8

Đông qua xuân đến, mọi thứ dần trở vào nhịp sống bình thường vốn có. Những người bạn bất thường xung quanh Lân cuối cùng đã điều chỉnh được cuộc sống của mình.

Hiếu thành công theo đuổi Lâm Anh, thắng lợi kéo cậu bạn trai ra khỏi kí túc xá đến sống cùng mình. Ngược lại Duy lại dọn vào kí túc xá, cậu ta bây giờ không còn phải làm thêm để kiếm tiền nữa nên tập trung hơn vào việc học, ngoài giờ học trên trường thì tham gia câu lạc bộ vũ đạo của trường với bạn cùng phòng mới là Quân. Bất ngờ nhất là Tân trở thành một cái tên được chú ý trong các sinh viên, nhất là với các alpha. Một người có ngoại hình đáng yêu lại còn hát hay, tính cách thân thiện, giờ thì người ta xếp hàng dài để mời Tân đi chơi. Duy kể mấy lần đến phòng tìm Lân còn bị hiểu nhầm là đến gặp Tân nên bị dính đạn lạc.

'Anh Tân vẫn chưa hẹn hò với ai hả? Mấy người ở câu lạc bộ biết em quen anh ấy nên hỏi thăm nhiều lắm.' Duy kể.

'Chắc là chưa sẵn sàng.' Lân lấy cái túi nhét ít đồ vào 'từ từ rồi người phù hợp sẽ xuất hiện.'

'Anh Tân tốt như vậy nên sẽ gặp được thôi.' Duy gật đầu 'anh định đi đâu à?'

'Đến nhà Long, chu kỳ của cậu ấy sắp đến rồi.' Lân nhét nốt sách vở vào túi.

'Ái chà.' Duy kẹp cổ Lân 'vậy là sắp đến khoảng thời gian ngọt ngào, nồng nàn, lãng mạn của hai người rồi.' Lân hơi ngượng một chút những cũng không phủ nhận, cậu đã bắt Long ở nhà, bây giờ cậu ta ra đường rất nguy hiểm. 'Em nói nè, sao anh không dọn đến nhà anh Long ở luôn đi, nhà anh ấy rộng như vậy mà em cá là người ta cũng mong anh đến ở cùng đấy, anh xem anh Hiếu và Lâm Anh kìa, hạnh phúc bao nhiêu.' Duy nửa đùa nửa thật.

Long cũng đã vài lần gợi ý Lân chuyển đến sống cùng nhưng cậu vẫn chưa quyết định. Yêu đương là một chuyện, nhưng sống cùng lại là chuyện khác, nó thể hiện sự gắn bó ở mức độ cao hơn, trách nhiệm cũng cao nữa. Có thể Lân là người hơi cổ lổ, nhưng cậu muốn khi quyết định làm một việc gì phải toàn tâm toàn ý và chịu trách nhiệm với việc làm đó, nên cậu vẫn cần thời gian suy nghĩ.

Lân và Duy cùng đi ra khỏi kí túc xá, Duy vừa đi vừa kể chuyện bạn cùng phòng đã vượt qua môn nên đã vui vẻ chơi rồi.

'Không bận câu lạc bộ là em cũng đi cùng đó...' Duy đột nhiên im bặt, mắt nhìn đăm đăm ra cổng trường. Lân cũng nhìn theo, trước cổng kí túc xá có vài sinh viên qua lại, có một người trạc tuổi Duy đang đứng trước cổng nhìn vào trong, mặt lộ vẻ băn khoăn như không biết phải làm gì.

'Sao thế ?' Lân hỏi.

'Phúc Nguyên.' Duy khô khan đáp.

'Sao cơ?' Lân ngạc nhiên nhìn lại 'cậu ta là Phúc Nguyên à?'

Duy gật đầu, nhìn đăm đăm ra ngoài. Phúc Nguyên đã chặn một sinh viên đi ngang qua hỏi han gì đó.

'Cậu ta đến tìm mày à?' Lân nhìn Phúc Nguyên, cậu nhóc thật sự có khuôn mặt rất đáng yêu.

