9.


lần đầu tiên, Lee Minhyung thấy Lee Donghyuck từ chối mình.

lần đầu tiên, Lee Donghyuck rời xa Lee Minhyung quá 24h.

lần đầu tiên, Lee Minhyung thấy đau lòng.

hắn biết rồi, lee minhyung đã biết rồi, hắn đã rạch tm mình ra, rạch đến nơi sâu nhất thì cuối cùng cũng tìm được lee donghyuck trốn ở đó.

"haechan, cậu không thoát khỏi tôi đâu,tôi nhận ra tình cảm của mình rồi, dù có hơi muộn một chút, nhưng nhất định cậu phải về bên tôi"

lee minhyung lái xe đến tổ chức, jeno vừa gọi cho hắn, bảo rằng đã xảy ra chuyện.

Shadow - bóng ma của thế giới ngầm, vốn dĩ gọi như thế vì họ luôn âm thầm diệt trừ những mối đe dọa xung quanh mà không để lại dấu vết, là tổ chức đứng đầu được lee lão gia một tay gây dựng, hiện tại người đứng đầu là lee minhyung.

đáng lý ra, lee donghyuck sẽ là người đứng đầu kế nhiệm, nhưng anh đã từ chối, vì anh muốn nó thuộc về hắn, donghyuck bảo minhyung xứng đáng làm sói đầu đàn hơn là anh.

" chào lão đại"

lee minhyung bước vào sảnh, cả trăm con người cúi đầu chào.

" anh, có chuyện gì?"

" oh sion vừa báo, phát hiện nội gián ở chỗ chúng ta, là đồng bọn với tên trưởng phòng ở Lee thị, anh đã tìm được một vài đứa, nhưng chúng không chịu nhận, anh đành gọi cho em"

lee jeno ngồi trên ghế, chỉ tay xuống đám thuộc hạ đang bị trói đằng trước.

" các cậu to gan thật đấy, muốn được sống thì mau khai ra ai đứng sau, đừng để tôi phải mạnh tay"

lee minhyung tiêu soái cầm súng đứng trước mặt đám người kia, khí chất lạnh lùng đến ớn lạnh.

"mày chỉ là thằng chó bám chân chủ để leo được lên vị trí này, mày lấy tư cách gì hâm dọa tao, mày nghĩ mày xứng à?"

một tên trong đó mạnh miệng lên tiếng, hắn liền ăn một viên đạn vào vai.

" à, vậy hóa ra mày cũng là chó à? ít ra con chó như tao còn leo lên được cái vị trí này, khiến Shadow càng hùng mạnh bằng bộ não, còn mày, vẫn chỉ là thằng lính quèn, lấy tư cách gì nói tao không xứng?"

lee minhyung vỗ bôm bốp vào mặt tên vừa mắng chửi mình đang ôm cái vai đầy máu và dùng đôi mắt thù hận nhìn hắn.

" người đâu? đánh, đánh đến khi nào bọn nó khai thì thôi "

đám người đó bị lôi ra ngoài, trói lên cây rồi bị đánh bằng roi da - hình phạt nhẹ nhất của lee minhyung, nhưng xét về thương tích thì không hề nhẹ chút nào.

nơi máu lạnh này đã thuần hóa lee minhyung từ bé, hắn dùng bộ não để giải quyết vấn đề và chưa từng thất bại.

nhưng hiện tại, lee minhyung rất mất bình tĩnh, vì lúc nào tổ chức có vấn đề, lee donghyuck đều sẽ ở cạnh hắn.

có lee donghyuck, lee minhyung như được tiếp thêm sức mạnh , hắn bình tĩnh đến đáng sợ.

hiện giờ không có anh ở đây, hắn không thể nào bình tĩnh nổi, liền cho tên vừa mắng chửi mình ăn một viên đạn.

mỗi lần thấy lee minhyung sắp giết người đến nơi, lee donghyuck sẽ nắm lấy bàn tay đang cuộn chặt của hắn, xoa nhẹ để giảm bớt cơn giận của lee minhyung.

có không giữ, mất có cái đéo mà tiếc.

