• Chương 1 •
Tuấn Chung Quốc có một thói quen. Đó là khi về nhà đều nói một tiếng 'Tại Hưởng, em về rồi". Mặc dù đáp lại chỉ là khoảng không im lặng đến quen thuộc. Nhưng Chung Quốc cậu dường như đã quen với nó từ ba năm trước mất rồi.
Cậu chậm rãi đi vào bếp, lấy một cốc nước uống cho mình. Cậu nhanh chóng rời phòng bếp,hướng ra phía phòng khách để nghỉ ngơi một chút.
Hai ngày trước, cậu có trở về nhà thăm mẹ mình ở tỉnh B. Mẹ cậu vẫn vậy,chỉ là có phần già hơn xưa và vẫn quan tâm đến đứa con ngốc này...Chung Quốc ngẩn người ngồi trên ghế sofa êm ái trong nhà,đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định. Cho đến khi âm thanh nào đó truyền tới tai cậu, Chung Quốc mới nhìn nhận lại mọi thứ.
Thở dài một tiếng, cậu nhanh chóng khoác balo lên phòng ngủ. Vừa chạm vào tay nắm cửa phòng, cậu thấy Kim Tại Hưởng đi ra từ phòng bên cạnh. Ánh mắt sắc lạnh của hắn ghim lên người mình. Cũng phải thôi, hắn bao giờ cũng dùng ánh mắt này để nhìn cậu cả. Chung Quốc có chút run run, chỉ nhẹ mỉm cười, cất giọng nói "Tại Hưởng..." Nhưng đối phương lại bỏ đi,không trả lời lấy một câu. Nhìn bóng lưng hắn xa dần,trái tim cậu quặn thắt lại.
Chung Quốc vì sự mệt mỏi của bản thân, lập tức chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ kia, cậu thấy hắn. Kim Tại Hưởng trong giấc mơ của cậu vẫn luôn đẹp đến khó tả. Cậu thấy hắn mỉm cười, đưa tay ra trước mắt cậu. Chung Quốc mỉm cười ngốc nghếch, định nắm lấy bàn tay ấm áp ấy.Nhưng cậu lại để nó vụt mất, tay hắn đã đan vào người khác, mặc cậu mà rời đi.
Tuấn Chung Quốc ngay trong giấc mơ của chính mình cũng không thể có được Tại Hưởng, chỉ ngốc nghếch nhìn hắn cùng người kia rời đi.Mà người kia lại là người cậu mãi mãi chẳng bao giờ thay thế được. Là nam tử hắn yêu nhất, có thể hi sinh mọi thứ vì người đó - Phác Chí Mẫn.
Nước mắt lăn dài trên gò má cậu,Chung Quốc từ giấc mơ tỉnh lại. Hai mắt nhìn xung quanh, vẫn ở trong căn phòng của mình. Cậu cười ngốc một cái, nhắc nhở bản thân đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Quay đầu nhìn lên đồng hồ nhỏ ở đầu giường, Chung Quốc theo thời gian biểu của chính mình xuống nhà nấu cơm. Cho dù biết thức ăn cậu làm sẽ không được hắn đếm xỉa tới.
Bước xuống phòng bếp,bắt gặp bóng lưng ấy.Cậu không nghĩ Tại Hưởng sẽ ở nhà giờ này. Hắn đang nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng nói mang theo sự tức giận. Cậu không phải người hay xen vào chuyện của người khác, chỉ lẳng lặng đi vào phòng bếp.
Lúc đang thái thịt bò, cậu vô tình nghe thấy cái tên "Phác Chí Mẫn" từ miệng hắn. Cơ thể của cậu nhanh chóng bị chặt cứng, con dao trên tay rơi xuống. Âm thanh lạnh lẽo làm cậu quay về trạng thái cũ. Còn có thu hút sự chú ý từ Tại Hưởng. Hắn liếc về phía nhà bếp rồi tiếp tục cuộc nói chuyện đang dở.
Chung Quốc giống như một tên ngốc, ngơ người một lúc,miệng lập đi lập lại ba chữ 'Phác Chí Mẫn", rồi cười cay đắng.Thì ra ba năm qua, anh vẫn luôn tìm kiếm cậu ấy. Người cậu mãi mãi không thể đánh bại. Chung Quốc hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh, nhặt con dao rơi dưới sàn lên, rửa sạch rồi tiếp tục nấu cơm. Kim Tại Hưởng cũng chẳng buồn để tâm, giao phó chuyện gì đó qua điện thoại rồi cúp máy, nhanh chóng lên phòng lấy đồ, cũng chẳng thèm nói gì mà rời đi.
Đồ ăn chuẩn bị đã xong, nhìn vào khoảng trống trước bàn ăn.Ba năm qua, chuyện này lặp đi lặp lại mỗi ngày, không biết có phải đã hình thành thói quen rồi không. Chung Quốc ngồi đợi Tại Hưởng đến tối muộn,có khi hắn trở về nhà cùng với tình nhân của mình, cậu chỉ ăn một chút rồi thu dọn hoặc có khi tự bỏ đói bản thân.
Ánh đèn vàng tỏa sáng một gian bếp nhỏ, bao trùm lên Chung Quốc đang mải mê với suy nghĩ của bản thân. Trói buộc hắn ba năm, liệu có phải cách tốt không? Ba năm,không lớn cũng không nhỏ cũng chẳng thể khiến hắn để tâm tới cậu. Khoảng thời gian ấy,trong lòng Kim Tại Hưởng duy nhất chỉ có mình Phác Chí Mẫn.