'Làm gì có chuyện đó.' Duy cười nhạt 'không thể có chuyện Phúc Nguyên từ Mỹ về nước tìm em đâu, ngày mai vẫn chưa là tận thế mà.' Lân nhìn thấy nắm tay Duy siết lại và hơi run rẩy. 'Chắc cậu ta tìm ai thôi, chúng ta đi.'

Duy thản nhiên đi ra cổng, chỉ cách Phúc Nguyên vài bước chân thì Phúc Nguyên gọi 'Duy.' Duy làm như không nghe thấy, vẫn tiếp tục bước đi, ngang qua Phúc Nguyên. 'Duy.' Phúc Nguyên gọi lại lần nữa nhưng Duy vẫn giả vờ không nghe. 'Duy.' Lần này Phúc Nguyên gọi to hơn, gần như hét lên. Duy không thể tiếp tục giả vờ đành đứng lại.

'Ồ Phúc Nguyên, cậu về nước rồi sao?' Duy nhàn nhạt thốt ra câu nói khách sáo, mắt nhìn ra đằng sau Phúc Nguyên.

'Cậu...' hai vai Phúc Nguyên run run, bàn tay nắm túi xách cũng run rẩy, Phúc Nguyên chỉ nói được như thế, mặt đỏ lên còn Duy vẫn thờ ơ đút tay vào túi quần.

Lại nữa rồi. Lân cảm thán. Cậu không hiểu tại sao mình lại phải luôn chứng kiến những cảnh lâm li giữa các cặp đôi, lần nào cũng là nơi đông người. Cậu giơ tay ra hiệu những người tò mò xung quanh đi khỏi, cũng may trời tối, trước kí túc xá không có nhiều sinh viên. Lân cũng định đi nhưng sợ có chuyện nên lùi lại một chút làm khán giả bất đắc dĩ.

'Nếu không có chuyện gì thì tôi phải đi đây.' Duy vẫn thờ ơ. Đã từng chứng kiến thằng bạn vì yêu mà làm bao việc điên rồ như bay tận sang Mỹ, Lân không ngờ Duy lại có thể lạnh nhạt đến mức này.

'Cậu thật quá đáng.' Đột nhiên Phúc Nguyên tức giận. Cậu ta bước lại gần Duy ' cậu rõ ràng biết tôi ở đâu bên Mỹ nhưng không bao giờ liên lạc với tôi. Rồi cậu sang Mỹ, tôi biết cậu theo dõi tôi, đi sau tôi nhưng không chịu xuất hiện trước mặt tôi và rồi lại biến mất, cậu định làm gì hả?'

Phúc Nguyên xúc động mạnh, mặt cậu ta đỏ bừng, toàn thân run lên. Hai bàn tay đút túi của Duy cũng run lên, giọng khàn khàn.

'Thì sao? Cậu không muốn gặp tôi mà, cậu muốn tránh mặt tôi thì tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa, như cậu mong muốn.'

Lân tặc lưỡi, muốn lao ra bịt miệng Duy lại. Từ trước cậu chỉ nghe qua lời kể của Duy nên cho rằng Duy yêu đơn phương, Phúc Nguyên thật sự muốn tránh né, nhưng bây giờ thì có vẻ như Duy đã hiểu lầm rồi. Lân nhìn Duy không chịu làm gì đành bất đắc dĩ chạy ra bạt tai một cái.

'Cái thằng ngu này!'

'Sao anh đánh em?' Duy hoang mang, trên mặt cũng tràn vẻ lo lắng chứ không hoàn toàn thờ ơ.

'Đánh cho tỉnh ra.' Lân nạt, ra hiệu về phía Phúc Nguyên mặt đỏ bừng. 'Còn đứng đây làm gì?'

Duy bối rối nhưng vẫn bước về phía Phúc Nguyên, thấy Duy đi về phía mình, Phúc Nguyên lùi lại nhưng vấp chân. Duy phản xạ rất nhanh vội vàng giơ tay kéo lại và kết quả là cả hai ngã xuống đất nhưng Duy đã ôm được Phúc Nguyên, để cậu ta dựa vào người mình. Phúc Nguyên muốn giãy ra nhưng Duy ôm chặt lại, thấy hai bên giằng co Lân một lần nữa bất đắc dĩ lại gần nói.

