Chap 48 - 50
Trong khi hai bên vẫn đang giao chiến, kẻ bịt mặt nhiều lần muốn thoát khỏi sân, nhưng đều bị Nhị Tứ ngăn trở, không có lối thoát hắn lại bất đắc dĩ cùng Nhị Tứ quần quanh sân nhỏ. Hai người đều không đeo vũ khí, chỉ dùng xích thủ không quyền
(tay trần)
trêu chọc nhau, ta thì ở một bên âm thầm tìm cơ hội đưa quận chúa trốn đi. Nói tới thì thật xấu hổ, kẻ trên người không một chút võ công như ta vừa gặp phải nguy hiểm, điều đầu tiên nghĩ tới chỉ là đưa quận chúa chạy trốn, quả là ~ Ai. Được rồi, lại tìm được một nguyên nhân để tự ti.
Không lâu sau, Nhị Tứ dần dần chiếm thượng phong, kẻ bịt mặt thì tốc độ di chuyển ngày càng chậm, thỉnh thoảng lại bị Nhị Tứ đả thương vài nơi trên thân thể. Ta cũng đang chầm chậm đưa quận chúa lui về sau, muốn nhân cơ hội thoát khỏi trận địa này. Chưa chờ ta cùng quận chúa ra khỏi, Nhị Tứ xuất chưởng mạnh hơn, đánh ngã kẻ bịt mặt đã cực kỳ mỏi mệt xuống đất.
"Bỏ khăn bịt mặt của hắn ra." Phía sau đột nhiên có tiếng cất lên, ta lập tức xoay người nhìn, nguyên lai là Tam Thất. Trời ạ, người này đi đường hoàn toàn không tiếng động! Nếu là đồng lõa của kẻ bịt mặt, chắc ta và quận chúa sớm đã bị... Ta chẳng dám tiếp tục nghĩ, lại âm thầm trách sự vô dụng của mình.
Nhị Tứ hô một tiếng "Vâng", rồi đưa tay xả chiếc khăn che mặt của kẻ nằm trên đất xuống.
Là một nam tử xa lạ, thoạt nhìn tuổi còn trẻ, không lớn hơn ta bao nhiêu. Điều khiến ta bất ngờ chính là, người này cho dù thảm hại ngã trên đất, nhưng nét mặt không chút nào sợ hãi, thậm chí còn lộ ra vẻ vô cùng khó chịu, giống như là... Oán hận.
"Ngươi là ai?" Tam Thất hỏi, ngữ khí bình thản, ta hướng hắn nhìn... Quả nhiên, vẫn như cũ gương mặt mỉm cười.
Người trẻ tuổi khinh thường bĩu môi, nghiêng đầu đi, không để ý đến Tam Thất.
Ta quay đầu, thấp giọng hỏi quận chúa cũng đang quan sát người trẻ tuổi: "Nghiên nhi, ngươi biết hắn không?"
Quận chúa không trả lời ngay, mày nhíu lại, giống như suy ngẫm, thật lâu sau mới nói: "Tựa như đã thấy, nhưng không nhớ ra được..."
Lòng căng thẳng, Tú Nghiên nhận biết người này? Ta mơ hồ cảm thấy chuyện này không đơn giản.
"Ngươi vì sao lén lút theo dõi nơi này?" Tam Thất tựa hồ không để ý thái độ ngạo mạn của nam tử trẻ tuổi, không nhanh không chậm mỉm cười hỏi.
Vẫn chỉ nhận được đáp án là lãnh mạc.
"Quận chúa, ngài biết người này sao?" Tam Thất đột nhiên xoay người, không hề cố kỵ hỏi Tú Nghiên vẫn đang suy ngẫm.
"Làm sao ngươi ..." Ta nhíu mày, hắn gọi thẳng quận chúa như vậy không phải bại lộ thân phận Tú Nghiên sao, sơ suất quá, sao có thể lỗ mãng như thế?
"Người này nhất định đã biết ngài là quận chúa." Tam Thất nhìn Tú Nghiên, chậm rãi nói, sau đó lại hỏi, "Quận chúa có gặp qua người này hay không?"
Nam tử trẻ tuổi lúc này cũng đang nhìn chằm chằm quận chúa, trong mắt tràn ngập cừu hận.
"Gặp qua." lần này Tú Nghiên không nghĩ nhiều, gật gật đầu khẳng định, "Ta đã thấy."
"Cũng biết thân phận người này?" Tam Thất tiếp tục hỏi.
"Nhớ không được." quận chúa lắc đầu, rồi đột nhiên tiến về phía trước, hướng nam tử trẻ tuổi kia hỏi: "Ngươi là vì ta mà đến phải không?"
