10
Hơn sáu giờ trời nhá nhem tối, bên ngoài đèn đường lục tục được thắp, sáng trưng. Bên trong bảo vệ cầm dùi cui và đèn pin đi kiểm tra lại một lần nữa, men theo lối mòn ngoài hành lang khoá nốt chốt cửa sổ cuối cùng.
Sân vận động giờ này không một bóng người, qua khe cửa chưa được khép kín lăn ra một quả bóng, theo lực đẩy va nhẹ vào tường rồi dội ngược ra, sau cùng yên vị một chỗ cách đó không xa.
Mạnh Tiến cầm điện thoại ngồi ở giữa sân, đôi chân dài một co một bõ dài, gót giày đè lên vạch sơn silicon màu trắng sẫm, cẳng tay phải chống đỡ cơ thể ngả ra sau. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên, hiện rõ khuôn mặt lạnh lẽo trầm ngâm. Bóng đèn vàng treo trên trần nhà đổ xuống vầng sáng mỏng, tưới hờ lên đôi vai rộng trông có phần đơn độc.
Thành Huyền bó gối ngồi bên cạnh thở dài, vẻ mặt sầu não nói:
"Tao đã bảo không được rồi mà mày cứ, giờ hỏng bét hết."
Đôi lông mày Mạnh Tiến cau lại, vẻ mặt nghiêm trọng đăm đăm nhìn điện thoại không rời mắt, nó ngồi yên bất động, ngón tay cái chầm chậm vuốt trên màn hình cảm ứng. Thành Huyền lâu lâu lại ngó tới bộ dạng hết sức hèn mọn của thằng cốt làm cậu ta rầu thối ruột, trang cfs của trường hôm nay suýt tí thì thất thủ, mười conf hết phân nửa là tin tức hẹn hò của cặp đôi leader × hội phó.
Thành Huyền vốn không định đổ lỗi cho Mạnh Tiến, nhưng khi vừa tính mở miệng an ủi vài câu đã nghe nó có ý trách móc rõ ràng:
"Sao mày không nói rõ?"
Thành Huyền thấy bản thân làm ơn còn mắc oán, bắt đầu nổi cáu:
"Vãi, giờ là trách tao thay?"
"Ê Tiến, tao cũng là nạn nhân đấy?"
"Mày bị mất trí nhớ à, do tao không nói trước hay có đứa cứ một hai đòi tao xì thuốc ra?"
Tinh thần Mạnh Tiến rối loạn chỉ trong một buổi chiều, những thông tin ruồi nhặng bị người ta đồn thổi trên khắp các trang mạng xã hội làm nó cáu điên lên, vẫn cứ cố chấp mà vò đầu bức tóc:
"Mày nên nói cho tao biết việc không thể dùng viên hương tố của mày."
Thành Huyền nghiêng người, đỉnh đầu bốc khói, một mớ còn xì ra từ lỗ tai, cậu tức đến ngăn ngực:
"Cái đầu mày không nghĩ được cái gì ra hồn thì chìa cái gối ra, thử hỏi nó xem hên xui nó trả lời cho nghe."
"Tao hỏi thật, sao cứ động tới anh Huân là mày cứ như thằng ngáo vậy? Hửm?" Cậu ta liếc liếc khinh bỉ.
"Giờ miễn nói chuyện với mày là tao rầu vãi, mày giấu cái thằng Tiến mặt mũi ngông ngông hay nói chuyện móc họng của tao đâu?"
Nó bóp chặt điện thoại, dùng sức mạnh đến mức đầu ngón tay trắng bệt:
"Rốt cục mày muốn nói gì?"
Thành Huyền cười khẩy, thuận tiện phủi đi lớp bụi cát dính trong lòng bàn tay:
"Con trai, có lẽ mày không biết ba luôn có chấp niệm với tất cả các loại tinh dầu lưu hương hơn 12 giờ, và thuốc của ba cũng thế, chỉ có viên chuyển đổi, không có viên tăng cường."
Thành Huyền thảnh thơi nhìn nó, hỏi lại một câu nhẹ nhàng nhưng sắt bén, rạch ra một khe hở để lộ toàn bộ những lầm tưởng mà Mạnh Tiến vốn nghĩ nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì:
"Mày hiểu ra vấn đề chưa?"
Mạnh Tiến lạnh lẽo liếc Thành Huyền rồi lại như nản muốn chết vuốt ngược tóc mái, nó nhắm mắt ngửa đầu, ba giây sau cửa miệng liền văng tục.
