CHƯƠNG 17: THỎA THUẬN
Bàn tay mảnh khảnh của Phác Hiếu Mẫn cầm một sợi tơ hồng, sợ tơ được nối với một miếng ngọc bội xanh biếc trong suốt, hoa văn trên một mặt ngọc bội có khắc hình rồng tượng trưng cho Thanh Tiêu hoàng thất, Cự Long sống động thần thái cao ngạo, giống như bay lượn đến chín tầng mây.
Một mặt khác có khắc chữ Nghiên, nét chữ như nước chảy mây trôi, tiêu sái phiêu dật: "Hàn vương gia, đây là ngọc bội tượng trưng cho thân phận của ngài!"
Loại ngọc bội này mỗi vị hoàng tử của Thanh Tiêu quốc đều có một khối, chỉ là chữ khắc trên đó không giống nhau, gặp ngọc như gặp người, nhẹ thì có thể sai khiến người khác, nặng thì có thể điều động thiên binh vạn mã, vật quan trọng như thế không thể rơi vào tay người khác được.
Nhìn ngọc bội trong tay Phác Hiếu Mẫn, trong phút chốc Phác Trí Nghiên cảm thấy kinh ngạc nhưng sau đó liền khôi phục lại bình thường: "Phác đại tiểu thư quả nhiên tài nghệ hơn người, bởi vậy mới có thể lấy đi ngọc bội trên người bổn vương, không biết phải làm thế nào Phác đại tiểu thư mới đem ngọc bội trả cho bổn vương?"
"Rất đơn giản!" Mâu quang Phác Hiếu Mẫn hơi trầm xuống: "Vừa rồi Hàn vương gia tỷ thí thắng Hiếu Mẫn, hiện giờ, trong tay Hiếu Mẫn có ngọc bội của Vương gia, ta và ngươi xem như hòa nhau . Phác Hiếu Mẫn ta sẽ không về dưới trướng Hàn vương gia, nhưng mà ngày trước ngươi giúp ta, mà ta lại không thích thiếu nợ nhân tình, vẫn như vừa rồi ta nói, ta có thể làm cho ngươi một việc!"
"Việc này có thể là bất cứ chuyện ghê gớm gì, bao gồm cả phóng hỏa giết người, trù tính hãm hại, giúp ngươi đoạt được thứ mọi người đều muốn......" Phác Hiếu Mẫn tạm ngưng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng cùng vẻ trêu tức: "Ngôi vị hoàng đế!"
Khi nói những lời này, Phác Hiếu Mẫn nhìn như không để ý, nhưng sự thật là ánh mắt nàng đang nhìn về phía Phác Trí Nghiên, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của hắn, muốn nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn, nhưng điều làm cho Phác Hiếu Mẫn thất vọng chính là khuôn mặt tuấn mỹ của Phác Trí Nghiễn vẫn như bình thường, ánh mắt sâu thẳm không chút gợn sóng, giống như việc Phác Hiếu Mẫn nói với hắn không có liên quan.
Là Phác Trí Nghiên rất giỏi che dấu, làm cho người ta nhìn không ra, hay hắn vốn là không màng đến ngôi vị hoàng đế kia? Nếu không, không ai có thể nghe đến 'Ngôi vị hoàng đế' còn có thể bình tĩnh như thế.....
"Tốt, bổn vương đáp ứng điều kiện của ngươi!" Ngay khi Phác Hiếu Mẫn âm thầm đoán Phác Trí Nghiên đang suy nghĩ gì, Phác Trí Nghiên đột nhiên mở miệng.
Vừa dứt lời, ngọc bội trong tay Phác Hiếu Mẫn đã bay về tay Phác Trí Nghiên: "Việc đã giải quyết xong, bổn vương cáo từ! Thỉnh Đại tiểu thư tuân thủ ước định của chúng ta!" Nói xong Phác Trí Nghiên xoay người muốn rời đi.
"Đợi chút!" Một vật màu hồng từ trong tay Phác Hiếu Mẫn bắn thẳng về phía Phác Trí Nghiên, khi vật đến gần, Phác Trí Nghiên đột nhiên động thủ, đem vật Phác Hiếu Mẫn phóng tới kẹp giữa hai ngón tay: "Cầm lấy tín vật này, khi cần ta hỗ trợ, cho người mang tín vật tới báo tin!"
Phác Trí Nghiên hơi nheo mắt, một mảnh san hô tinh xảo hiện ra trước mắt, mâu quang trở nên mất tự nhiên: "Có lẽ, trong tương lai, ngươi không chỉ giúp ta một việc....."