"Quận chúa tinh tường, biết thiếu gia đây vì ngươi mà đến." Nam tử trẻ tuổi rốt cục mở miệng, không chỉ tự xưng "Thiếu gia", nói xong còn khinh thường toẹt một tiếng, trên người đầy mùi ăn chơi trác táng.
"Ngươi là ai?" Lúc này chân mày Tú Nghiên giãn ra không ít, tuy biết đối phương là vì nàng mà đến, nhưng thanh âm lại không chút nào sợ hãi. Nhìn quận chúa tuy gầy yếu nhưng vẫn thẳng tắp thân mình, ta cảm nhận được trong nội tâm của vị nữ tử này, là tàng ẩn sự kiên cường.
"Quận chúa không cần nhớ ta là ai." nam tử trẻ tuổi cười khẽ, khóe miệng nhếch lên quỷ dị, "Chỉ cần biết, ngoại trừ ta, trong rừng kia vẫn có kẻ đang tìm ngươi."
"Các ngươi có mục đích gì?" Quận chúa khẽ mở môi đỏ mọng cao giọng hỏi, hoàn toàn không để tâm tới "kẻ khác" mà đối phương nhắc tới, trong khi ta đứng bên cạnh nàng thì lại cực kỳ lo lắng.
"Làm Tấn Thiên Khải phải rơi đầu!!!!" Nam tử trẻ tuổi đột nhiên rống to, khuôn mặt vô cùng dữ tợn, thân thể cũng bắt đầu giãy dụa, Nhị Tứ tức thì tăng thêm lực độ, không cho hắn thoát khỏi chân mình.
Thân mình quận chúa run lên, cả người lui về sau, ta bước lên đỡ lấy bả vai nàng, lại nhìn thấy Tú Nghiên sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ bình tĩnh đã không còn.
Tấn Thiên Khải là phụ thân của Tú Nghiên, cũng chính là Vương gia, người bị vu tội cướp ngôi.
"Nghiên nhi..." Ta nhẹ giọng hỏi, Tú Nghiên chỉ lắc lắc đầu, tay trái lặng lẽ nắm chắc ống tay áo ta. Nắm lấy bàn tay nàng giờ phút này đã lạnh như băng, ta dùng nhiệt lượng trong tay mình sưởi ấm cho nàng. Tú Nghiên hướng ta mỉm cười, vẻ trấn tĩnh hồi phục lại, nàng tiếp tục hỏi: "Phụ vương ta cùng ngươi không oán không cừu, ngươi vì sao làm vậy?"
"Không oán không cừu??" Nam tử trẻ tuổi trừng to mắt, bộ dạng kinh ngạc, rồi sau ngửa mặt cuồng tiếu, thét lớn, "Hảo một cái không oán không cừu!! Ha ha ha ha ha..." Hắn giống như kẻ điên, cười một cách điên dại, thậm chí chảy cả nước mắt, nhìn hắn ngạo mạn như vậy ta thực khó chịu.
"Nơi đây không nên ở lâu." Tam Thất đột nhiên nói, dù không lớn hơn tiếng nam tử trẻ tuổi cười, nhưng ta cũng nghe được rõ ràng, "A Quyền, trước tiên ngươi đưa quận chúa vào miếu đi."
"Nhưng trong chùa còn có Trần phu nhân..."
"Trần công tử sáng nay hẳn đã ly khai, Trần phu nhân cả ngày đều ngồi thiền ở đình triều, chỉ cần chúng ta không nháo động, thì không việc gì." Nhị Tứ đáp.
Ta gật đầu, đưa quận chúa hướng vào trong chùa.
"Tấn Thiên Khải phụ trái tử hoàn
(nợ cha con trả)
! Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!!!" Dù phía sau truyền đến tiếng gào thét như lang sói, Tú Nghiên vẫn không quay đầu, ta có cảm giác nội tâm nàng như sợ hãi. Rốt cuộc nam tử này cùng Vương gia cừu hận tới đâu, để hắn có thế kêu lên lời ác độc "Phụ trái tử hoàn"?
Tú Nghiên đột nhiên nhẹ giọng nói: "Du Lợi ..."
"Ân?" Ta vội đáp ứng.
"Ta hình như nhớ được..." nàng nói, sắc mặt vẫn đang tái nhợt, "Ta nhớ được nam tử này là ai..."
"Là ai?"
"Đại khái là ba năm trước, vị kia là nhi tử của Phùng đại nhân bị giết cửu tộc." Tú Nghiên nói , gắt gao nắm tay ta.
