4
Theo như yêu cầu của Lingling, Orm đã thiết kế một bức họa hai cành mai quấn quýt lấy nhau. Cành mai nhỏ yêu kiều vươn mình, những hoa mai e ấp lấp ló bung nở, gợi cảm giác rất yên bình và tao nhã. Hơn nữa, hai cành mai tinh tế khi đứng giữa khung cảnh tuyết rơi trắng xóa, rất có hương vị 'Băng thanh ngọc khiết tựa thần tiên, lãnh diễm uy nghiêm giữa đất trời', thật rất phù hợp với vẻ ngoài của Lingling.
Lúc ấy, khi Lingling nhìn thấy bản thiết kế hai cành mai cũng rất kinh ngạc. Cô những tưởng Orm sẽ chỉ đưa ra một trong hàng ngàn bản vẽ hoa mai quen thuộc có đầy trên mạng, không nghĩ tới Orm lại có ý tưởng thể hiện độc đáo đến vậy, nên cũng có chút chờ mong bức họa thật tế của Orm trên vách tường văn phòng cô.
Từ trong thùng dụng cụ, Orm lôi ra một xấp giấy nhám loại 800 và loại 1200, cẩn thận tìm bề mặt bị lồi lõm trên tường để đánh mài cho bằng phẳng. Trong văn phòng yên tĩnh, tiếng loạt xoạt của lớp giấy nhám ma sát với vách tường cùng tiếng gõ máy vi tính lạch cạch của Lingling có vẻ như đặc biệt vang dội, nhưng không hề gây khó chịu.
Orm mài vách tường một lúc thấy hơi mệt, nên buông thõng hai cánh tay nghỉ ngơi. Cô đứng trên thang xếp, cúi đầu xuống, vừa ngước mắt liền nhìn thấy khung ảnh đang đặt trên bàn làm việc của Lingling.
Trong tấm hình là Lingling cùng Leo đang đứng cùng nhau, dáng vẻ hai người cực kỳ cứng ngắc, nhìn không ra chút xíu thân mật, chẳng hề giống một đôi đang yêu. Thoạt nhìn người đàn ông có vẻ không già, nên chắc không phải cha Lingling, nhưng có thể để hình một người đàn ông ngay trên bàn làm việc của phụ nữ, ngoại trừ người yêu, Orm không thể nghĩ ra mối quan hệ nào khác. Lại nhìn dáng vẻ người đàn ông lưng hùm vai gấu thể hiện niềm hạnh phúc khi được đứng bên cạnh Lingling xinh đẹp, thật giống như vẻ mặt đần độn của con gấu cục mịch.
Nghĩ như thế, Orm không khỏi cười trộm. Mỹ nhân ơi, tội gì phải tự làm khổ chính mình khi chấp nhận ở bên một tên đàn ông xấu xí? Còn không bằng đi tìm một mỹ nhân khác để sống cùng nhau nữa đó. Thật sự nghĩ mãi không ra nha.
Thật ra khung ảnh kia là do Leo trực tiếp yêu cầu Lingling để trên bàn làm việc. Ngày ấy, Leo đến tòa soạn tìm Lingling, nhìn thấy trên bàn Lingling không để tấm hình nào của anh, khiến anh không khỏi xuất hiện cảm giác khủng hoảng, vì bên trong ví tiền của Leo luôn để hình của Lingling.
So sánh với những đôi yêu nhau khác khi thường xuyên ôm hình của đối phương nhìn ngắm đầy tình ý vào những lúc rảnh rỗi; nhìn lại bản thân, dù hai người đã yêu nhau hơn hai năm rưỡi, có khi sắp sửa chạm đến cánh cửa hôn nhân, nhưng xưa nay Lingling chưa bao giờ thể hiện tâm lý không thể xa rời anh. Điều này làm anh có đôi chút khủng hoảng, và có lẽ do cảm thấy khủng hoảng mà ngay chiều hôm đó, anh đã lôi kéo Lingling đến tiệm ảnh chụp cho bằng được tấm hình này, rồi dùng hết vốn liếng miệng lưỡi để năn nỉ Lingling chấp nhận để tấm hình trên bàn.