"Trước khi mày đi tao đã bảo rồi, cho dù có chuyện gì đi chăng nữa mày cũng phải tiết chế, không ai hết, riêng mày thì càng phải tiết chế hơn nữa. Tao biết anh Huân là omega trội, hơn nữa còn là đối tượng trong lòng nên mày khó chịu cũng đúng thôi, tao chẳng cần biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, anh Huân không biết gì mày, nhưng mày thì biết, mày có thừa khả năng để kiềm chế nó mà, đúng không?"
"Hôm nay giá trị E của mày bùng nổ đến mức suýt vỡ cả lớp kiềm trong khi iden còn chưa hoàn thiện, mày có từng tưởng tượng đến việc nó thực sự vỡ nghiêm trọng thế nào chưa?"
"Tiến, mày nên tự mình chấn chỉnh lại đi, cứ coi như đây là một bài học, giữ khoảng cách với anh ấy trong thời gian này cũng tốt."
Thành Huyền bất mãn vòng tay qua đầu gối, điệu bộ hệt như bà mẹ đang quở trách con mình: "Mà hình như tao nói thừa ha, mày hả Tiến, thằng đần đấy si mê anh Huân như điếu đổ, mê đến độ não teo bằng cọng giá héo, giờ có dùng chín con ngựa kéo về cũng không kéo nổi nữa."
Mạnh Tiến bực mình tắt điện thoại quăng sang một bên, dáng dấp chán đời:
"Đám beta chúng mày, kiếm cái chó gì mà lắm chuyện."
Sắc mặt Thành Huyền càng lúc càng xấu, phần nửa trên đen thua nhọ nồi:
"Ừ, lắm chuyện đó thơm phức mùi tiền, mày vừa đem gần nửa củ của tao đi mua một đống phiền phức về đấy mày hay chưa? Rộng lượng với mày tí cái mày cho rằng đó là bổn phận của tao hay gì?"
Làm beta đã không sung sướng gì, làm bạn với thằng Mạnh Tiến xong Thành Huyền thấy số mình còn khổ gấp đôi.
"Giúp mày tao kiếm ra tiền đấy, giúp mày yêu đương tao cũng được yêu đương đấy! Đụ má, làm gia sư cho mày hai năm chỉ tổ mệt thân, tao học võ toàn xài trên mồm, vậy mà có thằng còn chê tao lắm lời hay lải nhải!"
"Kêu mày bằng ông nội, cũng đâu khuyến khích mày thực sự đi làm ông nội người ta Tiến?"
"Tao nói thật, thời gian mà quay trở lại tao thà giả ngu chứ đéo thèm giúp mày đâu, để giờ vừa tổn thất tinh thần vừa bị đồn hẹn hò với thằng cuồng điên như mày, hờ hờ, ngẩn lên có trời cao cúi xuống có đất dày, bố mày thề, bố mày thấy mệt mỏi vc ra đây."
Thành Huyền xéo xắc liếc Mạnh Tiến, bao nhiêu uất ức nhân cơ hội này xả ra như vỡ đập, ào ạt trào ra không cách nào dừng:
"Tính ra tao mắc nợ mày thật, thân là hàng fake mà không chịu khó đi tìm hiểu hàng real, giờ còn quay lại trách hàng real không chịu bổ túc kiến thức cho, thật sự, bốn phương trời mười phương đất tìm ra ai ngang ngược hơn mày tao cúng cho mười củ không tiếc."
Mạnh Tiến bực dộc rít vào một hơi, tinh thần sụp đổ, nản chí trông như sắp khóc tới nơi:
"Không còn cách nào khác à?"
Thành Huyền có xíu giống con cáo đầu đàn, gân cổ lên mà đạo lí.
"Mày hỏi tao? Chẳng lẽ bắt tao đi khắp nơi bịt miệng từng đứa?"
"Miệng là của chúng nó, có nói gì làm gì cũng mặc lên cái áo quyền lực ngôn luận, mày không che hết được, mày chỉ có thể mắng ngược lại, nhưng mắng ngược lại thì sao? Thì càng quậy cho cái nồi canh trên mạng đục thêm thôi con."
Chỉ khi động tới chuyện tình cảm thì Thành Huyền mới có cơ hội trên cơ Mạnh Tiến, thế nên phải tranh thủ, mắng nó phủ đầu cho sướng mồm chứ.
Thành Huyền cũng thừa hiểu trong lòng Mạnh Tiến chắc chắn đang rối như tơ vò, cái vẻ thất thần mất bình tĩnh này luôn không giống với tác phong của nó. Mặc dù Thành Huyền muốn giúp bạn mình nhưng với tình hình hiện tại cậu ta thực sự hết cách.