"Phùng đại nhân?" Đối với quan trường ta một chút cũng không quen thuộc, đương nhiên cũng chẳng biết cái gì "Phùng đại nhân", chỉ là thói quen ứng hoà mà thôi. Không đúng, trọng điểm không phải cái đó, ý thức được vấn đề, ta vội mở miệng nói, "Giết cửu tộc? Đã là giết cửu tộc, vì sao con hắn còn..."
"Ta không rõ lắm." Tú Nghiên lắc đầu, trên mặt cũng là khó hiểu, "Ta chỉ nhớ rõ, năm đó là phụ vương hướng Hoàng thượng tuyên gián, vạch trần Phùng đại nhân âm mưu cướp ngôi."
Lại là cướp ngôi? Chẳng lẽ đây là... Báo thù?
"Nếu thật như thế, cừu hận của hắn đối phụ vương hẳn là bắt nguồn từ đó..." Quận chúa nói, mày càng nhăn lại, rồi nàng quay đầu sốt ruột hỏi, "Du Lợi , phụ vương hiện tại rất nguy hiểm phải không? Hắn nói hắn không chỉ có một mình... Hắn nói..."
"Đừng hoảng hốt." ta nắm chặt tay nàng, "Hiện giờ hắn đã bị chúng ta bắt, Vương gia không việc gì đâu." Ta không nắm chắc được gì, vốn chỉ muốn giúp quận chúa yên lòng.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Đang ngồi ở đại sảnh thưởng thức trà, sư phụ thấy ta cùng quận chúa đi vào với nét mặt bất thường, vội hỏi.
"Tiểu thư!" Uyên Nhi cũng ở bên, chứng kiến quận chúa sắc mặt tái nhợt, bước tới trước đỡ nàng.
Còn chưa chờ ta tinh tế giải thích, phía sau truyền đến thanh âm, quay đầu nhìn, Nhị Tứ đang áp giải Phùng thiếu gia bị trói đưa vào đại sảnh. Tam Thất theo sát sau đó, bên cạnh còn có Nhất Cửu không biết trở về từ lúc nào.
"Đây rốt cuộc là..." Sư phụ thần tình nghi hoặc. Đại sư huynh đứng ở sau sư phụ, tuy rằng chưa nói gì nhưng mày cũng nhíu chặt mày, biểu lộ hắn có chút kích động.
"Trước tiên chúng ta tới mật thất, mọi người đi theo ta." Tam Thất khoát tay áo ý bảo sư phụ lát sau hãy bàn, rồi thẳng hướng hậu viện đi đến.
Mật thất? Nơi này còn có mật thất? Lo lắng cùng tò mò tâm đan một chỗ, nhưng nhìn bộ dạng bình tĩnh của Tam Thất, ta chỉ biết im lặng cùng mọi người đi theo sau. Ra khỏi đại sảnh, tiến vào hậu viện, sau khi ra khỏi viện, là tiến vào... Vựa củi? Chẳng lẽ bọn hắn xây mật thất ở tại vựa củi
(phòng chứa củi)
? Đám hòa thượng này rốt cuộc đang suy nghĩ gì a.
Một đám người chen chúc đứng trong vựa củi, mọi người đều không nói gì, chỉ nhìn theo động tác Tam Thất. Tam Thất đưa tay vào một lỗ hổng nhỏ, xoay chuyển một lúc. Trừ bỏ Nhất Cửu cùng Nhị Tứ coi như không lạ, tất cả mọi người đều không hiểu ra sao, rồi đột nhiên vựa củi vang lên vài tiếng "Bành bạch bạch". Sau khi an tĩnh lại, Tam Thất nhanh nhẹn để củi gỗ sang bãi đất trống cạnh bên, đặt chân lên một khối đá, nhẹ nhàng mà di chuyển —— có trời mới biết hắn "Nhẹ nhàng" đắc dụng bao nhiêu khí lực, nhớ lại thanh kiếm nặng chết người kia mà hắn cũng cầm lên dễ dàng, thì cái "Nhẹ nhàng di chuyển" này chắc chắn một chút cũng không "Nhẹ nhàng". Ngay sau khi hòn đá theo chân hắn trợt khỏi vị trí, phía sau lộ ra một thang đá hướng vào địa đạo trong lòng đất. Ta không tự chủ được há to miệng, trăm triệu cũng không thể tưởng được cái nơi mỗi ngày ta bảo chè tiêm thuốc, lại ẩn dấu cái bí mật lớn thế này.