Thanh âm mờ ảo, hư không truyền vào tai, trong lòng Phác Hiếu Mẫn nghi hoặc, đang muốn hỏi Phác Trí Nghiên có ý gì, đã thấy thân ảnh hắn cách xa mấy chục thước, giống như bức tranh thần tiên phiêu dật, dần dần rời xa tầm mắt nàng.....
Trên bầu trời phía đông sao Mai mọc lên, theo quy củ của Thừa tướng phủ, hạ nhân phải rời gường làm việc, vì tránh người khác chú ý, thân ảnh Phác Trí Nghiên đã nhanh chóng biến mất, Phác Hiếu Mẫn cũng rất nhanh trở về phòng nghỉ ngơi, nằm trên giường lăn qua lăn lại vẫn không ngủ được:
Phác Trí Nghiên nói ra câu kia, là do hắn nói, hay là do ta nghe nhầm? Còn có, khối ngọc bội tượng trưng cho thân phận hoàng thất kia, là do xung quanh Phác Trí Nghiên mất đi lực hút, nên mảnh ngọc tự mình bay đi........hắn rõ ràng biết chuyện đó..tại sao còn chấp nhận hòa với nàng..
Phác Trí Nghiên đến cuối cùng là loại người gì? Càng tiếp xúc với hắn, Phác Hiếu Mẫn càng cảm giác được: Phác Trí Nghiên sâu không lường được, thiếu hắn một ân tình, không biết là phúc hay là họa.....
"...... Tiểu thư, tiểu thư...... Tỉnh tỉnh, tỉnh lại mau...." Trong sương mù, âm thanh hưng phấn của Duẫn Nhi nhẹ nhàng vang bên tai.
Phác Hiếu Mẫn không tình nguyện mở mắt, ánh mắt mơ màng buồn ngủ: "Chuyện gì?" Tối qua cùng Phác Trí Nghiên đánh nhau tới hơn nữa đêm, khiến nàng mất không ít thể lực, đến khi chợp mắt cũng đã gần sáng, ghé mắt nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ: Nàng ngủ nhiều nhất là hai canh giờ......
Duẫn Nhi giống như không nhìn thấy vẻ mệt mỏi của Phác Hiếu Mẫn, vui vẻ giải thích: "Tiểu thư, mười ngày sau chính là Cúc Hoa yến, vương quản gia có mua mấy cây vải tinh xảo, Đại phu nhân mời người đến nhận vải......."
Phác Hiếu Mẫn nhắm hai mắt lại: "Ngươi đi lĩnh giúp ta đi! Duẫn Nhi về sau loại chuyện nhỏ này ngươi làm chủ, đừng làm phiền tới ta!"
"Không được, tiểu thư!" Duẫn Nhi vội vàng giải thích: "Phác phủ có quy định, vật liệu may mặc chỉ có thể là do phu nhân, tiểu thư hoặc thiếu gia tự mình đi lĩnh, nha hoàn không thể thay thế!"
Thừa tướng phủ này như thế nào lại có nhiều quy củ như thế! Phác Hiếu Mẫn âm thầm oán một câu, mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn chưa chịu mở vừa định nói: "Chờ ta tỉnh ngủ đi lĩnh cũng không muộn!"
Trong đầu đột nhiên nghĩ tới gì đó, Phác Hiếu Mẫn trong phút chốc tỉnh ngủ, đột nhiên ngồi dậy: "Duẫn Nhi vừa rồi ngươi nói, vật liệu may mặc nha hoàn không thể nhận thay, Phác Tử Quân cùng Phác Tử Hàm cũng sẽ tự mình đi lĩnh vật liệu may mặc?"
Duẫn Nhi nhẹ nhàng gật đầu, mâu quang hiện lên một tia khó hiểu: "Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
"Không có vấn đề gì!" Phác Hiếu Mẫn xoay người xuống giường: "Chúng ta trước đi lĩnh vật liệu may mặc!"
Phác Tử Hàm, chúng ta sẽ liền gặp mặt, nhưng ta thật rất muốn biết, một người cướp đoạt tín vật của tỷ tỷ, giả mạo người khác trở thành ân nhân cứu mạng, đến tột cùng có tâm địa độc ác như thế nào!