Cơ thể Thành Huyền là beta rặt, cho nên mỗi ngày đều phải dùng viên tức tố để duy trì số pheromone yếu ớt trong hồng cầu, nhưng Mạnh Tiến thì khác, việc sử dụng viên tức tố với mục đích khác tuy không có tác dụng tiêu cực đối với một cơ thể khác tính khoẻ mạnh nhưng suy cho cùng cũng không phải là chuyện tốt lành gì.
Như hiện tại, chỉ vì thiếu hiểu biết nên dẫn tới hậu quả đáng tiếc, Mạnh Tiến đang phải khổ sở tìm cách giải quyết mọi chuyện trước khi quá muộn. Nó không hỏi Thành Huyền cách giải quyết đám nấm trên mạng xã hội, nó chỉ muốn tỏ lí do vì sao Châu Huân lại tránh mặt nó ngày hôm nay, mặc dù nó biết khả năng cao là vì Châu Huân tin khuấy thông tin bị đồn đại um trời trên đấy.
Giá như lúc đó nó rõ ràng hơn, bỏ qua sự ích kỉ in sâu trong máu khiến nó hứng thú mỗi khi thấy Châu Huân có mong muốn tranh giành sự chú ý của nó, mặc dù đó cơ bản chủ yếu vì lòng hiếu thắng của omega.
Phải chi nó đè lại dã tâm muốn thể hiện bản thân, vạch rõ ranh giới trong mối quan hệ giữa nó và thằng Thành Huyền cho cậu biết, sớm hơn, khẳng định chủ quyền cho cậu, Mạnh Tiến đã cố tình trả lời một cách mập mờ, thậm chí là quanh co để cậu tự mình suy diễn, chỉ vì nó muốn thấy Châu Huân ghen tuông nhiều hơn, vì nó mà ghen tuông, ít nhất nó sẽ bớt một phần nào đó bất an mỗi khi nghĩ đến chuyện omega thơm mềm vẫn còn nhởn nhơ chưa bị đánh dấu.
Châu Huân là người có hứng thú nhất thời, cậu không bao giờ thích một thứ gì đó lâu dài cả. Cuộc sống của cậu hoàn hảo và xinh đẹp, chỉ có những kẻ ở xung quanh là luôn nỗ lực mỗi ngày, chạy theo đoá hồng rực rỡ theo từng giây.
Dường như Thành Huyền cũng nhận ra nỗi bận tâm trong lòng Mạnh Tiến, nên mới rộng lượng bỏ qua việc nó vô lí với mình, mặc khác thấy bản thân đã mắng đủ nhiều, bèn thở dài nhẹ giọng khuyên:
"Tiến, lần đầu yêu đương, vô tri là chuyện thường."
Mạnh Tiến: "..."
"Ngày mai là chủ nhật, hay là mày hẹn anh Huân ra gặp mặt đi, lần này không đùa nữa, nghe lời tao, nói cho anh ấy nghe sự thật, thế vẫn tốt hơn là ở đây đoán mò."
Thành Huyền nhích tới gần, khoác vai nó: "Còn về chuyện tin đồn cứ để tao lo cho, dù sao tao cũng đang là ứng cử vàng của hội phó hội sinh viên, không, là tân hội phó chứ, cho nên diễn đàn của trường chắc cũng sờ tới được, tuy không chắc có thể khiến mọi thứ yên ổn như lúc ban đầu nhưng có lẽ sẽ tốt hơn bây giờ đó."
Mạnh Tiến nhìn Thành, một lời cũng lười nói, nó mệt mỏi ngả lưng xuống sàn sơn, cẳng tay gác lên che tầm mắt, thở liền mấy hơi thật dài.
________________
Mẹ Xuyến mang tạp dề đứng trong bếp, nghe tiếng kéo ghế cũng không chút nghi ngờ:
"Còn chưa tới ba tháng nữa là con vào kì nghỉ rồi, anh sắp xếp mọi chuyện ổn chưa?"
Châu Huân cầm ly sữa trên bàn lên định uống, nghe mẹ Xuyến nói chuyện liền khựng lại:
"Dạ?"
Chắc là do hoa mắt, Châu Huân thấy mẹ Xuyến khẽ giật mình, bà quay lại nhìn cậu cười nói:
"Là em hả, làm mẹ tưởng ba em."
Châu Huân tò mò:
"Cha thì làm sao? Hai người đang nói chuyện về con hả?"