Tam Thất không nói, thậm chí đầu cũng không quay lại, cứ thế đi xuống địa đạo, Nhị Tứ dẫn Phùng thiếu gia theo sát phía sau, Nhất Cửu gãi gãi đầu, cũng đi theo xuống. Sư phụ quay đầu, đối Đại sư huynh cùng Uyên Nhi nói: "A Long, Uyên Nhi cô nương, các ngươi trước hết ở đây coi chừng, có chuyện gì lớn tiếng kêu chúng ta."
"Dạ." Đại sư huynh thực nghe lời.
"Chính là..." Uyên Nhi vẻ mặt lo lắng nhìn quận chúa.
"Đừng lo lắng, trước hết ngươi cứ ở nơi này đi Uyên Nhi." Quận chúa hướng Uyên Nhi cười cười.
Uyên Nhi chỉ gật đầu, cùng Đại sư huynh lưu thủ ở vựa củi.
"Du Lợi ?" Thấy ta vẫn ngây ngốc đứng ở bên, Tú Nghiên đi trước gọi ta một tiếng.
"A..." Ta lấy lại tinh thần, "Đến đây." Rồi mang theo tâm tình vô cùng kỳ lạ theo sau Tú Nghiên.
Càng xuống sâu thang đá, bóng tối lại càng dày, đến mức đưa tay không thấy được năm ngón. Chỉ dựa vào thanh âm cùng xúc giác để tiến lên phía trước, rẽ qua mấy khúc ngoặt, cuối cùng đã dừng bước lại. Phía trước bỗng nhiên truyền đến một hồi thanh âm "Sột soạt", chỉ lát sau cả "Mật thất" sáng bừng.
Giờ thì ta đã hiểu rõ câu "Ma Tước tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ"
(hàm ý là mật thất mặc dù nhỏ, nhưng bàn trà, ghế, trà cụ, giường... Thậm chí cả tranh đều có)
. Thậm chí một hai người có thể sống tại đây, nhưng tám người chen chúc một chỗ lại lộ ra nhỏ hẹp. Khiến cho ta kinh ngạc hơn chính là, bên kia mật thất, còn có một gian tiểu nhà tù! Rốt cuộc đây là nơi nào a??
Nhị Tứ tay chân lưu loát đẩy Phùng công tử vào nhà tù, rất nhanh khóa cửa lại.
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, Tam Thất đại sư?" Sư phụ kìm nén không được, nhìn Hắc y nam tử xa lạ ngã trong phòng giam tóc tai tán loạn hỏi.
"Ta cùng với Nhị Tứ, Nhất Cửu vốn ở trong rừng tu luyện, người này lại ở gần bên giám thị
(theo dõi)
, bị chúng ta phát hiện." Tam Thất đáp.
"Giám thị nơi này?" Sư phụ mặt nhăn nhíu, rồi giống như đã tỉnh ngộ hướng quận chúa nhìn, "Chẳng lẽ là..."
"Quận chúa nói đã nhớ ra hắn là ai." Ta chen miệng nói, đồng thời hướng nhìn Phùng công tử ngã trong phòng giam, chỉ thấy hắn vẫn đang khinh thường nhìn quận chúa phía sau ta, trong mắt tràn đầy cừu hận.
Quận chúa mở lời, thanh âm không còn kích động như ban nãy ở ngoài: "Cha của hắn là mệnh quan triều đình Phùng Hy, quan chức nhị phẩm, ba năm trước bị phụ vương vạch trần âm mưu cướp ngôi..."
"Nói láo!!" Phùng thiếu gia đột nhiên bạo rống, rồi tận lực nói: "Rõ ràng là tên khốn kiếp Tấn Thiên Khải kia mưu hại cha ta, cha ta đối triều đình trung thành tận tâm, làm sao nói đến cướp ngôi?? Bất quá, bây giờ bánh xe luân chuyển, cũng nên đến phiên Tấn Thiên Khải bị giết cửu tộc, ha ha ha ha..." Rồi lại cuồng tiếu, vừa bên ngoài dù cười bao nhiêu thanh cũng không sao cả, nhưng đây lại là tầng hầm, cười lên bao nhiêu âm dội lại bấy nhiêu, thanh âm phóng đại khiến lỗ tai ta đôi chút khó chịu.
"Giết cửu tộc?" Sư phụ nhăn mặt, quay đầu nhìn quận chúa.
"Ân." quận chúa gật đầu, "Năm đó hoàng đế phán quyết Phùng Hy tử tội, không chỉ có như thế, còn hạ lệnh giết cửu tộc."
"Vậy thế sao hắn còn..." Sư phụ chưa nói hết, Phùng thiếu gia kia lại quát: "Đây là trời thương hại ta!!! Để cho ta quay về báo thù! Ha ha ha ha..." Lại cuồng tiếu lần thứ hai.
