Chương 9~10

Chương 9

Edit: Thùy Lam

Beta: Vi Vi

Cái gọi là đơn hàng lớn, thật ra chính là một trận tai bay vạ gió.

Tần Chân đứng ở ngoài văn phòng gõ cửa thì nghe thấy Lưu Trân Châu dùng giọng nói dịu dàng trước giờ chưa từng có mà nói với cô: "Mời vào".

Toàn thân cô khẽ run, im lặng đẩy cửa vào, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của người đang ngồi trên ghế sofa.

Chỉ trong vòng 0,01 giây, Tần Chân đã chịu hai cú sốc: đầu tiên là bị nụ cười trên vẻ mặt ôn hòa của Trình Lục Dương dọa, thứ hai là bị bộ đồ thể thao thoải mái màu đỏ chói của anh ta dọa.

Lưu Trân Châu chưa nói gì đã cười ha ha ha một trận làm người ta sởn gai ốc xem như mở màn, kế đó thì thân mật nói với Tần Chân: "Vị này chính là tổng giám đốc Trình của công ty thiết kế nội thất Lạp Lư Ná (phát âm gần giống La Lune), sau này chính là đối tác của chúng ta, Chân Chân, mau tới chào hỏi đi!"

Lạp Lư Ná....Trình Lục Dương, Phương Khải đứng ở phía sau Trình Lục Dương cùng với Tần Chân đều run bắn người, cái tên tiếng Pháp đẹp đẽ thế bị Lưu Trân Châu nói ra bỗng mang thêm mấy phần hương vị Tổ quốc.

Tần Chân còn chưa kịp phản ứng đã nghe Lưu Trân Châu cười nhẹ nhàng giới thiệu cho Trình Lục Dương: "Tổng giám đốc Trình, vị này chính là quản lý nghiệp vụ phòng kinh doanh nhà cửa ở công ty chúng tôi, Tần Chân." Bà nháy mắt cho Tần Chân: "Tổng giám đốc Trình xem lý lịch bộ phận kinh doanh nhà cửa của chúng ta thì đích thân chỉ tên cô, muốn cô từ nay về sau tham gia vào vụ hợp tác này, còn không mau cám ơn tổng giám đốc Trình đã cho cô cơ hội?"

Tần Chân khó khăn nhìn về phía người đang ngồi thoải mái tùy ý trên ghế sofa thì thấy nụ cười hòa ái thân thiện trên mặt Trình Lục Dương, ánh mắt phát sáng, quả thật cứ như sói tiến vào giữa bầy dê vậy.

"..."

Có ai nói cho cô biết, tại sao con sói hoang cao quý này lại hạ mình tới chỗ tồi tàn như Âu Đình không?

Thế là từ ngày Trình Lục Dương ký thỏa thuận hợp tác với Âu Đình, cuộc sống bi thảm của Tần Chân cũng bắt đầu.

Dựa theo tác phong trước sau như một của cô, Tần Chân trình diễn một màn mất trí nhớ vô cùng hoàn mỹ, mặt dày xem hai bên như lần đầu tiên gặp mặt, lịch sự bắt tay, mọi người đều là bạn tốt. Kết quả là cái miệng độc của cô, bị bộ quần áo đỏ như lửa của Trình Lục Dương sét đánh, lúc ra cửa bỗng dưng ngâm nga vài câu hát.

Lúc đó, Lưu Trân Châu cười đến mặt hiện ra nếp nhăn, đang ca ngợi Trình Lục Dương: "Tổng giám đốc Trình thật tinh mắt, bộ quần áo màu đỏ này thật rực rỡ nha!"

Quần áo màu đỏ? Rực rỡ? Trình Lục Dương thoáng cái dừng bước, bỗng nghe tiếng hát của Tần Chân vọng lại trên hành lang: "Hãy cháy lên! Hãy cháy lên! Chim lửa!" (lời bài hát "Chim lửa hãy đốt cháy đi" của ca sĩ Cao Lăng Phong)

Phương Khải tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt, không hề bất ngờ khi nghe thấy một tiếng "rắc" từ trong tay Trình Lục Dương — cây bút bi đã anh dũng hy sinh.

Vậy là ngay sau đó, Tần Chân nghênh đón trời đông giá rét trong cuộc đời.