Mẹ Xuyến quay đi hòng che giấu biểu cảm trên mặt, phụ nữ dùng chất giọng dịu dàng nói chuyện với con trai:
"Ừ, tại kì nghỉ của em sắp bắt đầu mà đúng chưa, tận hai tháng hè lận nên ba mẹ sợ em chán, muốn tạo điều kiện cho em đi đây đó cho thoải mái."
"Nghe đâu sắp tới có đội tuyên truyền giáo dục giới tính bên ISQ về, mà em biết ISQ không ta?"
Châu Huân gật gật đầu, ai mà không biết cái hội liên hiệp quyền lợi và bình đẳng giới danh tiếng hạng một thủ đô đó chứ.
"Thì ba em có người quen trong hội, định giới thiệu cho em làm trợ giảng, coi như đi theo để học hỏi kinh nghiệm."
"Ở đó cơ sở vật chất tốt, hiện đại, giảng viên phần lớn là người nước ngoài, trưởng đoàn trùng hợp lại là bạn học cũ của ba em, Châu Huân là đứa trẻ ngọc ngà của ba mẹ, cho em đến đó trãi nghiệm ba mẹ có người gửi gắm cũng yên tâm."
Tạm thời giải đáp được thắc mắc của Châu Huân, cậu hình như cũng không chút nghi ngờ gì những lời của mẹ Xuyến, cậu bảo mẹ đừng nặng lòng quá, đến lúc đó cậu sẽ xem rồi sắp xếp sau.
"Mẹ, sao sữa lạnh vậy?"
Mẹ Xuyến quay ra, thấy Châu Huân mới uống một ngụm sữa, trên mặt vẫn còn nhăn nhó.
"Nè em đừng uống, để mẹ đi hâm nóng lại đã, ba em lười nên đem từ tủ lạnh ra đấy, chắc định uống luôn đây mà."
Mẹ Xuyến chạy ra lấy ly sữa, mở tủ lạnh rót thêm một bát lớn, bỏ vào lò hâm nóng:
"Ba Huân sống không có nề nếp gì hết, anh ta bảo lúc còn ở phố cũ hay sinh hoạt kiểu này lắm, rồi không biết bụng dạ có yếu không mà mạnh mồm."
Châu Huân bật cười, mẹ Xuyến nhìn cậu cũng mỉm cười bất lực.
Đúng lúc ông Hùng từ trong nhà vệ sinh bước ra, thấy Châu Huân ngồi ở bàn ăn liền lấy làm lạ.
Ông ngó sang nhìn đồng hồ, kéo ghế ngồi đối diện Châu Huân:
"Có ngày nghỉ không ở nhà học bài, lại định rong ruổi với đứa nào nữa?"
Bà Xuyến mở nắp máy, đeo găng tay lấy sữa vừa được hâm nóng ra, nghe lời cha Hùng mới nhìn lại Châu Huân.
"Ờ, mà em thay đồ đi đâu vậy? Lại có hẹn hả em?"
Châu Huân cắn mẩu bánh mì, thản nhiên nói:
"Hôm nay con có hẹn với bạn ạ."
Ông Hùng nghiêm nghị, lời nói như có như không muốn nhắc nhở cậu:
"Là con ông Minh hay con ông Thái?"
Đây không phải là câu hỏi, đây là ông muốn cậu phải đưa ra sự lựa chọn.
Hoặc là Triệu Vũ Phàm hoặc là An Kiên Hạo, không muốn hơn.
"Con hẹn với đàn em ạ, người này sắp nhập học ở trường của con." Châu Huân sực nhớ ra có một thông tin có khả năng củng cố lòng tin của ba Hùng, liền phấn khích kể: "À, em ấy là con cháu nhà Lioris ạ."
Mẹ Xuyến đặt hai ly sữa nóng lên bàn, dáng dấp đảm đang của người nội trợ dọn từng món ăn lên, chợt nghe Châu Huân nói tới chuyện có người quen thuộc dòng dõi họ Lioris, không nhịn được ngồi vào bàn.
"Lioris? Vậy là alpha à?"
Châu Huân vừa uống sữa vừa ra dấu tay:
"Đúng rồi mẹ, cậu ta lễ phép lắm."
"Nam alpha?"
Châu Huân gật đầu.
Cậu hơi nghiêng người về phía ông Hùng đang lặng lẽ dùng bữa, vừa cười vừa dò hỏi:
"Cha mẹ an tâm ạ, con đi sẽ về sớm ạ."