"Vậy y quán cũng là do các ngươi đốt??" Sư phụ tiến về phía trước, mang chút tức giận hỏi.
"Phải thì sao? Chỉ vì các ngươi không biết điều, lần sau ta đốt, sẽ không chỉ là một gian nhà nhỏ vậy đâu, ha ha ha ha ha..." Tiếp tục cuồng tiếu.
Tràn ngập trong tiếng cười của Phùng thiếu gia, ta gian khó khăn cất cao giọng nói : "Nơi này ồn ào quá, không bằng chúng ta qua bên kia nói chuyện?"
"Được được..."
"Đi thôi..."
Mọi người nhất loạt đồng ý.
...
Thấy chúng ta xoay người rời đi, Phùng thiếu gia ở phía sau bật người quát: "Các ngươi chớ đi! Bổn thiếu gia không sợ các ngươi, hãy cứ chờ xem, nhất định sẽ có người tới giết hết các ngươi!!!"
Không ai trả lời hắn.
...
Quả nhiên qua bên này thanh tĩnh hơn. Tuy vẫn còn nghe được thoáng tiếng xôn xao của Phùng thiếu gia, nhưng cũng không để người ta cảm thấy tai ù.
Một đống người chen chúc trong mật thất nho nhỏ, bức bách đến ngay cả khí cũng không ai dám hít nhiều.
"Sự việc đã dần sáng tỏ." Sư phụ nói, vuốt vuốt chòm râu.
"Vậy bọn hắn chính là đám người đó sao?" Ta hỏi.
"Ân... Hắn vừa rồi cũng thừa nhận, y quán là bọn hắn đốt, cho nên không sai." Sư phụ gật gật đầu.
Quận chúa thanh âm run rẩy nói: "Y quán là bọn hắn đốt?" Ta nhìn lại, thấy khuôn mặt nàng đã tái nhợt, nét mắt kinh ngạc không tin được. Lại chợt nhớ tới trước đây sư phụ vì không muốn quận chúa áy náy lo lắng, đã lừa nàng là y quán do chính mình không cẩn thận đốt.
"Quận chúa đừng vội, y quán nho nhỏ, xây lại là được, người không mất mới tốt. Hiện giờ quan trọng nhất là ngài bình an vô sự." Sư phụ tình ý sâu xa, nét mặt vô cùng chân thành. Nguyên lai lão nhân này cũng có lúc thật sự coi "Tiền tài như cặn bã".
Tú Nghiên cúi đầu không nói gì nữa, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch khiến mọi người ở đây đều hiểu, tâm tình nàng không tốt chút nào.
Ý thức được không nên đàm luận việc này trước mặt Tú Nghiên, sư phụ liền phân phó ta: "A Quyền, ngươi trước tiên đưa quận chúa lên đi, ta cùng Tam Thất đại sư bàn bạc chút chuyện."
"Ân." Ta gật gật đầu, kêu quận chúa rời đi.
Tú Nghiên ngẩng mặt liếc ta một cái, ánh mắt này ta đã khá quen thuộc rồi. Bất quá, ta cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà thôi. Quận chúa quay đầu lại nhìn sư phụ, nàng tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng nói không nên lời, cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài, quay đầu theo ta rời đi.
Khi đi ra bên ngoài, vốn không cầm theo đèn, chung quanh lại bắt đầu tối đen đến đưa tay không thấy được năm ngón. Ta chậm rãi đi trước dẫn đường, muốn mở miệng nói vài câu an ủi quận chúa, nhưng không biết nên nói thế nào. Tâm trạng của Tú Nghiên bây giờ, không phải nói một vài câu ba xạo liền có thể an ủi.
Đột nhiên, sau lưng áo có người nhẹ nhàng kéo kéo. Ta sửng sốt, dừng bước xoay người lại.
Cảm giác được đối phương đang từ từ tới gần, nàng gắt gao ôm chặt lấy ta. Hương khí quen thuộc giờ gần trong gang tấc, thân hình gầy nhỏ kia trong bóng đêm mong chờ hành động an ủi, lòng thắt lại đau đớn một chút. Ta thở dài, vòng tay ôm quận chúa, nàng nhẹ nhàng gối đầu lên vai ta, chỉ chốc lát sau vai bỗng cảm thấy ướt át, biết Tú Nghiên đang khóc, ta vội lấy tay nhẹ vỗ lưng nàng.
"Không có chuyện gì, đừng khóc, không có chuyện gì..." Trừ bỏ "Không có chuyện gì" cùng "Đừng khóc", ta thật không biết nên nói những gì.