——

Trình Lục Dương bảo Phương Khải nói với Lưu Trân Châu, rằng anh rất thưởng thức thái độ kiên định chững chạc của cô trong công việc nên vô cùng tín nhiệm cô, vì thế tất cả đơn hàng hợp tác của Âu Đình và La Lune về sau sẽ do Tần Chân phụ trách.

Lưu Trân Châu rất vui vẻ, Tần Chân là người do bà đào tạo, bây giờ được quý nhân coi trọng, bà cũng được thơm lây.

Bà thậm chí còn lần đầu tiên cười dịu dàng vỗ vỗ vai Tần Chân: "Ngay từ đầu tôi đã biết là cô có tài, ánh mắt của tôi vẫn luôn rất chuẩn đó!"

"..." Cái người rõ ràng hai ngày trước còn bảo cô thu dọn đồ đạc cút xéo lại không biết xấu hổ mà nói ra những lời này! Tần Chân lật bàn đứng lên: "Chủ nhiệm cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!"

Không có cách nào, gió chiều nào theo chiều đó trước nay vốn là sở trường của cô.

Nhưng mà nói đến chuyện được quý nhân ưu ái gì gì đó, rốt cuộc là ưu ái hay coi thường, e là chỉ có bản thân Tần Chân hiểu rõ.

Vậy là cô cứ như vậy mà bắt đầu chạy qua chạy lại giữa Âu Đình và chỗ của Trình Lục Dương, báo cáo lại yêu cầu của khách hàng mua nhà cho Trình Lục Dương, sau đó lại đem bản thiết kế của Trình Lục Dương trở về Âu Đình, xin ý kiến khách hàng, nếu như hai bên đều không có vấn đề thì có thể bắt đầu lắp đặt thiết bị.

Công việc này, nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng dưới sự thao túng của Trình Lục Dương thì trở nên cực kì bi thảm.

Lần thứ nhất, khi Tần Chân đem bản thiết kế chạy đến La Lune thì bị thông báo một cách tiếc nuối: "Tổng giám đốc hiện không có ở đây, xin cô chiều nay quay lại."

Chiều hôm đó, giữa cái nắng gay gắt, Tần Chân lại chạy đến công ty, kết quả là nhân viên trực sảnh lớn lại tiếc nuối nói với cô: "Thật ngại quá, tổng giám đốc vừa nãy còn ở đây, nhưng mười phút trước đã rời khỏi công ty rồi."

Cứ như vậy, Tần Chân phải chạy đi chạy lại tổng cộng bốn lần mới gặp được Trình Lục Dương.

Sau đó cô có kinh nghiệm, mỗi lần chuẩn bị đi tìm Trình Lục Dương thì sẽ gọi điện thoại cho Phương Khải trước, sau khi thăm dò được hướng đi của Trình Lục Dương thì mới lên đường.

Liên tiếp mấy lần bị cô thuận lợi báo cáo kết quả công việc, Trình Lục Dương phát hiện ra điểm đáng ngờ nên híp mắt hỏi Phương Khải: "Có phải là cậu đi mật báo không?"

Phương Khải: "... Tôi chỉ thành thật trả lời câu hỏi của cô ấy mà thôi, chuyện không liên quan đến tôi mà!"

Trình Lục Dương đằng đằng sát khí vừa nhìn chằm chằm gian tế vừa nghĩ ra một biện pháp hành hạ mới.

Chẳng hạn như Tần Chân nhân lúc anh ở công ty mà chạy tới văn phòng, lại bị thông báo một cách tiếc nuối: "Phương Khải không nói cho cô biết sao? Bản vẽ đó còn chưa có làm xong mà, sao cô lại tới rồi?"

"..." Cô nhịn, sở dĩ Phương Khải không nói rõ ràng trong điện thoại ngoại trừ bị con người hèn hạ này sai bảo ra thì không còn khả năng khác! "Vậy xin hỏi bao giờ tổng giám đốc Trình mới làm xong?"

"Ừm, ngày mai đi."

Hôm sau, Tần Chân lại một lần nữa nghiến răng chạy tới thì nghe Trình Lục Dương thờ ơ như không nói: "Ồ, lúc nãy tôi phát hiện bản vẽ kia còn có chỗ cần phải chỉnh sửa, hai tiếng sau cô quay lại nhé."