Giọng ông Hùng nhè nhẹ:
"Hạn chế chơi bời lại, chú ý dành thời gian cho bài vở."
Châu Huân đốt pháo tay, dõi theo sắc mặt của ông Hùng mà khoanh tay dạ một tiếng rõ dài.
________________
Sắp mười giờ, trời hửng nắng hung hung. Không khí bị quả cầu lửa treo trên cao mãnh liệt thiêu đốt, vạt nắng chang chang rọi xiên xuống cháy xén, thế gian bốc lên mấy hơi thở nóng hỗn rồi triệt để biến thành đầu trưa.
Mạnh Tiến hết ngồi lại nằm, ê chề ở trên giường lãng phí cả buổi sáng nhưng vẫn chưa tìm ra giải pháp cho mớ bộn bề trong lòng. Điện thoại còn đúng hai mươi hai phần trăm, nó tự ý thức cho mình thời gian, hết hai phần trăm nữa sẽ bắt buộc trở thành một con người bản lĩnh.
Khay cơm người làm mang lên hồi lúc mới hừng đông giờ đã nguội ngắt nằm trên đầu giường, Mạnh Tiến với lấy quả táo đỏ cắn vài miếng, điện thoại vẫn giữ giao diện tin nhắn, hiển thị accname châu hiện đang truy cập, nó vẫn còn thời gian suy xét xem có nên gọi cho cậu hay không, loay hoay một hồi vẫn quăng điện thoại xa tít đằng kia.
Thêm mười phút nữa trôi qua, Mạnh Tiến khom người với lấy điện thoại, vừa khởi động máy ting ting thông báo, đôi mắt suýt loé sáng sụp xuống trong tích tắc, thì ra notice cập nhật đến từ accname mà nó không mấy chờ mong.
Bình An Đặng vừa cập nhật trạng thái mới.
Tính từ lúc Mạnh Tiến thấy bài viết lần trước và Châu Huân đã tương tác ngay phía dưới bài viết kia, Mạnh Tiến đã lặng lẽ đi soi wall người ta - một hành động hết sức ấu trĩ và chưa có tiền lệ xuất hiện trong cuộc đời của nó. Mạnh Tiến thừa nhận rằng mình để bụng chuyện Châu Huân có qua lại với Bình An, nên đã dứt khoát đưa kẻ tên Bình An vào blacklist, mặc dù ins không có mục đưa người dùng vào blacklist, nên nó đã âm thầm bấm chặn cậu ta trên mọi hình thức.
Và, sau đó không biết suy nghĩ như thế nào mà gỡ chặn trên tài khoản người ta, Mạnh Tiến nhận ra bản thân không muốn từ bỏ bất cứ thông tin gì hay bất cứ ai có liên quan đến Châu của nó, lập tức ba hồi mười hiệp chuyển đổi giữ chặn người dùng và người dùng cần quan tâm đối với accname Bình An Đặng.
Lúc này nhận được thông báo update từ Bình An, sở dĩ không hề muốn quan tâm nhưng nó có dự cảm tên đó cập nhật bài viết vào thời điểm này có điều gì đó không đúng lắm. Châu nhà nó đang giận nó, tên này giờ nào không up lại up ngay giờ này. Lòng ngực ngấp ngứ nỗi lo lắng vô hình, ngón tay ấn vào thông báo kiểm tra.
Bình An Đặng đang cảm thấy hạnh phúc cùng với châu tại Công viên giải trí Everland.

Đang dỗ mèo nha mọi người. 😸
❤️ hanniene and 1.107 others.
💬 288 comments.
trantien0.0
Dạo này anh An quay về dùng ins rồi hả, thì ra tài khoản này chưa bị khoá haha
nguyentrankhahan
↪️ trantien0.0 Bạn ấy vẫn truy cập đấy bạn, nhưng ít khi cập nhật hoạt động mới thôi, thấy vẫn còn hay tim dạo mấy cái clip game
trangfastionstar 🔥
↪️ trantien0.0 Ừ, tưởng ổng bỏ cái acc mấy trăm nghìn fls chắc tui uổng chếttt
trantien0.0
↪️ trangfastionstar 🔥 Mà dạo này toàn đăng ảnh với bạn này thế? Tui lướt feed toàn thấy ảnh của bạn này
trangfastionstar 🔥
↪️ trantien0.0 Định nói, cảm giác wall của ảnh sắp sửa đổi chủ luôn, mà là ai vậy?
cattuonggg
↪️ trantien0.0 Hổm rài thấy hoạt động sôi nổi bên threads ý
thainguyenhongson
↪️ trangfastionstar 🔥 Là bạn châu được tag đó bạn
trangfastionstar 🔥
↪️ thainguyenhongson Tui biết là người được tag rồi, nhưng mà là gì của An ấy
.
