Chương 43: Giữ trong lòng trái tim sợ hãi
Đêm đó lúc Quảng Linh Linh về thì đã ngà ngà say. Chỗ đầu tiên cô muốn vào lại chính là phòng tắm trong phòng ngủ, nhưng không phải là để thay quần áo hay tắm rửa, mà để nhúng một cái khăn lạnh đi ra. Quảng Linh Linh đắp chiếc khăn đó lên mặt, sau đó nằm bẹp lên ghế sô pha. Đã về nhà muộn còn say khướt, thân thể thì hư nhược mà còn y hệt như một đứa trẻ chẳng biết tự chú ý giữ gìn. Trần Mỹ Linh nhìn mà vừa tức vừa đau lòng, thấy Quảng Linh Linh nằm xuống ghế thì nàng cũng không nén được xuống giường đi lại đó.
Trần Mỹ Linh ngồi xuống cạnh ghế sô pha bỏ khăn lạnh trên mặt Quảng Linh Linh ra, giúp cô cởi áo khoác, cổ áo đã bị ướt do vừa rồi rửa mặt. Trần Mỹ Linh cởi nút áo cổ, lấy khăn mặt tỉ mỉ lau cổ và cánh tay cho Quảng Linh Linh, cuối cùng cẩn thận lau khô hết những vệt nước còn đọng trên mặt. Quảng Linh Linh lúc này như một con báo lớn bị đuối sức, thân thể được lau sạch sẽ nên thoải mái rên ư hử, còn thuận thế chui vào trong lòng Trần Mỹ Linh.
"Sao chị lại uống nhiều rượu như vậy?" Trần Mỹ Linh vẫn không nhịn được thắc mắc, bởi nàng biết Quảng Linh Linh là người cực kỳ soi mói trong ăn uống, từ trước đến giờ dù phải liên tục đi ăn cơm với khách hàng, nhưng đối với rượu và đồ ăn bên ngoài, nếu có thể không cần đụng thì cô sẽ cật lực hạn chế. Nói chi tới mỗi lần tham dự yến tiệc, cô sẽ luôn sắp xếp không ít người cản rượu cho mình. Nên nếu cô mà uống nhiều rượu, vậy chỉ có thể là do chính cô muốn uống.
Trong lòng Trần Mỹ Linh thật sự rất buồn, nàng chợt phát hiện hóa ra cái cảm xúc áp lực nặng nề này vẫn chưa hề được giảm bớt, nàng muốn quên hết đi những lời mà Tô Lệ nói lúc ở bãi đỗ xe, nhưng chúng vẫn luôn như một tảng đá vô hình đè xuống làm lòng nàng nặng trĩu. Đêm nay Quảng Linh Linh uống say là vì buồn chuyện mà Tô Lệ nói, hay vì uống chúc mừng với Kha Uy? Bất kể ở vế nào, cũng đều khiến tâm tình nàng tệ hại.
Quảng Linh Linh đâu biết được những suy nghĩ lúc này trong đầu Trần Mỹ Linh, dù nhắm hai mắt những rượu vẫn làm đầu óc cô choáng váng: "Mẹ của tôi rất thích Kha Uy, nên hôm nay bà đặc biệt vui vẻ, nhất quyết kéo tôi phải uống rượu cùng hai người bọn họ. Uống từ rượu đỏ sang rượu tây, cuối cùng còn cả một bình Mao Đài(*) ủ suốt ba mươi năm nữa... Mẹ tôi lúc còn trẻ nổi danh ngàn chén không say, tôi không cách nào đấu lại được với bà... Hôm nay vốn cũng là buổi tiệc chúc mừng nên phải vui vẻ, tôi không định từ chối, nên thoải mái uống đến tận giờ."
*Rượu Mao Đài: là một nhãn hiệu rượu trắng (bạch tửu) của Trung Quốc. Mao Đài là tên gọi của một thị trấn gần Tuân Nghĩa, tỉnh Quý Châu, nơi có truyền thống sản xuất loại rượu này và sau này trở thành tên gọi của rượu.
Mẹ Quảng Linh Linh thích Kha Uy chỉ sợ là giả, mà mục đích thật sự của bà là muốn khuyến khích Kha Uy chen chân vào giữa mối quan hệ của nàng và Quảng Linh Linh. Từ những lời nói của Tô Lệ rồi đến việc dạo gần đây Quảng Linh Linh đột nhiên "không hứng thú" với công việc, thì xem ra địa vị của Quảng Linh Linh trong tập đoàn đang bị lung lay, thậm chí có thể nói là đến nỗi có nguy cơ sắp bị hạ bệ. Nàng biết tính tình Quảng Linh Linh cố chấp, vì thế chẳng nên mong chờ gì cô sẽ "kể khổ" với nàng. Huống chi, theo cách nhìn của Quảng Linh Linh thì đó là một chuyện rất xấu hổ, đương nhiên càng không muốn nói với nàng rồi. Có điều, dù gì đây cũng là một chuyện lớn, tại sao Quảng tiểu nhân vẫn không chịu nói với nàng?