"..."

Những chuyện đại loại như vậy nhiều vô số kể.

Tần Chân nghiến răng nghiến lợi, người xưa có câu: "Chỉ có nữ nhân và tiểu nhân là khó nuôi."

Theo cô thì, trên đời này không có ai khó nuôi hơn Trình Lục Dương, thật khổ cho cha mẹ của anh ta, không biết kiếp trước gây nên nghiệt gì mới sinh ra thằng con hèn hạ như anh ta!

Không phải là dụ trợ lý nhỏ nói xấu mấy câu sau lưng anh ta sao? Có cần ép buộc cô tới mức như vậy không?

Bị hành hạ như vậy suốt một tuần lễ, Tần Chân sụt mấy cân liền, tuy gầy đi là chuyện tốt, nhưng lòng cô mệt mỏi lắm!

Hôm thứ sáu đó, giữ vững nguyên tắc "làm người không giới hạn", lúc Tần Chân đem bản thiết kế đưa cho Trình Lục Dương đã vô cùng thành khẩn dùng tới mười hai phần kính trọng.

Ví dụ như khi Phương Khải đi đến phòng hồ sơ lấy vài quyển thiết kế, cô liền ở trong văn phòng của Trình Lục Dương xem bên này một chút, dạo bên kia một chút, sau đó dùng ánh mắt sùng bái lấp lánh như sao nói: "Tổng giám đốc Trình quả thật có hơi thở nghệ thuật, những thứ đồ cổ này nhất định là có lịch sử lâu đời?"

Trình Lục Dương nói: "Đó là đồ gốm tôi làm khi rảnh rỗi, con mắt nào của cô thấy chúng giống đồ cổ hả?"

"..."

Lại ví dụ như lúc cô thò đầu xem Trình Lục Dương đang sửa chữa một bản vẽ thì ra vẻ Tây Thi đau bụng ngây thơ nói: "Cái sân thượng này được thiết kế quả thật rất có nội hàm! Ngài còn thiết kế ở đây một cái bình hoa mang đậm hơi thở nghệ thuật, rất độc đáo, rất tuyệt diệu!"

[Tây Thi đau bụng: Tây Thi nổi tiếng xinh đẹp, nàng có chứng đau bụng, mà mỗi khi đau, ôm bụng nhăn mặt, lại càng đẹp hơn. Có người đàn bà cùng làng muốn bắt chước, về nhà cũng ôm bụng nhăn mặt. Người làng trông thấy, tưởng là ma quỷ; nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn]

Trình Lục Dương nói: "Thật ngại quá, đây là toilet, còn bình hoa mà cô nói e là cái bồn cầu."

"..."

Nhiều lần vuốt mông ngựa (nịnh nọt) đều trúng phải móng ngựa, Tần Chân càng bị áp bức thì càng dũng mãnh với ý định không ngừng cố gắng, sau đó Trình Lục Dương rốt cục chịu hết nổi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: "Cô Tần, làm người quý ở chỗ tự mình biết mình, cô nhiều lần dùng mặt nóng của cô dán mông lạnh của tôi , xin hỏi cô có từng hỏi cái mông của tôi có đồng ý hay không chưa?"

[mặt nóng dán mông lạnh: ý chỉ một người thì nhiệt tình nhưng người kia chỉ hờ hững, lạnh nhạt]

Mặt của Tần Chân lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng cô bỗng nhiên đứng dậy.

Trình Lục Dương thản nhiên chờ đợi màn kế tiếp của cô.

Thế là trong nháy mắt Phương Khải đẩy cửa vào thì thấy Tần Chân vô cùng tôn kính xoay người lại hỏi cái mông của Trình Lục Dương: "Xin hỏi ngài có đồng ý để tôi dùng mặt nóng chào hỏi thân thiết với ngài không?"

Phương Khải: "..."

Trình Lục Dương: "..."

Tần Chân mỉm cười đứng thẳng người lên: "Nó không nói lời nào có nghĩa là đồng ý." Nhận lấy bản thiết kế lần này trong tay Phương Khải, cô lại hướng về phía Trình Lục Dương vẫy vẫy tay: "Tạm biệt tổng giám đốc Trình, lần sau tôi lại đến thăm hỏi ngài ... cùng cái mông của ngài."