Hongtamo3
Ố ồ Ctis star sao lại đi lạc tới tận đây vậy?
khanh
↪️ Hongtamo3 lạc hơi bị nhiều :)
trangfastionstar 🔥
↪️ Hongtamo3 Bạn ơi, cho mình hỏi là ai vậy ạ?
khanh
↪️ trangfastionstar 🔥 người trong pic đó bạn
trangfastionstar 🔥
↪️ Hongtamo3 khanh Nhưng sao lại là Ctis star vậy ạ?
Hongtamo3
↪️ trangfastionstar 🔥 Bồ không biết thật á hả? Người ta là dân vi-ai-pi đấy
khanh
↪️ trangfastionstar 🔥 omega cao cấp đó bà, theo tui biết thì đang là sinh viên năm nhất khoa văn hoá nghệ thuật hay sao đấy, tên là Châu Huân thì phải, nghe nói thủ khoa đầu vào, trội lắm á
trangfastionstar 🔥
↪️ khanh ???
khanh
↪️ trangfastionstar 🔥 là ảnh thiệt đó, tuy nghe hơi lạ tí nhưng trên profile của ảnh ghi thế, trước giờ tui cũng mới nghe omega cao cấp lần đầu
trangfastionstar 🔥
↪️ khanh Kiểu giống Enigma ấy hả bạn? Không có tên gọi riêng sao ạ?
khanh
↪️ trangfastionstar 🔥 yup, gần giống thế, bồ get được trọng điểm rồi đó
khanh
↪️ trangfastionstar 🔥 kia thì tôi chịu bồ ơi, không biết =)))
.
.
Tải thêm bình luận...
Mạnh Tiến ngồi lướt bình luận đọc được năm phút, lần này không chút lưu tình thẳng tay chặn Bình An Đặng vô thời hạn, thả vào danh sách ngừng tương tác.
Điện thoại thông báo pin yếu, Mạnh Tiến im lặng, yết hầu hơi rung động, nó không vội bấm số của Châu Huân, trong lòng vụt tắt hết mấy tia hi vọng mỏng manh bản thân vừa mường tượng, cũng hoàn toàn không còn mong chờ gì Châu Huân sẽ nhấc máy.
Đúng y như dự đoán ban đầu, chuông réo lên từng hồi cho đến khi hết thời gian chờ cũng chưa thấy hồi âm. Mạnh Tiến lần nữa quăng điện thoại ra xa, ngã lưng xuống giường rồi gác tay che đôi mắt. Nó thấy hơi khó thở, lòng ngực như có thứ gì đó gai góc đè lên, nó khó khăn hít thở từng hồi, xương quai hàm nghiến ra tiếng, nắm đấm tay bắt đầu siết chặt, gân máu xanh lòm hằn rõ trên mu và cẳng tay.
Mùi rượu vang thơm nồng dày đặc chang khắp căn phòng, cái cảm giác này quá mức khó chịu, ngứa ngáy cồn cào như sắp hành sốt. Nhưng chỉ có mình Mạnh Tiến mới biết nó vốn chẳng bệnh hoạn gì, mà có lẽ là do nó lại thèm hơi người nữa rồi.
________
Lăn lộn ở ngoài suốt một ngày trời dầm nắng, sau khi rời khỏi xe của Bình An, Châu Huân thấy người mình ngoài khói bụi ra chỉ toàn mùi thức ăn ám đặc, mình mẩy uể oải cạn bằng sạch năng lượng, hiện bây giờ chỉ muốn được tắm rửa rồi nhảy bổ lên giường đánh một giấc thật ngon.
Đứng trước cửa nhà lục tìm chìa khoá trong túi, trời chạng vạng tối cộng thêm cái cận thị nên lòng túi hệt như bị thủng đáy, lục mãi không thấy đâu Châu Huân dụi mi tâm mấy lần liền. Đeo lens mấy tiếng ròng mắt vừa đau vừa rát, mới tháo ra cất lại và giờ thì cậu chả khác gì thằng mù đi mưa.
Tất nhiên là Châu Huân chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến xung quanh, cho tới khi kẻ đang ngồi trên chiếc moto cách đó không xa không còn kiên nhẫn nữa, đôi chân dài bỏ xuống, không nói không rằng bước tới nắm lấy cẳng tay cậu kéo đi.