"Ta nên làm thế nào đây..." Quận chúa đột nhiên mở miệng nói, bởi vì gối lên bả vai ta, thanh âm của nàng mang theo mơ hồ tiếng khóc nức nở. Cảm giác áy này cùng bối rối trong nội tâm nàng gần như truyền được đến ta qua khoảng cách này.
"Phải hảo hảo bảo vệ mình." ta nói nhẹ nhàng bên tai nàng, "Chờ đến ngày cùng Vương gia gặp lại."
"Ta chỉ cảm thấy, mình thật vô dụng..." Không những chẳng hồi phục, Tú Nghiên càng thêm kích động, "Các ngươi đều vì bảo hộ ta mà..."
"Ngươi quên lời ta nói rồi sao?" Ta không để nàng nói tiếp, chậm rãi nói từng chữ, "Vương gia đang chờ ngày cùng ngươi gặp lại, và ngươi cũng vậy. Đừng tiếp tục tự trách mình, sư phụ nói đúng, y quán có thể xây lại, huống chi ta cũng muốn đề nghị sư phụ sửa sang lại y quán một phen... Hơn nữa, mấy ngày qua ngươi cũng luôn nhẫn nại, đúng không? Trải qua bao gian nan như vậy, một câu oán hận đều không có... Ngươi là quận chúa kiên cường nhất mà ta gặp."
Ai ngờ nghe xong lời ta nói, quận chúa "Xì" một tiếng nở nụ cười, hơi thở của nàng phả lên cổ khiến ta ngứa ngáy. Nàng vừa cười vừa nói: "Nói bậy, trừ bỏ ta ra, ngươi còn gặp qua quận chúa nào?"
Cặp mắt của ta dần dần thích ứng cùng bóng tối chung quanh, thấy rõ những phiến đá gồ ghê trên tường đá, ta cũng cười nói: "Nói cũng phải, được rồi, là ta nói tùy tiện, đừng coi là thật."
"Ngươi!" Quận chúa tức giận sẳng giọng, trên cổ lập tức có cảm giác tê rần, muốn tránh khỏi nàng, nhưng lại ý thức được đây là quận chúa cắn ta, nên động cũng không dám động. Dù nói là cắn, nhưng nàng lại dùng không bao nhiêu lực khí. Chỉ lát sau Tú Nghiên buông ra, chưa chờ ta kịp nói, nàng lại rầu rĩ: "Ngươi gạt ta."
Ta sửng sốt. Một chữ "gạt" thôi mà khiến tim như ngừng đập. Lắc lắc đầu, ta mới ý thức được điều quận chúa nói không phải như mình nghĩ. Ta thậm chí đã sợ đến mức này sao?
"Cái gì?" Ta giả ngu.
Không nói rõ ta lừa nàng cái gì, Tú Nghiên chỉ tiếp tục tức giận nói: "Ngay cả ngươi cũng gạt ta."
Ngay cả ta cũng gạt nàng... Đúng vậy a, không chỉ có như thế, còn là người đầu tiên gạt nàng.
"Thực xin lỗi." Ta nói, ngữ điệu bình thản nhưng cực kỳ chân thành.
Thấy ta không như bình thường hay ba hoa, Tú Nghiên cảm thấy có lỗi, nàng cúi đầu nói: "Không cần nói xin lỗi Du Lợi , ngươi cũng là muốn tốt cho ta."
Ta siết chặt hai tay quanh eo nhỏ của Tú Nghiên.
"Chính là, sau này phải hứa không gạt ta." Tú Nghiên tiếp tục nói, "Mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, được chứ?" Nói rồi, nàng nhẹ nhàng dùng tay xoa nơi vừa hôn trên cổ ta.
Ta cười: "Đừng xoa, một chút cũng không đau."
"Ngươi!" Lại là một búa, nhưng vẫn rất nhẹ, "Ta có hỏi ngươi đâu!"
"Cái gì?" Ta tiếp tục giả vờ ngốc.
"Sau này hứa không gạt ta, cái gì cũng không được, vô luận là xuất phát từ mục đích gì."
Ta cười khổ không ra tiếng. Có thể không đáp ứng sao. Ta làm không được, bởi vì ta sớm đã là kẻ nói dối. Cái dối gạt này, không phải ngươi chỉ cắn ta một ngụm hay đánh ta một búa là xong sự a.
Tú Nghiên thấy ta không phản ứng, lại hỏi: "Được không?" Trong giọng điệu như thoáng chút tức giận.
Ta gật gật đầu, đặt cằm trên vai nàng.
"Ngươi ngay cả mở khẩu* cũng không nguyện? Không thành ý..." Tuy là nàng trách móc, nhưng nghe ngữ điệu lại giống như Tú Nghiên đang cười
. (*: miệng)
Ta buông nàng, giả vờ như không để tâm nói lảng sang chuyện khác: "Khăn tay của ngươi đâu?"