"Quảng ~ Chị có chuyện gì muốn nói với em không?" Trần Mỹ Linh chủ động nhắc khéo.
Quảng Linh Linh lại mẫn cảm nghĩ sang chuyện khác, cô nghĩ tới tiết mục thị uy hoành tráng mà Trần Mỹ Linh đã làm trong bữa tiệc mừng ngày hôm nay, Mỹ Linh cố ý muốn làm Kha Uy khó chịu. Cô ngồi dậy, cau mày nói: "Em muốn nói về chuyện Kha Uy sao? Mỹ Linh, bây giờ Kha Uy chỉ là đồng nghiệp của tôi thôi, em nên tin tôi chứ."
"Không phải là em không tin chị, mà Kha Uy ——" Trần Mỹ Linh bực bội bĩu môi. Đúng là vạch áo cho người xem lưng, nàng đã không truy cứu chuyện của Kha Uy rồi, vậy mà cái đồ ngốc Quảng tiểu nhân này lại dám chủ động nhắc tới.
"Dù Kha Uy có tài giỏi thế nào cũng đâu so được với em được ~ Mỹ Linh à, sau này em đừng làm như vậy nữa nha." Quảng Linh Linh nhanh chóng nói tiếp vào câu Trần Mỹ Linh vừa thốt lên dang dở. Trần Mỹ Linh là người ở nhiều năm trong giới xã giao, nên chỉ cần một hành động nhỏ này của nàng thôi, cũng như một lời tuyên bố rõ rằng nàng đang có hiềm khích với người nào đó. Việc này rất dễ để người ta nhìn vào bàn tán, đây thật sự là một chuyện không hay.
Bình thường đại tiểu thư muốn càn quấy rồi bộc lộ cá tính thì vẫn luôn rất đáng yêu, nhưng việc Trần Mỹ Linh làm hôm nay lại chọt trúng tâm hồn ngập tràn nỗi xót thương với "kẻ yếu" của Quảng Linh Linh, khiến cô cảm thấy có chút tức giận với những hành động Mỹ Linh làm. Vì thế khi Kha Uy mời rượu, cô mới không nỡ từ chối, bởi vì có lòng muốn bồi thường, mong Kha Uy quên đi những chuyện xấu hổ xảy ra trước đó, cũng như để lấy lại mặt mũi và uy tín cho Kha Uy trước mặt các nhân viên ở công ty mới. Có điều hình như bây giờ lại làm Mỹ Linh không vui, Quảng Linh Linh có chút chột dạ, nhưng cũng bất mãn, là kẻ bị kẹp giữa hai người ấy nghĩ cũng thấy bực mình. Gần đây đủ lại chuyện lớn nhỏ kéo đến, mối quan hệ của cô và Mỹ Linh dẫn đến bất đồng trong công ty, rồi liên lụy tới hợp tác công việc giữa cô với Kha Uy, sau đó lại ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và Mỹ Linh nữa. Quảng Linh Linh hít sâu thở mạnh điều hòa nhịp thở, muốn làm dịu đi cảm giác nghẹn tức này.
"Chuyện chị muốn nói với em chỉ có thế ~" Trần Mỹ Linh tức giận, dứt khoát không thèm để ý tới Quảng Linh Linh, nàng quăng cái khăn ướt lên người Quảng Linh Linh rồi trở về giường nằm.
Giận dỗi giữa người yêu chính là như vậy, chỉ cần một lời không hợp là mâu thuẫn nảy sinh. Quảng Linh Linh thấy Trần Mỹ Linh tức giận thì không nỡ, cô thở dài rồi cũng theo Trần Mỹ Linh leo lên giường nằm, từ phía sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy Mỹ Linh, cất giọng nói trung tính mềm mại: "Đại tiểu thư bảo bối của tôi ơi ~ đừng giận nữa mà. Đấy là việc công ty thôi, em cũng biết làm sếp thì có rất nhiều chuyện không thể chỉ theo ý mình mà. Là chuyện công ty nên tôi không tự mình quyết định được, nhưng trong lòng tôi chỉ có mỗi em thôi, những người khác trong mắt tôi đều chỉ là công việc hết, chẳng cần biết đó là nam hay nữ, hay là người nào nha."