"Ê ê ê ?"
Châu Huân chưa kịp phản ứng đã bị túm lôi đi xềnh xệch, người nọ hành động nhanh như cắt, chớp mắt Châu Huân chưa hết chới với đã ôm cậu thả lên xe.
Người nọ mặc áo hoodie, đầu trùm nón áo, dáng dấp cao khều như ông kẹ trong thuyết đô thị của bọn trẻ con. Hương cam tươi đối lập hoàn toàn với bộ dạng lạ hoắc lù lù đập vào mắt khiến Châu Huân ngơ ra, đôi mắt trừng to, tinh thần tụt dốc lập tức bị đánh động không ít.
Nó đẩy cậu ngồi ở yên sau, ngay lúc định lấy mũ bảo hiểm toan đội lên đầu cậu thì Châu Huân mới có những phản ứng đầu tiên, cậu gạt tay nó, xong giơ hai tay chắn lên ngực đối phương, híp mắt nhìn.
"Này, dừng."
Vậy mà nó thật sự dừng tay, sau đó còn trầm ngâm nhìn Châu Huân.
"Tiến? Là mày hả?" Châu Huân ngỡ ngàng: "Làm gì ở đây?"
Châu Huân còn định nói, làm cái dạng y như phường bắt cóc tống tiền, may cho mày là tao nhận ra kịp thời, chậm tí nữa là mày ăn nguyên cái mũ bảo hiểm vào mặt rồi đấy.
Phía Mạnh Tiến vẫn lầm lầm, ánh mắt biết nói nghiến răng gằn từng chữ:
"Châu, mày khác đéo gì trẻ con đâu."
Trước giờ Mạnh Tiến chưa bao giờ nặng lời với Châu Huân, ít nhất là từ lúc quen biết nhau tới giờ nó chưa từng để Châu Huân phải phật lòng vì lời ăn tiếng nói, mặc dù nó không thể hiện nhưng Châu Huân tự nhận thức được Mạnh Tiến nâng mình như trứng hứng như hoa, nói gì cũng sợ cậu buồn hơn cả.
Thế mà hôm nay nó không giống nó của bình thường, nói chuyện không biết lựa lời là một, cộc lốc mà thiếu thiện chí là hai.
"Thích đi chơi lắm à? Vậy tao đưa mày đi, tìm chỗ chơi cả đêm."
Châu Huân ngồi trên xe cứ cảm giác như đang ngồi trên bàn chông, Mạnh Tiến hôm nay quá đỗi kì lạ, thái độ kì lạ, cách nói chuyện lẫn ý đồ trong mắt cũng kì lạ nốt. Cả người nó từ trên xuống dưới chỗ nào cũng không ổn, nhận ra Mạnh Tiến đứng ở đối diện càng ngày càng sấn tới, Châu Huân khỉnh mũi đẩy ra:
"Cút đi chơi một mình, tao không đi."
Châu Huân định trèo xuống thì bị Mạnh Tiến mạnh tay đẩy ngược trở lại, cậu giật mình ôm lấy bờ vai hơi nhức nhói, không biết đã là lần bao nhiêu cậu căng mắt to hết cỡ, thằng này hôm nay bạo lực thế, dùng sức lực toàn phần chứ chả chịu nương tay chút nào.
"Sao vậy? Hôm nay omega Kim lại phân biệt người tình à?"
Chắc chắn vấn đề nằm ở chỗ dây thần kinh, chứ bề ngoài Mạnh Tiến trông chả hư hại hay trầy trật miếng nào, cũng có thể là do tầm nhìn nó kém, thế là Châu Huân rướn người choàng tay qua đầu Mạnh Tiến, lột phăng nón áo để lộ khuôn mặt trơ lì của nó trong bóng tối.
"Phạm Mạnh Tiến, bắt đầu không ngửi nổi rồi đấy."
Thực tế cho thấy Mạnh Tiến đang trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, mà dù cho có uống, nó cũng không phải loại mượn cồn làm ồn, vậy mà giờ mở miệng ra chẳng khác gì thằng say rượu:
"Cả ngày hôm nay có thời gian dành cho nó, đến lượt tao lại không? Nói thử xem tụi mày đã chơi những gì, tao chơi với mày."