Nhắc tới chuyện cách đây ba năm trước Phác Chí Mẫn đột ngột mất tích, Kim Tại Hưởng dường như phát điên,ngày đêm ra sức tìm kiếm đối phương. Chung Quốc lúc đó vừa tốt nghiệp đại học, lại tìm được một công việc ở một hiệu sách nhỏ. Trước đây khi còn học năm hai ở đại học X danh tiếng, cậu có gặp Kim Tại Hưởng cùng Phác Chí Mẫn. Bọn họ xem ra cũng xứng đôi vừa lứa đi. Chung Quốc không rõ bản thân có phải trúng tiếng sét ái tình không, lập tức thầm mến Tại Hưởng như thế suốt vài năm. Cậu khi biết tin hắn tìm Phác Chí Mẫn liền suy nghĩ cách để hắn ở bên mình. Cậu nói rằng,chỉ cần năm năm chung sống thôi, cậu sẽ nói cho hắn biết nơi ở của Phác Chí Mẫn. Chung Quốc biết mình hơi vô lí vì đối với gia cảnh của Tại Hưởng có thể dễ dàng tìm được người kia. Nhưng cho dù hắn đã làm mọi cách cũng không thể tìm được Chí Mẫn vì thế mà miễn cưỡng chấp nhận cậu.
Sự thực lúc ấy, Chung Quốc không hề biết Chí Mẫn ở đâu,chỉ vì lợi ích trước mắt mà nói liều. Người ta nói,khi yêu con người sẽ trở nên tính toán thật nhiều, bản thân cũng vì thế mà thay đổi. Nhưng cách đây không lâu, Tuấn Chung Quốc sau khi kết thúc một ngày làm việc hiệu sách có ghé qua một siêu thị nhỏ để mua đồ. Không ngờ lại thấy Phác Chí Mẫn từ một khu chung cư cao cấp đi ra. Cậu có hỏi qua người chủ bán hàng mới rõ chung cư kia là khu dành cho đại gia và bảo mật cũng khá kĩ càng. Thảo nào Kim Tại Hưởng có tìm cách mấy cũng không ra.
Cậu nghĩ có lẽ cũng đến lúc nên buông tay. Níu kéo hắn lâu như vậy, chỉ làm hắn thêm chán ghét cậu, hạnh phúc cũng khó mà tìm được. Kì thật, Tại Hưởng chán ghét cậu tới mức nào, bản thân cậu là người hiểu rõ nhất. Việc hắn lạnh nhạt hay khiến cậu chịu lấy nhục nhã cũng không dám trách anh. Là cậu tự làm tự chuốc lấy cho mình.
Chung Quốc cho rằng chỉ cần cậu cố gắng, đối với hắn thật tốt, Tại Hưởng nhất định sẽ vì thế mà động tâm và tiếp nhận mình. Nhưng cậu không biết rằng mọi thứ đều có giá của nó.
Hơn mười giờ tối, Kim Tại Hưởng mới trở về. Định lòng chỉ về lấy một số thứ rồi đi, không ngờ lại gặp Chung Quốc đang ngồi trước sofa. Thấy hắn trở về,cậu vội vã nói "Cái này...tôi có thể nói chuyện với anh được không?"
Kim Tại Hưởng cau mày nhưng vẫn gật đầu.
"Chí Mẫn cậu ấy hiện tại ở chung cư H. Nhưng tôi không biết hiện tại cậu ấy còn ở đó không?" Tại Hưởng nghe vậy, hai mắt nhìn vào cậu "Là chung cư H...". Một hồi sau, Chung Quốc mới nói tiếp. Giọng nói run rẩy,khó lắm mới có thể phát thành tiếng "Chúng ta cũng nên kết thúc thôi."
"Cậu rốt cuộc có ý gì? Con mẹ nó Chung Quốc,rốt cuộc cậu muốn giở trò gì? Chí Mẫn vẫn còn ở đó ? Cậu ấy hiện như thế nào !!! Mau nói cho tôi nghe." Chung Quốc bị Tại Hưởng nắm chặt hai vai, đau đến phát khóc. Cậu biết trong mắt Tại Hưởng những gì cậu làm đều là giả tạo, dối trá. Cậu nén lại nước mắt "Kết thúc thôi. Đây không phải điều anh muốn sao ? Đi tìm Chí Mẫn đi. Tôi cũng đã nói cho anh về nơi ở hiện tại của cậu ấy. Anh có thể tìm được cậu ấy rồi." Cậu đưa mắt nhìn trần nhà rồi lại kiên định nhìn hắn đáp "Chúng ta từ nay không còn quan hệ gì cả"
Trong ánh mắt của Tại Hưởng, có bao nhiêu phần chán ghét,Chung Quốc đều nhìn ra. Từ khi cùng ở bên nhau, hắn thường khiến cậu thống khổ, nhục nhã,cậu cũng lấy làm vui. Nhưng cái tên Phác Chí Mẫn luôn hiện trong những cuộc trò chuyện,tiếng thở gấp rút, và cả trong giấc ngủ của hắn.....Hi vọng cuối cũng đã không còn,níu kéo làm chi cho mình thêm đau khổ.
Tại Hưởng không nói không rằng, mạnh bạo đẩy Chung Quốc xuống sofa. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, có lẽ đang kiềm chế không muốn giết người chăng? Vẫn lạnh lùng như trước mà rời đi, để lại cậu với bầu không khí nặng nề ấy.
Nước mắt không tự chủ mà tuôn trào,tim đau đến khó thở. Khẽ mỉm cười nhìn bóng lưng đang mờ dần.
Kết thúc rồi...
Hết chương 1 . . .
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top