'Phúc Nguyên vừa về nước đúng không? Em đã có chỗ ở chưa?' Phúc Nguyên vẫn ở trong lòng Duy, quay mặt đi hướng khác lắc đầu. 'Phòng Duy hôm nay trống, em ở tạm nhé.' Và không để cho hai đương sự có cơ hội phản đối, Lân cầm hành lý bị vứt lăn lóc của Phúc Nguyên lên 'Duy, mau đưa em ấy vào trong, tối rồi.'

Tuy chưa hiểu hết chuyện đang xảy ra nhưng Duy vẫn đỡ Phúc Nguyên đứng dậy, cậu định buông tay thì thấy ánh mắt của Lân nên ngượng ngùng đặt lên người Phúc Nguyên, Phúc Nguyên cũng không phản đối.

Phòng của Duy và Quân rất bừa bộn, Lân nhìn mà ngao ngán. 'Phúc Nguyên nghỉ ngơi đi, Duy nhớ chăm bạn đấy.' Lân nhấn mạnh, lườm Duy một cái rồi ra ngoài đóng cửa. Cậu muốn kiếm một tảng đá chặn con mẹ nó luôn trước cửa phòng, đợi hai đứa giải quyết xong mới cho ra ngoài chứ dây dưa hoài mệt quá.




'Rồi sau đó thì sao?' Long hào hứng hỏi khi nghe Lân kể chuyện của Duy.

'Thì là hiểu lầm thôi, Duy thì ăn ngay nói thẳng còn cái cậu Phúc Nguyên kia cái gì cũng giữ trong lòng, không chịu nói ra nên hai đứa càng lúc càng xa, cuối cùng đất không chịu trời thì trời phải chịu đất, Duy không xuống nước thì Phúc Nguyên phải xuống, hóa ra Phúc Nguyên đã làm thủ tục chuyển về trường mình luôn rồi.' Lân đáp trong khi chép bài cho Long.

'Thằng Duy ngốc thật.' Long thảnh thơi nằm trên giường nhìn Lân chép bài dùm mình 'đã bí mật bỏ đi nhưng vẫn để lại địa chỉ, cách thức liên lạc, Duy đi theo cả nửa tháng trời mà người ta không biết sao? Em cá là cậu Phúc Nguyên kia diễn bộ dạng vui vẻ cho Duy xem.'

Lân ngừng bút, quay lại nhìn Long 'thật sao?'

'Chứ còn gì nữa, nghe kể là em biết ngay.' Long ngồi dậy, vòng tay qua cổ Lân, mặt của Long kề sát bên Lân và mùi thơm từ cậu ta lại nồng nàn 'cái cậu Phúc Nguyên đó chắc hẳn là muốn diễn cho Duy thấy mình rất ổn, rất vui vẻ khi không có Duy, để thằng nhóc hạ mình năn nỉ nhưng ai ngờ diễn quá Duy tưởng thật bỏ về luôn, thế là phải chạy theo. Thông minh quá lại tự hại mình.' Long kết luận.

Thế thì ghê gớm thật. Lân trầm ngâm, Phúc Nguyên rõ ràng cũng rất thích Duy nhưng không nhận ra tình cảm thật sự của mình, đến lúc đi xa mới biết, thế nhưng lại không chịu quay về mà muốn Duy tới năn nỉ, ai ngờ... Mà thế thì sau này Duy khổ đây, cậu Phúc Nguyên kia tâm tư nhiều quá.

'Này.' Long giơ tay trước mặt Lân 'nghĩ gì thế.'

'Không nghĩ nữa.' Lân cười, tiếp tục chép bài cho Long.

Long giật lấy cây bút trên tay Lân bỏ xuống, cậu ta xoay về phía trước đối mặt với cậu 'việc chính của bạn qua đây là gì hả?'

Lân bật cười, vòng tay ôm Long, kéo cậu ta vào lòng, mùi thơm của Long lại bao phủ lấy cậu, lần này Lân hoàn toàn tỉnh táo nhưng mọi suy nghĩ và tâm trí chỉ đặt vào người trước mặt.

'Bạn.' Lân cười và hôn Long, cậu ta bĩu môi nhưng cũng đáp lại và lần này tâm trí của Lân hoàn bị người trước mặt chi phối.




Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top