Cái giọng điệu của Mạnh Tiến tối nay khiến Châu Huân bực đến điên người, đây rõ ràng là xúc phạm, nếu như chỉ số uy tín của nó trước giờ luôn nhỏ hơn mười, thì có thể Mạnh Tiến đã bị Châu Huân cho ăn vài đấm vì tội dám lăng mạ danh dự người khác, ăn nói kiểu đó có thằng ngu mới không hiểu ý nó:
"Về nhà mua đồ về tự chơi, tao đéo rảnh, tránh ra."
Nói về ghẹo gan thì Mạnh Tiến phải gọi Châu Huân một tiếng thầy, nó bị lời Châu Huân chọc giận, răng môi khẽ mím.
Mẹ nó đêm nay mà nó không nắn lại cái mỏ hỗn này, Mạnh Tiến thề là nó sẽ làm càng ngay tại đây, dạy đến khi nào cậu chịu ngoan thì thôi, không chừng vắt cạn cái ngạo mạn của cậu luôn thì chớ.
"Giờ có xê ra không?"
Mấy lần Châu Huân muốn nhảy khỏi xe đều bị Mạnh Tiến ghì lại cứng ngắt, Châu Huân tức tối thở ra một hơi, bất lực giằng co tới lui với nó:
"Đêm hôm khuya khoắt đến tận nhà người ta gây rối, người yêu của mày có biết mày khốn nạn như này?"
Mạnh Tiến càng siết chặt lấy cổ tay Châu Huân, khống chế tầng sức lực yếu thế đang ngoan cố vùng vẫy. Con ngươi hổ phách loé sáng trong đêm đen, dưới ánh sáng của đèn đường rọi thẳng một bên sườn mặt, nhuộm thêm cho nó chút nguy hiểm đặc thù:
"Mày nói lại lần nữa?"
Châu Huân lập tức nhíu mày rít lên:
"Tiến, đau tao."
Đường nhìn Mạnh Tiến không thay đổi, nhưng sau đó thực sự nới lỏng lực tay, có điều vẫn kiên trì giữ lấy Châu Huân, nhất quyết không để cậu có cơ hội lật ngược tình thế.
Sức của Châu Huân cũng không phải nhỏ, chỉ là cậu đang ở thế dưới, rất khó để tìm ra kẽ hở phản đòn so với lực khoá của người thế trên.
"Cho mày nói lại lần nữa."
Châu Huân to gan lớn mật, mạnh miệng mà dõng dạc:
"Tao nói, Huyền có biết mày đến đây làm phiền tao không? Có bệnh thì đi viện, còn nếu là vấn đề thầm kín thì đi tìm người yêu, đừng để người khác nghĩ mày là một thằng vừa lăng nhăng vừa biến thái."
Châu Huân quay ngoắt đi, miễn cưỡng chịu đựng sự kiềm cập vẫn chưa có dấu hiệu lơi lỏng đang đè xuống. Trong mọi tình huống, Châu Huân vẫn phải tỏ ra kiêu hãnh và ngạo mạn bằng mọi giá, đó là hình tượng cũng là thói quen, là bản tính mà Châu Huân luôn luôn liệt trên đầu cuốn từ điển về phẩm hạnh.
Sau đó vài giây, Mạnh Tiến đứng đấy như pho tượng đồng, khoảng không im ắng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi.
Đêm đen tĩnh lặng như tờ, thậm chí còn nghe thấy nhịp tim ai đó đang tồn tại, chồng chéo như mê cung ngoằn ngoèo không có quy luật mà xen lẫn vào nhau. Nhịp thở nặng nề ngày một trũng xuống, giống như đang tiến tới, cũng giống đang chần chừ, chậm rãi mà rõ mồn một.
Hơi thở nóng rẫy đều đều kề sát bên tai khiến vành tai Châu Huân rực đỏ. Thêm một lúc nữa vẫn chưa nghe thấy nó phản hồi, kiên nhẫn của Châu Huân là thứ mỏng manh nhất mà cậu có, thế là tò mò không giấu nổi, liếm môi từ từ quay đầu về.
"Châu, mày cứ thích giả vờ để làm gì?"
Mạnh Tiến dõi theo sắc mặt Châu Huân, thấy trước mặt mình chính xác là một chú mèo ba tư kiêu kì đỏng đảnh.
"Rõ ràng là tao đang tìm đến mày."
Châu Huân xoay qua, đâu ngờ Mạnh Tiến đã ở gần mình như vậy, chóp mũi vừa vặn chạm vào nhau, nhịp sống như quyện vào, rừng rực bốc cháy.
Nhưng nó lại nghe Châu Huân thờ ơ tạt cho mình thau nước lạnh.
"Thế thì tiếc quá, tao không phải bác sĩ."
_____________
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top