Vốn Lingling không muốn chấp nhận, bởi vì thứ nhất, diện mạo của Leo chỉ có thể tạm coi là miễn cưỡng chấp nhận được; thứ hai, tình cảm của cô đối với Leo quả thật không đạt đến mức không có anh thì em không thể sống. Mối quan hệ giữa hai người, nếu nói dễ nghe là người yêu, nhưng nếu nói khó nghe một chút chính là bạn tình vào cuối tuần, mà cô cũng rất không chịu trách nhiệm vai trò bạn tình này, vì một khi đặt lưng xuống giường cô liền ngủ mất, mặc kệ Leo đang có cảm giác thế nào. Thế nhưng Leo đối xử với cô rất tốt, biết rõ bản thân đang rất khó chịu nhưng vẫn chỉ cắn răng nhẫn nhịn, chỉ còn kém chạy đi mua búp bê sex về tự thỏa mãn luôn thôi.
Có lẽ xuất phát từ tâm lý muốn bù đắp lại phần nào cho Leo, nên cuối cùng Lingling tự cho mình được làm Quan Thế Âm một lần, chấp nhận lời thỉnh cầu của Leo, để tấm hình chụp chung của hai người lên bàn làm việc.
Orm nằm nhoài trên thang xếp nhìn khung ảnh, mơ màng suy diễn lung tung. Tất nhiên nhan sắc Lingling không tệ, mặc kệ chụp thế nào đều cho thấy đó là một mỹ nữ, thế nhưng người đàn ông đứng bên cạnh nhìn thế nào cũng giống một con gấu cục mịch. Hình ảnh ngược ngạo như thế khi đi bên nhau thật rất kích thích đến con mắt người đời. Orm thật muốn mở miệng khuyên Lingling, Đừng tiếp tục kích thích miệng lưỡi thế gian nữa, mau nhanh tìm một người phù hợp hơn chút đi!
Nhưng cô chỉ mới biết Lingling được vài ngày, nói thật hai người không quen biết gì nhau, nên không thể nào mở miệng khuyên nhủ. Quên đi, cũng như chuyện con rùa giương mắt nhìn hạt đậu*, dù sao mình cũng là người ngoài, đối với chuyện này, ngoại trừ xem náo nhiệt, cũng không có quyền quản bất cứ điều gì.
(*Câu này đại ý những người không liên quan gì nhau thì không nên can thiệp chuyện của nhau, như rùa vẫn mãi chỉ là rùa và hạt đậu luôn là hạt đậu, không ai hiểu rõ tình cảnh của đối phương, nên tốt nhất chỉ nên giương mắt nhìn nhau là được.)
Giống như cảm giác được có người đang nhìn trộm, Lingling ngẩng đầu nhìn về phía Orm, theo tầm mắt của Orm nhìn thấy khung ảnh đang để trên bàn, lại nhìn vẻ mặt tươi cười đến tận mang tai của Orm, liền biết trong đầu đó đang suy nghĩ chuyện gì.
Lingling ho nhẹ một tiếng: "Đừng quên trong vòng ba tháng phải hoàn công!"
Orm đang hết sức chăm chú suy diễn về Lingling, thế mà đột nhiên Lingling cất tiếng nói thật khiến cô phải giật nảy mình, sợ hết hồn, suýt chút đã ngã từ bậc thang xếp xuống dưới đất. Orm mang theo bất mãn, hậm hực nói: "Tôi biết rồi."
Lingling hừ nhẹ một tiếng, không nói nữa, chỉ tiện tay đem khung ảnh trên bàn nhét vào ngăn kéo, rồi tiếp tục làm việc.
Orm xoa nắn hai cánh tay, lại tiếp tục châu đầu vào việc mài tường, nhưng trong lòng vẫn mãi suy đoán đến đề tài khiến cô phải nhiều chuyện kia.