" minhyung, hôm nay em chết não à? tại sao lại dùng súng? em có chuyện gì sao?"

" lee donghyuck chính là bộ não của em, em ấy đi mất rồi còn đâu "

lee jeno mỉm cười, nhìn hắn với con mắt đầy nghi hoặc, hóa ra là chết não thật à?

" cả tháng nay em lạ lắm, toàn nhắc đến donghyuck thôi, đừng nói là yêu người ta rồi nha"

" ừ, em yêu rồi"

hắn không phủ nhận nữa, vì chính bản thân hắn đã nhận ra điều đó, lee minhyung cần lee donghyuck.

" vậy mau mau đi dỗ em ấy đi, jaemin nói em ấy buồn lắm đấy"

" em vừa đi gặp em ấy, nhưng... có lẽ em ấy không muốn gặp em"

"jaemin nói với anh, thằng bé dọn ra ngoài sống, nói với lão gia rằng mình không cần vệ sĩ nữa là vì em đấy, em ấy muốn trả tự do cho em, cho em đi lấy vợ sinh con đấy, em có biết không?"

" em biết, em biết donghyuck đã đau lòng đến mức nào, em sẽ cố gắng bù đắp cho em ấy"

lee minhyung thật sự muốn cắt lưỡi của mình đi, tại sao lúc đó hắn lại nói muốn lấy vợ sinh con cơ chứ? đúng là cái miệng hại cái thân mà.

giờ trời phạt thẳng như thước dẻo luôn rồi, không thích con trai nhưng thích lee donghyuck, được chưa?

" cố lên, sau donghyuck thì ải lớn nhất vẫn đang chờ em"

" nếu là hai bác lee và anh jaemin thì không sao đâu, em lo được"

" không phải, là anh họ và anh dâu của donghyuck"

lee jeno vỗ vai hắn rồi bỏ đi xem tình hình của mấy tên gián điệp kia.

phải rồi, còn jung sungchan và oski shotaro nữa, nhưng tính sau đi, hắn phải đưa được donghyuck về nhà đã.

chiều hôm đó.

lee minhyung và lee jeno về nhà, thấy na jaemin đang nghe ai đó hát qua video call.

đi đến thì mới thấy, donghyuck đang ngồi ngoài ban công, vừa đàn vừa hát cho jaemin nghe.

lại là cái thói quen anh hay làm mỗi khi buồn.

lee minhyung lẳng lặng đứng đó nghe anh hát, giọng donghyuck qua điện thoại có vẻ không ngọt ngào bằng lúc nghe trực tiếp, nhưng cũng làm tim hắn rung rinh đôi chút.

" anh thấy hay không ạ?"

"hay chứ, em hát lúc nào mà chả hay, phải không minhyung?"

na jaemin quay sang hỏi làm lee minhyung giật mình, nhưng hắn cũng chỉ cười rồi đáp.

" hay ạ"

lee donghyuck nghe jaemin hỏi minhyung thì lúng túng hết cả lên, nghe hắn trả lời xong thì tắt luôn cuộc gọi.

" em ấy ngại nên trốn mất rồi, lúc sáng em đến sunflowerchoco tìm em ấy phải không?"

" ừm, em đến nhưng em ấy hâm dọa em, đuổi em đi cho bằng được"

" hâm dọa em cơ á?"

" em ấy nói, nếu như em không đi, em ấy sẽ nhảy xuống sông Hàn, em đành đi thôi, vì em biết nếu em không đi, em ấy sẽ làm thật, vậy thì em mất em ấy thật rồi "

" không phải bây giờ đã mất rồi à?"

" anh sai rồi, chỉ cần lee donghyuck còn sống, anh ấy sẽ vẫn là người của em và chỉ cần lee minhyung còn sống, em sẽ mang lee donghyuck về bên em cho bằng được "

na jaemin và lee jeno nhìn nhau cười ha hả, hóa ra ai yêu rồi cũng hóa điên.






   

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top