Trình Lục Dương hoàn toàn run rẩy vì độ dày da mặt của cô gái này.

Phương Khải im lặng trong lòng thầm khen cô 32 lần, đây mới là tinh anh nghề nghiệp, là tấm gương của tôi!

Mà sau khi ra khỏi công ty rốt cuộc Tần Chân không cười được nữa, cầm lấy túi tài liệu đứng yên thật lâu.

Ngón tay cầm túi tài liệu đến trắng bệch, Tần Chân hít sâu một hơi, lúc này mới bắt đầu đi từng bước hướng tới trạm xe buýt.

Cô tự nói với mình: "Tần Chân, không được so đo với tên đàn ông kiêu căng ngạo mạn kia, anh ta là đại thiếu gia được nuông chiều không coi ai ra gì, mày không cần để ý tới anh ta."

Chỉ tiếc là Trình Lục Dương cứ như rỉ mắt, mỗi lần cô bực bội thì cứ dính chặt trong mắt cô, đuổi cũng không đi.

Tần Chân cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này thì hoặc là cô xách dao chém Trình Lục Dương, hoặc là Trình Lục Dương gọi 120 tống cô vào bệnh viện tâm thần.

Chương 10

Việc hợp tác giữa Âu Đình và La Lune tiến triển rất thuận lợi, chỉ mới nửa tháng sau, căn nhà đầu tiên được trang hoàng theo bản thiết kế mà Trình Lục Dương đưa ra đã hoàn thành.

Trình Lục Dương đưa Phương Khải cùng đi đến bất động sản của Âu Đình xem thử căn nhà mới được trang hoàng, kết quả là đúng lúc gặp Tần Chân ở sảnh lớn phía dưới.

Tần Chân đang dẫn khách hàng đến xem nhà, người đàn ông đó không phải ai xa lạ, chính là người mà tháng trước đã tìm cô dẫn đi xem bảy tám căn nhà đều không hài lòng, trước khi đi còn sờ soạng tay cô, làm cô buồn nôn đến không nuốt trôi cơm tối.

Không biết ông ta bị chập chỗ nào, vừa tiếc tiền vừa kén chọn, kết quả là lần này lại tới xem nhà, còn cứ khăng khăng chỉ đích danh cô.

Đây đã là căn thứ ba cô dẫn ông ta đi xem rồi, Tần Chân vừa dẫn ông ta vào sảnh lớn thì người này nói mình khát nước, còn mỏi chân nữa, nên muốn nghỉ ngơi một chút trên ghế sofa ở đại sảnh.

Không có cách nào, Tần Chân đành phải tự mình ra ngoài mua giúp ông ta chai nước khoáng, lúc đưa cho ông ta thì không biết là vô tình hay cố ý, ông ta lại sờ soạng tay cô lần nữa.

Lòng Tần Chân trùng xuống, cô nhanh chóng rút tay về, lại nghe thấy người đàn ông đó cười híp mắt hỏi: "Cô Tần năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi sáu."

"Ồ, hai mươi sáu sao? Nhìn không ra nhìn không ra, tôi thấy da dẻ cô trắng như vậy, dáng người lại đẹp như vậy, gương mặt cũng trẻ trung xinh đẹp, cô không nói tôi còn tưởng là cô mới tốt nghiệp đấy." Hướng đề tài khiến người khác phản cảm.

Tần Chân ngoài cười nhưng trong không cười, liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Ông Trương à, sắp mười một rưỡi rồi, không bằng chúng ta xem xong căn hộ này rồi đi ăn trưa nhé?"

Ông ta sáng mắt lên: "Được, đúng lúc tôi đã đói bụng, cô Tần muốn đi ăn ở đâu?"

Tần Chân "a" một tiếng, rồi rất nhanh cười ồ lên: "Ngài hiểu lầm rồi, ý của tôi là mỗi người chúng ta tự mình đi ăn cơm, nếu ngài cảm thấy thích căn nhà mà hôm nay xem, suy nghĩ kỹ rồi thì hoan nghênh tới công ty tìm tôi."

Khi cô cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, vui vẻ đáng yêu, hơn nữa giọng nói lại trong trẻo dễ nghe, thật khiến lòng người ta ngứa ngáy.

