mình liền hỏi Quý Hy.

"Cũng không biết chào hỏi, con bé này." Bà Quý ở bên cạnh nhắc nhở.

"Chào chị." Quý Nam cười ngọt ngào, phong cách hoàn toàn khác với Quý Hy.

"Trước đây chúng ta đã từng nói chuyện qua điện thoại." Kiều Chi Du cười cười, lại hỏi Quý Nam: "Em còn nhớ không?"

"Ừm, em vẫn còn nhớ rõ." Quý Nam mỉm cười, gật đầu. Cô bé rất nhạy cảm với âm thanh. Hiện tại liền đem giọng nói khi đó nghe được với gương mặt hiện tại của Kiều Chi Du, cảm thấy rất giống, rất dễ nghe, dáng vẻ cũng rất xinh đẹp.

Kiều Chi Du lại quay sang Quý Hy: "Miệng của em gái em ngọt hơn em rất nhiều."

Quý Hy giả vờ như không nghe thấy, cười nói: "Về phòng nghỉ ngơi đi."

Một phòng ngủ rộng chừng chưa đầy chục mét vuông, tường cũ kỹ, loang lổ dấu vết của thời gian. Đơn giản đến không thể đơn giản hơn nhưng rất ngăn nắp, Quý Hy và Quý Nam đều thích sạch sẽ, thường xuyên dọn dẹp.
"Du Du, cháu ở trong phòng của Quý Hy đi, phòng hơi cũ, cháu thông cảm." Bà Quý có chút xấu hổ, nhất là sau khi sống trong ngôi nhà lớn của Kiều Chi Du.

"Không có đâu, bà đừng nói như vậy."

"Cháu đưa Du Du về phòng nghỉ ngơi đi, bà với Nam Nam đi làm cơm." Bà Quý nói với cháu gái, người già cũng không để mình nhàn rỗi, ở nhà Kiều Chi Du ngay cả chuyện uống nước, ăn cơm đều có người hầu hạ, ngược lại làm bà không quen.

"Bà nội, để con nấu cơm được rồi, bà mới ra viện, phải nghỉ ngơi thật tốt." Trẻ con nhà nghèo nhìn chung rất nhạy bén, còn Quý Nam cũng đã quen đối với những công việc nhà này không thành vấn đề.

Quý Hy nhìn Quý Nam: "Em đi nấu cơm, còn lại để chị nấu."

Quý Nam cười nói: "Chị không tin vào tài nấu nướng của em sao, hiện tại tốt hơn nhiều so với trước kia."
Kiều Chi Du ở bên cạnh nhìn vậy liền mỉm cười, ghen tị với bầu không khí đầy ấm áp này. Nhìn thấy Quý Hy có một người bà cùng một cô em gái như vậy, trong lòng cô cũng cảm thấy tốt hơn.

Chờ bà và Quý Nam ra khỏi phòng. Quý Hy nắm lấy tay Kiều Chi Du, nàng xem xét một chút rồi nói với Kiều Chi Du: "Nếu chị không quen ở đây, em có thể cùng chị tới ở thị trấn bên kia."

"Em nói gì vậy?"

"Em nói thật." Ngay cả khi Kiều Chi Du không muốn sống ở đây, Quý Hy cũng có thể hiểu được, hoàn cảnh ở nông thôn cũng không được tốt lắm.

"Cô giáo Quý, chị thấy em nghĩ nhiều rồi." Kiều Chi Du có chút bất đắc dĩ, cô vuốt tóc Quý Hy, nói nhỏ: "Có em ở bên cạnh chị ở đâu cũng thấy quen."

Quý Hy cũng nghĩ, có lẽ mình thực sự nghĩ quá nhiều. Nếu Kiều Chi Du để ý, sẽ không đồng ý khi đưa bà Quý về ở lại dây một ngày rồi mới về: "Chị nghỉ một lát, em đi nấu cơm."
"Chị đi cùng em." Kiều Chi Du không buông tay Quý Hy.

"Chị không mệt sao?" Quý Hy đau lòng, cô đã phải lái xe mấy tiếng rồi.