Với tính cách cao ngạo của Quảng Linh Linh, dù mười mấy năm qua vì theo đuổi con gái mà có thể trơn tru thốt ra lời ngon tiếng ngọt, cất lời thành văn, nhưng buộc miệng mà nói ra được những lời thật tâm như thế này thì lại cực ít. Trước đây Trần Mỹ Linh luôn buồn vì Quảng Linh Linh chẳng bao giờ chịu dỗ dành mình, thế nhưng bây giờ nghe Quảng Linh Linh say rượu hiếm hoi nói ra lời dịu dàng, lòng nàng vậy mà chỉ thấy chua chát.
Người mạnh mẽ bá đạo như Quảng tiểu nhân mà còn phải nói rằng "Không tự mình quyết định được", thì chứng tỏ cô đã phải chịu rất nhiều áp lực vì chuyện tình yêu của cả hai. Người nhà tạo áp lực bằng cách dùng chính sự nghiệp mà cô quan tâm nhất để chèn ép, bắt cô phải lựa chọn một trong hai. Trần Mỹ Linh muốn đề cập, nhưng cũng thấy chần chừ, bởi vì nhắc đến chuyện này với Quảng Linh Linh thì có nghĩa là nàng sẽ không còn được hưởng thụ cảm giác bình yên như lúc này nữa, không còn được Quảng Linh Linh nhẹ nhàng ôm, và nghe những lời nói dịu dàng pha hơi chút men say của cô. Nếu nói ra có nghĩa là bắt Quảng Linh Linh phải ngay lập tức lựa chọn — Chọn nàng hay chọn những vinh quang và của cải vốn thuộc về cô.
Dù là lựa chọn nào cũng đều khó chấp nhận. Nàng không thể không có Quảng Linh Linh, càng không thể tận mắt thấy Quảng Linh Linh mất đi tất cả những gì đang có.
Có thể nói, tình yêu là thứ công bằng nhất trên thế giới. Bởi dù cho bạn giàu có hay nghèo hèn, xinh đẹp hay xấu xí, chỉ là bình dân hay là người nổi tiếng, sống ở nước phát triển hay lạc hậu. Thì trong tình yêu bạn vẫn sẽ gặp phải những khó khăn trắc trở, phải trải qua những cung bậc cảm xúc giống bao người. Chẳng có ai sẽ thuận lợi hơn ai, hay có thể hạnh phúc hoặc đau khổ hơn ai cả. Phàm là người thì đều sẽ vì tình yêu mà buồn khổ, và Trần Mỹ Linh cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.
Một khoảng thời gian sau đó Quảng Linh Linh bỗng không còn nhàn rỗi, mà chợt trở nên bận rộn hơn, nên cô hoàn toàn không phát hiện được chuyện người bên gối của mình lòng nặng tâm sự mà không nói, toàn bộ tâm tư của cô đang bị bao phủ bởi chuyện bên ngoài. Hệt như dáng điệu lười nhác thong dong của cô trước đó chỉ là một bước tính trong kế hoạch lớn, muốn cố ý tạo ra để mê hoặc con mồi, còn cô thực sự vẫn là con báo thông minh mạnh mẽ.
Mẹ cả của Quảng Linh Linh có quyền lực trong tay, nhưng Quảng Linh Linh lại có ưu thế là có mười mấy năm kinh nghiệm và các mối quan hệ xã hội phức tạp, đã được tích lũy lại kể từ năm cô mười bảy tuổi bắt đầu tiếp nhận tập đoàn cho đến giờ. Lưu Bảo Châu lợi dụng tài sản trong tay để ảnh hưởng đến cổ đông, còn Quảng Linh Linh lại bắt tay vào việc liên tục mở các cuộc họp nhằm tác động đến các giám đốc và trưởng bộ phận có thực quyền trong quản lý hoạt động công ty. Chuyện một quý phu nhân bảy mươi tuổi tranh đấu với đứa con nối dõi duy nhất của dòng tộc đến long trời lở đất trong nhà họ Quảng khiến mọi người được mở rộng tầm mắt. May mà nhà họ Quảng quen biết rộng, cùng với bộ phận quan hệ xã hội của tập đoàn Hải Hàng làm việc khá tuyệt vời, mới không để tin tức về màn kịch tranh quyền đoạt lợi, phản bội lẫn nhau này bị lan truyền, không thì thị trường giá cổ phiếu của tập đoàn đã phải rơi vào cảnh gió tanh mưa máu.