Người đàn ông tâm viên ý mã nắm lấy cổ tay cô: "Ôi, để tôi xem giờ đã, thật đã mười một rưỡi rồi sao?"

[tâm viên ý mã: tâm như con khỉ, ý như con ngựa, diễn tả suy nghĩ tán loạn thất thường]

Lấy cớ xem giờ, bàn tay to lớn đầy vết chai kia đã bao phủ cổ tay mảnh khảnh của Tần Chân, đồng thời còn cố ý vô tình mà hơi miết nhẹ.

Tần Chân thay đổi sắc mặt, muốn rút tay về, nhưng không ngờ ông ta chỉ hơi dùng lực đã giữ tay cô lại, cười hề hề với cô: "Cô Tần đừng căng thẳng thế, tôi chỉ muốn kết bạn với cô thôi. Chỉ cần cô ăn cùng tôi bữa cơm, tôi sẽ lập tức theo cô về công ty ký đơn hàng."

Tần Chân hơi dừng lại, đưa mắt bình tĩnh nhìn ông ta: "Có thật chỉ là ăn bữa cơm thôi?"

"Đương nhiên." Ông ta nhếch miệng lên thành nụ cười, lại miết cổ tay cô, lúc này mới từ từ buông ra, trong lòng có tính toán trước mà nhìn cô.

Nếu như chỉ ăn bữa cơm là có thể bán được nhà ... Tần Chân nhìn xâu chìa khóa nặng trịch trên bàn kia, đang muốn gật đầu nói được thì không ngờ có một giọng nói khác như cười như không vang lên đúng lúc này: "Mặt tướng heo, lòng sáng rõ, quả nhiên là một tay cưa gái!"

Giọng nói kia quá quen thuộc, Tần Chân còn chưa quay đầu lại cũng đã biết người đó là ai, tức thì sống lưng lạnh đi.

Trình Lục Dương đã đứng rất lâu trong sảnh lớn rồi, ngày khi Tần Chân vào cửa đưa nước khoáng cho người đàn ông kia, anh và Phương Khải đã tới.

Từ khoảnh khắc người đàn ông kia sờ soạng tay cô, Trình Lục Dương liền dừng bước, nhàn nhạt nhìn một màn này, sau đó thì nghe rõ rành rành đoạn đối thoại của hai người.

Người đàn ông họ Trương bỗng ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn kẻ nói năng không lễ độ này: "Đồ miệng thúi kia, cậu nói ai đó?"

Trình Lục Dương nheo mắt lại, cười đến gọi là tà mị cuồng quyến : "Ai muốn bắn súng thì tôi nói người đó, ai cho là nói mình thì tôi nói người đó!"

[: tà mị: tà ác nhưng có mị lực, quyến rũ; cuồng quyến: vừa phóng khoáng lại không mất nề nếp]

"Tổng giám đốc Trình —" Tần Chân vội vàng đứng dậy, nháy nháy mắt với anh, muốn anh đừng có khuấy vũng nước đục này lên nữa.

Nào ngờ Trình Lục Dương hoàn toàn không để ý đến ám hiệu của cô, ngược lại còn cười đến rất là thân thiện dễ gần: "Chân Chân em đừng sợ, anh tới là để ủng hộ em, cứ loại lưu manh mượn cớ mua nhà để cưa cẩm giở trò chọc ghẹo này thì tới một người anh giúp em đuổi một người! Cái thằng cha lần trước dám động tay động chân với em không phải là hiện giờ còn đang nằm trong bệnh viện đó sao? Anh làm việc thì em cứ yên tâm, nếu ai bắt nạt em, anh bảo đảm sẽ khiến thằng đó đứng thẳng đi vào nhưng nằm ngang mà đi ra!"

Họ Trương vừa nghe thì hơi có tật giật mình, lại thấy đối phương là hai người trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự, nhìn cũng rất có khí thế, thì không dám làm to chuyện, đành phải vội vội vàng vàng nói: "Xin lỗi nha cô Tần, tôi còn có việc nên đi trước."

Nói xong cũng không để ý đến lời can ngăn của Tần Chân mà xách cặp màu đen chuồn mất.