"Làm sao vậy?" Trong bóng tối, ta vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy nét mặt nghi hoặc của Tú Nghiên.
"Ngươi khóc hệt như đại hoa miêu vậy, lát nữa ra ngoài sẽ khiến Uyên Nhi cười chết." Ta vừa nói, vừa tiếp nhận khăn tay Tú Nghiên mới lấy ra, đưa lên mặt nàng nhẹ nhàng lau.
"Uyên Nhi không biết cười ta đâu." Ngoan ngoãn ngưỡng mặt lên để cho ta lau nước mắt, Tú Nghiên không phục đáp một câu.
Không muốn cùng nàng tranh cãi, ta tinh tế lau khô khuôn mặt nàng, đang muốn nắm tay trả khăn cho nàng, lại chú ý tới Tú Nghiên đang nhìn ta chăm chú. Nháy mắt không khí chợt thay đổi, trong đầu ta bỗng chốc hiện ra cảnh trong rừng cây hôn Tú Nghiên. Nét mặt thẹn thùng của nàng đêm đó và lúc này mơ hồ như trùng làm một. Ta chỉ cảm thấy cả người nóng lên, không khống chế nổi, chậm rãi hướng khuôn mặt Tú Nghiên tới gần, ta có thể cảm thấy nàng đang hồi hộp, thở cũng dồn dập hơn.
Sau đó, Tú Nghiên nhắm hai mắt lại.
Nàng thế nhưng nhắm mắt lại.
Trước mặt kẻ đại lừa gạt ta đây.
Sau này hứa không gạt ta, cái gì cũng không được, vô luận là xuất phát từ mục đích gì.
Tựa hồ trong đầu lại vang lên lời Tú Nghiên vừa nói, cảm giác đau lòng lại nhói lên. Không khi lại như thay đổi, ta dừng mọi động tác, gượng gạo tách khỏi Tú Nghiên, nói: "Chúng ta đi thôi, trong tầng hầm có chút lạnh." Tú Nghiên mở mắt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn ta, sau đó xấu hổ gật đầu, không nói thêm gì. Ta âm thầm hít sâu một hơi, xoay người đi đến hướng lối ra. Quận chúa yên lặng theo sát phía sau, ta cố gắng để mình trấn tĩnh lại, nàng đã nhận ra sao —— Chết tiệt, cảm giác áy náy khi yêu.
"Quyền công tử, tiểu thư! Các ngươi đã ra rồi!" Mới tới vựa củi, Uyên Nhi đã bước lại gần nói.
"Sư phụ đâu?" Đại sư huynh ở một bên hỏi.
"Bọn hắn ở bên trong trao đổi chút chuyện." Ta nói, "Ta cùng quận chúa ra trước." Sau đó quay đầu đối mặt Uyên Nhi nói: "Uyên Nhi cô nương, mấy ngày này nhất định phải hảo hảo hộ bên quận chúa, một tấc cũng không rời, tốt nhất là không nên ra khỏi chùa."
"... Ân, Uyên Nhi biết." Uyên Nhi gật gật đầu.
Sau đó ta quay đầu muốn rời khỏi vựa củi.
Lại nghe quận chúa hô: "Du Lợi !"
"Ân? Làm sao vậy?" Ta xoay lại, cố gắng nở một nụ cười miễn cưỡng.
"Ngươi... Ngươi định đi đâu?" Vẻ mặt nàng lo lắng.
"Ha ha..." Ta gãi đầu, "Ta muốn đi nhà vệ sinh." Sau đó khoát tay, rời khỏi vựa củi, lập tức thẳng hướng nhà vệ sinh đi đến.
"A Quyền ? A Quyền ? ... A Quyền !!"
"A?" Ta phục hồi tinh thần lại.
"Ngươi làm sao vậy? Vẻ mặt ngẩn ngơ như vậy, có phải không thoải mái không?" Sư phụ nhìn ta nét mặt lo lắng.
"Không có gì." Ta vội lắc đầu.
"Không có gì là tốt rồi." Sư phụ nhăn mặt sau đó lại xoay người hỏi Nhị sư huynh, "Chúng ta vừa nói tới việc gì?"
"Tới đoạn chúng ta bắt được Phùng công tử là hảo ưu thế." Nhị sư huynh nghiêm túc nói.
Đúng vậy, bây giờ đang là buổi sáng sớm ngày hôm sau khi bắt được nhi tử Phùng Hy , vô cùng sớm đấy. Và lại là hội nghị của riêng bốn sư đồ.