"Một chút, buổi tối có thể cung cấp dịch vụ xoa bóp không?"

"Có thể." Quý Hy dựa vào cô.

Trời vẫn chưa tối hẳn, bữa tối ăn trong khoảng sân nhỏ. Khoảng thời gian này không có ai ở nhà, vì vậy không có nguyên liệu nấu ăn, ngoài rau tươi, cái gì cần đều có, chiên một vài quả trứng, cơm với rau dưa, miễn cưỡng qua bữa tối.

Thật ra, Kiều Chi Du rất thích cảm giác này, tiết tấu của cuộc sống hiện đại xa hoa, thỉnh thoảng chậm lại cũng là một loại hưởng thụ, đương nhiên quan trọng nhất là được ở bên người mình thích.

Món canh trứng rong biển bốc hơi nóng, tô điểm bằng một ít hành lá, hương thơm ngào ngạt, Quý Hy chuẩn bị đưa lên miệng.

"Nóng, thổi đi rồi hãy uống."
"Em thổi rồi." Quý Hy quay đầu lại nói.

"Thổi nữa đi, không nhớ lâu." Kiều Chi Du nhìn thấy Quý Hy luôn thích ăn đồ nóng, lo lắng sẽ không tốt cho thực quản.

"Ừm." Quý Hy ngoan ngoãn nghe lời tiếp tục thổi.

Quý Hy cũng đã ý thức được mình cùng Kiều Chi Du có bao nhiêu thân thiết.

Vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên bà nội cùng Quý Nam không hẹn mà cùng nhìn nàng chằm chằm, không ăn, bốn mắt hướng về phía này, ngoài vẻ ngạc nhiên còn có một chút kỳ lạ.

Vấn đề này đối với người khác có thể không quan trọng, nhưng khi đặt trên người Quý Hy lại có cảm giác rất "kỳ lạ", giống như thay đổi thành một người khác.

Quý Hy ngay lập tức xấu hổ: "Sao hai người không ăn?"

"Ăn đi, Du Du cháu ăn nhiều một chút, ngày mai bà nội... sẽ làm nhiều món ngon cho cháu."

"Cám ơn bà nội, cháu ăn gì cũng được."
Quý Nam cúi đầu cắn một miếng thức ăn, ánh mắt lại vô thức quét qua Quý Hy và Kiều Chi Du. Không khỏi tự hỏi, cô hiểu tính chị gái mình, từ trước đến nay chị cô là một người độc lai độc vãng, cũng nổi tiếng là người lạnh lùng. Quý Nam cũng chưa từng nghe chị mình nhắc tới bạn bè.

Thành thật mà nói, khi nhận được cuộc gọi từ Kiều Chi Du cho Quý Hy vào ngày hôm đó, cô bé cảm thấy lời nói của Kiều Chi Du hơi mơ hồ.

Yên lặng ăn một lúc.

Bà Quý đột nhiên nghĩ ra chủ đề để nói chuyện, đột nhiên cười tủm tỉm hỏi Quý Hy: "Lúc sau Trần Húc còn liên lạc với cháu nữa không?"

Cảnh vừa thay đổi, ngay cả bầu không khí cũng thay đổi. Tay cầm đũa của Quý Hy cứng lại, sau khi Kiều Chi Du nghe thấy cái tên Trần Húc, ánh mắt cô lặng lẽ liếc nhìn Quý Hy.

"Bà nội, đừng nhắc đến chuyện này nữa." Quý Hy dùng tốc độ nhanh nhất để ngắt lời.
"Biết cháu bận công việc, nhưng chuyện đối tượng cũng không thể không để ý tới." Bà Quý vẫn như cũ, tự mình thuyết phục còn không tính, còn có ý đồ muốn lôi kéo Kiều Chi Du cùng mình làm thuyết khách: "Du Du, chính là chàng trai ở trong bệnh viện hôm đó, cháu nói xem thằng bé với Hy Hy có phải rất thích hợp đúng không? Hai đứa nó là bạn học, Trần Húc làm việc trong bệnh viện ở Bắc Lâm."

Quý Hy nghẹt thở.