"Ông Trương! Này, ông Trương......" Tần Chân la lên nhưng không có ai trả lời, trợn mắt há mồm nhìn con vịt đã đến miệng còn bay mất, lòng cô lạnh đi một nửa, quay đầu lại cả giận nói với Trình Lục Dương: "Tổng giám đốc Trình anh có phải là rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên ngứa ngáy không? Vô duyên vô cớ chạy tới phá việc buôn bán của tôi làm gì?"

Trình Lục Dương thu lại dáng vẻ như cười như không kia, liếc nhìn cô một cái: "Phá việc buôn bán của cô? Cô nói thử xem cô đang bán cái gì? Bán nhà? Hay là bán thứ khác?"

Tần Chân nghe anh nói thì tức sôi gan: "Anh có ý gì?"

"Có ý gì? Vì muốn bán nhà mà cô hy sinh không nhỏ đấy, nào là sờ soạng tay, nào là cùng nhau ăn cơm, tôi thấy tên đàn ông kia rất đói khát, nhìn cô mà hận không thể ăn sống nuốt tươi cô rồi. Tôi cũng chỉ đi ngang qua, có lòng tốt nên giúp cô một cái, không cần phải cám ơn tôi đâu." Nói xong, anh phóng khoáng đi vào thang máy.

Tần Chân vừa nghĩ đến chuyện bị thua thiệt mà vẫn không bán được nhà, thật rất muốn xông tới loạn đao chém chết tên khốn kia, nhưng vừa nghĩ đến anh ta là sếp của cô thì dưới chân như mọc ra cái đinh không thể nào di chuyển được.

Nhà của cô! Đơn hàng của cô! Bát cơm của cô! Tiền thưởng của cô! Cả tháng nay cô còn chưa bán được mấy căn, mắt thấy đã sắp thành công rồi, vậy mà lại bị một kẻ không não không mắt cứ thế mà phá hỏng rồi!

Tần Chân nắm chặt xâu chìa khóa kia, giận đến muốn ấn mở thang máy, trực tiếp nện thẳng vào mặt Trình Lục Dương.

—-

Mặc dù hận anh ta tới nỗi đầu muốn bốc khói, nhưng hôm sau lúc đi đến văn phòng của Trình Lục Dương, Tần Chân lại giống như người không có chuyện gì.

Vẫn theo thường lệ, nhìn nọ sờ kia, Trình Lục Dương vừa nhìn đã biết là cô đang chuẩn bị lời kịch để nịnh nọt rồi nên híp mắt xem hôm nay cô lại định nói cái gì.

Liên tục mấy tuần lễ rồi, văn phòng này to như vậy, cô hầu như đã khen mỗi một món đồ một lần, Trình Lục Dương rất tò mò sau khi nói hết những thứ có thể nói thì cô sẽ lấy cái gì ra để làm đề tài.

Kết quả là Tần Chân dạo quanh văn phòng một vòng, rồi nhìn sàn nhà tấm tắc khen ngợi: "Nhìn cái sàn nhà này sáng rõ biết bao, lau sạch sẽ biết bao? Tổng giám đốc Trình quả nhiên có đôi mắt tinh tường, ngay cả nhân viên vệ sinh cũng nhìn chuẩn như vậy, nếu không phải là người tài giỏi thì sao có thể lau được sàn nhà chói mắt như thế?"

Trình Lục Dương quả thật muốn giận dữ khen ngợi cô đến một trăm lần, nhưng trên thực tế lại thong dong dựa vào ghế ngồi, như cười như không mà hỏi cô: "Ồ, quản lý Tần không cảm thấy tôi phá việc buôn bán của cô nữa? Hết giận rồi?"

Hết giận rồi? Chỉ cần một ngày anh chưa bị bọn buôn người nhét vào bao tải bán đến Tây Tạng làm trai bao, từ đó về sau nụ cười tiếng nói đều theo gió bay đi, thì một ngày cô không nuốt trôi cơn giận này!

Tần Chân hiên ngang lẫm liệt nhìn chằm chằm anh, thẳng sống lưng lên: "Tổng giám đốc Trình nói cái gì vậy? Trên thương trường mua bán không được là chuyện bình thường, sao tôi lại tức giận ngài chứ? Huống hồ ngài lại còn giúp tôi xuất phát từ lòng tốt."