Quảng Linh Linh cầm bút máy trong tay, quyết đoán ký tên đồng ý cho vị giám đốc cấp cao cuối cùng trong danh sách nghỉ việc. Về vấn đề nhân lực cô đã không còn gì phải lo lắng, nhưng phải làm thế nào mới để lòng được yên bình? Giữa tình thân và quyền lợi, phải làm sao cho vẹn cả đôi đường? Khi mà bây giờ cô còn có thứ rất quan trọng muốn hết lòng cẩn thận bảo vệ, sao không lo lắng được đây... Nét mặt của Quảng Linh Linh tĩnh lặng chẳng hề lộ ra một chút cảm xúc, bộ âu phục màu đen gọn gàng thanh thoát làm dáng vẻ của cô đầy thành đạt giỏi giang. Mái tóc ngắn cùng cặp kính không gọng khiến khuôn mặt tinh xảo của cô càng toát lên vẻ đẹp trung tính vừa mâu thuẫn vừa hài hòa dung hợp, để người khác chỉ muốn mãi ngắm nhìn.
Lúc Kha Uy ôm theo xấp tài liệu tính vào phòng thì nhìn thấy hình ảnh như vậy, cô cứ sững người đứng ở cửa mười mấy giây, đến quên luôn cả việc gõ cửa. Quảng Linh Linh liếc nhìn thấy cô thì nở nụ cười, vẫy vẫy tay mời gọi: "Vivian, em đến rồi à, lại đây ngồi đi."
Kha Uy ngồi xuống mở tập tài liệu, bắt đầu báo cáo ngắn gọn: "Quảng, em đã thống kê đầy đủ danh sách các tàu cần được bảo trì và phục hồi, danh sách phân loại chi tiết cũng kèm trong báo cáo. Phần này là kế hoạch công tác mà em xác định..."
Điện thoại Quảng Linh Linh chợt reo lên, cô đưa tay ra dấu bảo Kha Uy "tạm dừng" rồi nghe điện thoại. Lúc đầu cô vẫn chưa đặc biệt chú ý người gọi là ai, nhưng sau một lúc thì im lặng chăm chú nghe người kia nói, thi thoảng còn đáp lại vài câu, biểu cảm trên khuôn mặt cũng càng ngày càng nghiêm túc. Khoảng chừng mười phút sau Quảng Linh Linh mới ngắt điện thoại, Kha Uy cứ tưởng xảy ra chuyện gì, lo lắng nhìn sắc mặt Quảng Linh Linh.
Rồi Quảng Linh Linh bỗng cười lên ha hả như đứa trẻ vừa gặp được chuyện cực kỳ vui vẻ, bật nhảy khỏi ghế da, hưng phấn nắm chặt tay Kha Uy: "Ha ha! Vivian, em quả nhiên là thần may mắn! Tôi đã gửi cho hoàng thân Ả Rập Ghazi xem các tác phẩm trang trí thuyền và thông báo về chuyện mới thành lập công ty thiết kế. Ông ta có ý muốn giao cho chúng ta trang trí lại mấy chiếc tàu chở khách lớn của mình. Mà quan trọng hơn, là vừa nãy ông ta có nhắc đến việc người của ông ta mới phát hiện ra một mỏ dầu thô có trữ lượng 10 vạn thùng. Tôi đã chính thức đề xuất hợp tác mong ông ta giao việc vận chuyển trường kỳ cho đội tàu của chúng ta!"
"Thật ư!" Thấy Quảng Linh Linh vui vẻ đến mức ánh mắt tỏa sáng, Kha Uy cũng vui vẻ không thôi.
"Đúng vậy! Tôi muốn lập tức điều động toàn bộ nhân lực, nhất định phải giành được hợp đồng lớn này." Quảng Linh Linh tức thì gọi điện bảo thư ký Vương tới văn phòng để sắp xếp lại toàn bộ lịch làm việc. Sau đó không hề ngừng nghỉ mà tổ chức ngay một cuộc họp tất cả các ngành liên quan.
Hôm nay, cả bữa trưa và bữa tối Quảng Linh Linh đều không về nhà ăn khiến Trần Mỹ Linh lo lắng, thậm chí tới giờ cơm đại tiểu thư còn tự mình đến công ty mong nhắc nhở cô, nhưng Quảng Linh Linh lại ở suốt trong phòng họp không hề đi ra. Kể cả lúc nghỉ ngơi giữa cuộc họp Quảng Linh Linh vẫn bận rộn tìm đọc các loại tư liệu, tới nỗi cơm canh cũng chỉ được ăn hết dưới bao lời đốc thúc "ăn thêm một miếng nữa thôi" của cả Kha Uy và thư ký Vương, đến mức thức ăn là món gì cô cũng hoàn toàn không biết, con người cuồng việc đã quay trở lại rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top