Kiều Chi Du dừng lại một lúc, nhìn Quý Hy, cười chua chát nói: "Rất thích hợp, hơn nữa, hiện tại cậu ta cũng đang theo đuổi em, đúng không?"

Hơ.

Càng cảm thấy ngột ngạt.

"Không có." Quý Hy trả lời vấn đề của Kiều Chi Du trước, nhưng sau đó dùng một hơi nói với bà nội: "Cháu không thích Trần Húc, cũng không có ý định qua lại với cậu ấy, bà đừng tác hợp cho bọn cháu nữa. Chuyện này cháu đã có tính toán, bà không cần phải bận tâm đâu."
Những lời này của Quý Hy thực sự khiến bà Quý không nói nên lời, bà có vẻ hơi sửng sốt khi lần đầu tiên nghe thấy cháu gái mình nói một tràng dài như vậy.

Chỉ một vài câu ít ỏi, cũng đã nói được phần nào chủ đề.

Đêm khuya ở nông thôn, có rất nhiều tiếng côn trùng kêu, xào xạc, nhưng sẽ không làm cho người ta cảm thấy ồn ào, mà chỉ khiến cho màn đêm yên tĩnh hơn.

Bởi vì Kiều Chi Du đến đây, Quý Nam phải ở tạm trong phòng của bà nội, bên đó có một cái giường gấp.

Quý Hy vừa mới tắm xong từ bên ngoài tiến vào, thuận tay đóng cửa lại.

Kiều Chi Du ngồi trên giường nhìn điện thoại, trên giường đã được thay một tấm chăn và mền mới, trên đó là những hình bông hoa nhỏ trông tươi mát lại có chút không hợp thời. Thật không tương thích với bộ quần áo ngủ mà Kiều Chi Du mặc trên người, tạo thành một sự tương phản rõ nét.
Quý Hy trèo lên giường, loại giường gỗ này rất cứng, khi không cẩn thận xoay người vô tình sẽ tạo ra tiếng động: "Chăn bông có mỏng không, có muốn đổi loại dày hơn không?"

Kiều Chi Du nhìn Quý Hy: "Không lạnh."

Nói xong lại cúi đầu xuống xem điện thoại.

Nhìn thấy sự thờ ơ của Kiều Chi Du, Quý Hy càng cảm thấy có chút bất an hơn, trong bữa ăn tối, bà nội muốn mai mối nàng với Trần Húc, mặc dù lúc đó Quý Hy cũng đã quả quyết giải thích chuyện này nhưng vẫn khiến Kiều Chi Du không hài lòng.

Kiều Chi Du đang trả lời một vài email, Quý Hy đang ngồi bên cạnh đợi cô.

Sau khi trả lời email xong, Kiều Chi Du đặt điện thoại sang một bên và nhận thấy rằng mắt người nào đó đang dán vào mình. Cô quay đầu lại, hỏi Quý Hy: "Tại sao em lại nhìn chị như vậy?"

"Em vừa nói chuyện với bà nội, cũng nói với bà chuyện em đã có người mình thích, sau này bà sẽ không... mai mối người khác cho em nữa." Quý Hy nhìn vào mắt Kiều Chi Du, giải thích tỉ mỉ, sau đó liền hỏi Kiều Chi Du: "Vẫn còn tức giận?"
Lúc đó trong lòng Kiều Chi Du có chút không thoải mái, nhưng cô cũng không phải người bụng dạ hẹp hòi, hiện tại nhìn thấy dáng vẻ muốn dỗ dành người ta của Quý Hy, cố ý lạnh lùng nói: "Ý của em là?"

"Em xin lỗi. Em sợ bà nhất thời không thể chấp nhận được, không thể nói chị là bạn gái của em." Quý Hy tin Kiều Chi Du nhất định có thể hiểu được chuyện này, nhưng nàng vẫn luôn muốn xin lỗi vì đã khiến Kiều Chi Du phải chịu thiệt thòi.

Kiều Chi Du nhìn Quý Hy, cố nhịn cười, muốn xem người này còn có thể dỗ mình như thế nào.

"Em cung cấp dịch vụ mát-xa." Quý Hy ân cần.