Sau khi rữa mặt chải đầu xong, Phác Hiếu Mẫn thay quần áo sạch sẽ, mang theo Duẫn Nhi bước nhanh về phía trước. Mà Duẫn Nhi nhìn thấy mạng che mặt tò mò hỏi "Tiểu thư, cớ sao người còn phải che mặt?" Phác Hiếu Mẫn nghe hỏi liền biết Duẫn Nhi hôm đó nhất định trông thấy nhan sắc nàng liền hóa ngốc mà không nhớ chuyện khác, lạnh giọng đáp "Chuyện ta lấy lại dung nhan, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài." Phác Hiếu Mẫn muốn bản thân mình xinh đẹp nhưng hiện tại nàng so cùng những người ở đây vẫn không hơn kém bao nhiêu. Phác Hiếu Mẫn thân còn trúng độc không thể tùy ý cho người khác biết mình đã chữa khỏi được. Duẫn Nhi hiểu chuyện liền "Ân" một tiếng, từ đó về sau cũng không hỏi lại hay thắc mắc chuyện gì nữa.
Dọc đường gặp được không ít nha hoàn, nô bộc, không như trước đây trong mắt họ đã không còn khinh thường nàng, mà là cung kính nhưng bên trong tràn đầy cừu hân, Phác Hiếu Mẫn vội vã đi, nên cũng không cùng bọn chúng so đo.
Trước bàn đặt một đoạn vải trắng như tuyết, bên cạnh có người trên thân toàn tơ tằm, tay cầm khăn lụa, diện mạo thanh tú, tóc búi đơn giản, nhìn từ cách ăn mặc đến cách trang điểm, chính là nhất đẳng nha hoàn Phác phủ.
Phác Hiếu Mẫn nhìn chung quanh một vòng cũng không nhìn thấy thân ảnh Phác Tử Hàm, trong lòng khó tránh khỏi có chút thất vọng, bất quá, bị đánh ba mươi đại bản, thương thế Phác Thải Vân vẫn chưa lành, thế nhưng vẫn được nha hoàn đỡ dậy đứng ở một góc trong đại sảnh, nhìn trên bàn gấm vóc trắng tuyết, đôi mắt xinh đẹp thoáng hiện ngấn lệ.
Phác Hiếu Mẫn không tiếng động cười lạnh: Phác Thải Vân, đúng là không phải thích chưng diện bình thường, chỉ là cấm ngươi một năm không cung cấp vật liệu may mặc trang sức, mà ngươi đã thương tâm như vậy......
"Đại tiểu thư, đây là vật liệu may mặc cho người!" Đứng ở sau bàn chính là nhất đẳng nha hoàn Phác phủ, khi Phác Hiếu Mẫn tiến vào, lễ phép tiếp đón.
"Đại phu nhân đâu?" Theo Phác Hiếu Mẫn biết, vật liệu may mặc đều là do Đại phu nhân tự mình chia cho các phu nhân, tiểu thư khác.
"Bẩm Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư ở Cảnh vương phủ chưa về, Tam thiếu gia nhiễm bệnh nằm trên giường, Đại phu nhân đi đưa vật liệu cho bọn họ!" Nha hoàn vẫn như trước, trả lời thập phần lễ phép: "Đại tiểu thư, đây là vật liệu may mặc, thỉnh ngài nghiệm thu, Đông Mai còn có việc phải làm nên đi trước, cáo lui!"
Thì ra nàng chính là nha hoàn được Đại phu nhân sủng ái nhất Đông mai, không hổ là do một tay Đại phu nhân dạy dỗ, vô luận đối với người nào, đều có cử chỉ khéo léo, không kiêu ngạo, không siểm nịnh.....
"Đông Mai tỷ tỷ đi thong thả!" Duẫn Nhi cùng Hoa Đào (nha hoàn Phác Thải Vân) cung kính nói, Phác Thải Vân phẫn hận nhìn Phác Hiếu Mẫn trong ánh mắt chứa đầy cừu hận, chậm rãi đi đến trước bàn.
Nhìn tơ lụa trên bàn, trên mặt tuyết hoa thêu tinh xảo, trong mắt Phác Hiếu Mẫn hiện lên một tia trêu tức: Tuy rằng nàng không cho đoạn gấm tuyết này là của hiếm, nhưng, dùng nó để bắt nạt Phác Thải Vân, chính là không sai!
Phác Hiếu Mẫn thu hồi ánh mắt, đang muốn lớn tiếng ra lệnh Duẫn Nhi đem vật liệu may mặc mang về Lưu Ly viên, bất chợt có một mùi hương quái dị bay vào trong mũi........
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top