"Ồ, phải không? Tôi lại thấy cái sàn nhà này hơi bẩn, cô giúp tôi lau đi."

"..." Tần Chân nhìn vẻ chế nhạo rõ rành rành trên mặt anh thì không nói hai lời, đến phòng trà nước cầm cây lau nhà, chẳng nói câu nào mà từ từ lau.

Trình Lục Dương chưa từng thấy người có thể nhịn đến như vậy thì bỗng dưng có kích thích muốn xé bỏ mặt nạ của người này, cho nên lại sai bảo cô: "Đi pha tách trà."

"Đi đổ rác."

"Bàn hơi lộn xộn, sắp xếp lại đi."

...

Nhưng cho dù anh có sai khiến như thế nào thì khi anh sửa chữa bản thiết kế, từ đầu đến cuối Tần Chân vẫn nhẫn nhục chịu khó mà giúp anh làm việc.

Rốt cuộc Trình Lục Dương cũng bỏ con chuột ra, nhìn Tần Chân rõ ràng là trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn cứng rắn trưng ra vẻ mặt tươi cười khi gặp quý nhân thì không khỏi giễu cợt hỏi cô: "Quản lý Tần học đâu ra bản lĩnh kiềm chế đấy thế? Trời sập xuống cũng cười được, dù xúc phạm cô thế nào cô cũng nhịn được, vì bán nhà mà có thể bán rẻ nhan sắc, bị loại đàn ông trung niên ghê tởm dung tục sờ mó mà cũng không ngại. Nói thật, tôi rất muốn hỏi giới hạn của cô là ở đâu vậy?"

Anh nói chuyện không hề uyển chuyển, cũng không hề che giấu vẻ khinh miệt trong mắt, cứ như vậy mà trực tiếp làm tan rã mặt nạ của Tần Chân, Tần Chân bỗng nhiên cười không nổi nữa.

Từ sau khi cô tới, trong văn phòng này dường như chưa có lúc nào yên tĩnh như giờ phút này, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nói gì, một người thì hùng hổ dọa người, còn một người thì chui vào ngõ cụt.

Tần Chân cảm thấy mặt nóng bừng, cứ như bao nhiêu năm nay, cô vẫn mặt dày giả bộ không có chuyện gì, cho dù bị đánh vào mặt, cô vẫn có thể cười hì hì mà dấn tới: "Không thì ngài đánh tiếp bên này nhé?"

Bình thường ra, dù đối phương có dữ dằn hung hãn đến mức nào cũng sẽ ngại gây sự tiếp với cô, dù sao thì đưa tay không đánh mặt người cười. Nhưng mà đối mặt với loại hành vi vạch trần gốc gác này của Trình Lục Dương, cô rốt cục không có cách nào giả bộ tiếp nữa.

Sau đó cô thu hồi vẻ mặt tươi cười, nhìn ánh mắt trào phúng của Trình Lục Dương, đột nhiên hỏi anh một vấn đề: "Tôn nghiêm và bánh mì, anh chọn cái nào?"

Trình Lục Dương nói: "Tôi không cần phải giả thuyết loại vấn đề hư cấu này." Vẻ mặt của anh rất tỉnh táo, hiển nhiên nghĩ đến lựa chọn của Tần Chân, trong mắt khó nén khinh thường: "Bởi vì trước khi gặp quản lý Tần, tôi chưa bao giờ biết bên cạnh có loại người như thế, chỉ cần có bánh mì gặm thì tôn nghiêm chẳng đáng một đồng như đồ chùi chân, có thể mặc cho người ta chà đạp."

Lỗ tai của Tần Chân bỗng chốc sinh ra vô số tạp âm, giống như bị ù tai vậy, đầu óc hỗn loạn.

Trình Lục Dương vẫn tiếp tục nói móc cô: "Ngoài mặt là một dạng, sau lưng là một dạng, lúc bên cạnh người ta thì miệng cứ như bôi mật, nhưng vừa quay lưng thì hóa thành bà tám, bắt đầu ăn nói lung tung. Quản lý Tần không cảm thấy loại hành vi ham tiền như mạng, không cần tôn nghiêm mà muốn phô trương miệng lưỡi một cách vụng về của cô quả thật rất khiến người khác chán ghét sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top