"Nếu cảm thấy thoải mái, chị sẽ tha thứ cho em." Kiều Chi Du cũng không thể cho Quý Hy ăn 'bơ' lâu được.

Quý Hy mỉm cười, lấy dây chun giúp Kiều Chi Du buộc lại mái tóc dài xoăn một chút, sau đó tiến lại gần xoa bóp vai cổ của đối phương. Cổ của Kiều Chi Du dài và đẹp, đặc biệt là khi xoa bóp xuống dưới.
"Có cần tăng thêm lực không?" Lúc đầu, Quý Hy không dám dùng quá nhiều sức.

"Mạnh hơn một chút..." Kiều Chi Du khẽ hừ một tiếng, lái xe từ Bắc Lâm đến đây mất hơn bốn tiếng, ngồi một lúc lâu, cột sống cổ cùng thắt lưng đã rất mỏi, được Quý Hy xoa bóp liền cảm thấy thật thoải mái.

Sau khi biết Kiều Chi Du thường xuyên thực hiện xoa bóp cột sống cổ, Quý Hy đã tìm hiểu một số kỹ thuật liên quan trên mạng, từ trước đến giờ nàng cũng chưa từng giúp Kiều Chi Du xoa bóp như vậy, cũng đã âm thầm học hỏi chỉ đợi đến lúc được dịp trổ tài. Ví dụ như tối hôm nay.

"Còn cái này thì sao?" Quý Hy lại tăng thêm một chút lực.

"Ừm, em trộm học?" Kiều Chi Du miễn cưỡng đáp lại.

Đôi mắt của Kiều Chi Du nhắm nghiền lại hừ một tiếng, khiến khuôn mặt của Quý Hy lập tức đỏ bừng không thể giải thích được, nàng cụp mắt nhìn xuống khuôn mặt của Kiều Chi Du, giọng nói mềm nhẹ: "Em sẽ xoa bóp như vậy."
Không biết Quý Hy xoa bóp bao lâu.

Kiều Chi Du: "Được rồi, tay em không mỏi à?"

Quý Hy: "Em không mệt."

"Đừng xoa bóp nữa." Kiều Chi Du quay lại nắm lấy tay Quý Hy. Buổi chiều cũng chỉ là nói đùa mà thôi, nào ngờ Quý Hy lại nghiêm túc như vậy, có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Khi Kiều Chi Du quay lại, khuôn mặt của cô sát gần về phía Quý Hy, cô ngửi thấy mùi xà phòng chanh trên người nàng, Quý Hy phát hiện ra bất cứ mùi hương nào dùng trên người Kiều Chi Du cũng sẽ rất thơm.

Quý Hy muốn hỏi Kiều Chi Du có còn tức giận không, nhưng lời chưa ra tới miệng, đã hôn lên môi Kiều Chi Du. Trong khoảnh khắc, chiếc lưỡi mềm mại nhẹ nhàng liếʍ môi cô, rồi nhẹ nhàng cạy răng cô ra, cuốn lấy, cho đến khi khơi dậy phản ứng của Kiều Chi Du.

Hơi thở không ngừng quấn lấy nhau.

Kiều Chi Du dựa vào đầu giường, nhắm mắt đắm chìm, đưa tay ôm lấy thân thể của Quý Hy, hé môi, lần thứ hai thưởng thức sự nhiệt tình của Quý Hy, không có sự xúc tác của rượu, chỉ giống như lên men vậy, vô cùng ngọt.
Phòng cách âm kém, thậm chí có thể nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của phòng bên cạnh.

Quý Hy cố gắng kiềm chế, một lúc lâu sau mới buông Kiều Chi Du ra, hôn lên nốt ruồi trên chóp mũi của Kiều Chi Du, rồi nắm lấy tay Kiều Chi Du áp vào trái tim đang đập loạn của nàng, khàn giọng hỏi: "Chị có thể cảm nhận được không?"

"Hả?" Kiều Chi Du thở hổn hển, trái tim sớm bị câu đi.

Quý Hy nhìn chằm chằm vào mắt Kiều Chi Du, sốt sắng: "Chỉ có chị."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top