"Nhưng theo lời Phùng Kiện Nhân, chắc chắn hắn còn có đồng lõa, có lẽ đang mai phục quanh đây." Sư phụ nói rồi cảnh giác hướng bốn phía nhìn nhìn. Nếu đã thế, vì sao còn muốn đến nơi đây hội nghị a.
"Rõ ràng là giết cửu tộc, mà Phùng Kiện Nhân vẫn còn hảo hảo sống, xem ra sự tình không đơn giản." Sư phụ như đang suy ngẫm.
Đúng vậy, Phùng Kiện Nhân chính là vị Phùng thiếu gia chúng ta bắt được kia, nhi tử Phùng Hy . Nghe nói đại thúc muốn cướp ngôi đó đã lấy nhủ danh của mình đặt cho nhi tử, chỉ khác là thêm một chữ vào giữa tên mình, nhưng chữ thêm này lại là chữ "Tiện", thật sự không biết là xấu hay tốt nữa ~
"Nếu bọn hắn phát hiện Phùng Kiện Nhân không trở về, nhất định sẽ hoài nghi, đến lúc đó chúng ta đợi bọn hắn xuất hiện, bắt hết chúng lại..." Nghe sư phụ nói mà thấy mọi việc diễn ra thật là thuận lợi.
"Đó là cái gọi là, địch không động ta không động." Nhị sư huynh vẻ mặt thành thật nói. Nhưng ngươi thật sự hiểu được ý tứ những lời đó sao.
"Mọi người nhất định phải hảo hảo bảo vệ tốt quận chúa, tuyệt đối không được sơ xuất! Hảo, hôm nay đến đây thôi, mọi người trở về đi." Sư phụ gật gật đầu, chuẩn bị xiêm áo để tan hội nghị.
"Sư muội, sư muội." Nhị sư huynh lại kéo ta qua một bên.
Ta không để ý tới hắn, cứ thế đi thẳng về phía trước.
"Ngươi, ngươi có hay không..." Cố đuổi kịp theo ta, Nhị sư huynh bộ dạng hoảng hốt vội hỏi, "Ngươi có cùng quận chúa nói chuyện của ta hay không?"
Từ ngày hôm qua tâm tình ta vẫn bị đè nén, nên giờ thật chẳng muốn cùng Nhị sư huynh đàm luận bất cứ gì.
Thấy ta không trả lời, Nhị sư huynh lại truy vấn: "Sư muội... Ngươi rốt cuộc... Ân? Có phải tâm tình ngươi không tốt không?"
Ta sửng sốt, sau đó lắc đầu, tiếp tục đi lên phía trước: "Không có."
"Thôi đi, chơi với người từ nhỏ đến lớn, trong lòng ngươi nghĩ cái gì ta không biết sao?" Nhị sư huynh vẻ mặt xụ xị, vỗ lên vai ta nói, "Nói đi, ai khi dễ ngươi, ta giúp ngươi giáo huấn hắn! Hệt như năm đó giáo huấn tên Vương Bát Đản ở võ quán vậy." Vương Bát Đản chính là vị Nhị thiếu gia ta thầm mến nhiều năm trước, năm đó thấy ta tránh ở trong góc khóc, Nhị sư huynh liền đến hỏi ta, ta chỉ tùy tiện vòng vo úp mở nói một câu "Võ quán Nhị thiếu gia", tức thì Nhị sư huynh đã xông vào nhà người ta đánh rớt nửa cái răng cửa, nhường quán chủ võ quán kia tìm sang, chỉ thẳng đầu sư phụ mắng. Đương nhiên, cuối cùng xui xẻo vẫn là ta cùng Nhị sư huynh.
"Vậy cũng được." Ta dừng bước lại.
Nhìn Nhị sư huynh vẻ mặt chăm chú lắng nghe, ta rất nhanh liền mở miệng hỏi: "Nếu ngươi lừa một người vốn đối với ngươi không trọng yếu, sau lại này người đó lại trở nên rất trọng yếu, nhưng cái ngươi nói dối nàng lại là một việc rất lớn, lớn đến nổi nếu nói thật ra mọi thứ sẽ đều sụp đổ, nhưng không nói thật ngươi lại không có cách nào đối mặt với người trọng yếu này, vậy ngươi nói nên làm sao bây giờ?"
Nhị sư huynh nháy mắt đã cứng đơ, nhưng ý thức được ta nói xong câu hỏi, thần trí thoáng hồi lại nói: "Có thể, có thể lặp lại lần nữa không?"
Ta liếc mắt, giận dữ nói: "Quên đi."
Rồi xoay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top