Hai người thật yên lặng, người nào bận việc người nấy. Cả một buổi chiều, ngoại trừ Lingling phải nhận vài cú điện thoại, thì hai người không ai nói một câu với ai.
Ánh tà dương xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu xuống những tia nắng chiều nghiêng ngả, dần di chuyển chạm lên người của hai cô gái đang có mặt trong phòng. Một người ngồi yên, còn người kia có những động tác nhịp nhàng, tạo ra những cái bóng thon dài đằng sau lưng.
Thoáng chốc, cũng đến giờ tan tầm. Lingling đứng dậy thu dọn đồ đạc, còn Orm vẫn đang đánh bóng bề mặt vách tường.
Lingling thấy Orm chưa tính về, nên hỏi: "Chúng tôi đã hết giờ làm việc. Cô còn chưa về?"
"Thế à? Vậy ra giờ này mọi người sẽ tan tầm sao? Nhanh vậy. À, nghe nói bình thường khoảng 9 giờ mọi người mới đi làm phải không? Chúng tôi phải đến làm việc sớm, có thể đưa tôi chìa khóa văn phòng của chị..."
Lingling suy nghĩ chốc lát, lấy ra chìa khóa đưa cho Orm, nói: "Tôi nói trước, trừ cô ra, không được cho ai khác vào đây."
Orm nhận lấy chìa khóa, đáp: "Được."
"Sau khi vào phòng, không được làm lộn xộn đồ đạc của tôi."
"Ừm." Orm ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại khẽ bĩu môi, Cứ làm như đang đề phòng trộm cướp ấy! Tôi đây mà thèm động vào đồ đạc của chị? Cô chỉ vào thùng dụng cụ đang đặt dưới chân, hỏi, "Những thứ này... đồ đạc của tôi, có thể để nhờ ở chỗ này, được không? Cứ đem ra đem vô mỗi ngày quả thật quá phiền toái."
Khó có dịp Orm dùng giọng điệu dè dặt nhờ vả để nói chuyện với Lingling, điều này khiến Lingling sửng sốt, nhưng khi nghĩ đến thái độ xem thường của Orm đối với cô sáng nay, đột nhiên lại nổi lên ý đồ xấu, nở nụ cười ranh mãnh, đanh mặt lại, lạnh nhạt nói: "Văn phòng của tôi chưa bao giờ cho phép người khác để đồ."
Orm thật muốn phát điên.
Bà chị hẹp hòi đáng ghét! Kể từ khi gặp mặt đến giờ chưa cho mình một thời gian dễ chịu nào hết. Chả lẽ trời sinh mình và bả là oan gia đối địch? Được, tôi nhịn! Sẽ ráng nhịn ba tháng cho đến khi xong việc. Chờ đến khi tôi lấy được tiền đi, tôi thề tuyệt đối sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy bản mặt xấu xa của bà chị lần nào nữa!
Orm âm thầm mắng chửi Lingling, khiêng thang xếp trên vai, nhấc lên thùng dụng cụ cùng xô nước nhỏ, bước nhanh chân, không hề quay đầu nhìn lại, một mạch bỏ đi ra ngoài.
Lingling nhìn thấy dáng vẻ chịu đựng cắn răng đến đỏ cả mặt của Orm, bỗng nhiên tâm trạng đặc biệt thoải mái. Có lẽ lần nóng đầu của lão sếp khi bày ra chuyện vẽ tranh tường này cũng không hẳn là chuyện gì xấu, chí ít bây giờ mình cũng đã tìm ra chuyện giải trí rồi.
Từ văn phòng đi ra, Orm đụng mặt ngay Mark đang đi thong thả với hai bàn tay trống trơn. Cô hỏi Mark: "Dụng cụ của cậu đâu? Để ở chỗ nào rồi?"
"Văn phòng của quản lý chứ ở đâu. Mà sao cậu đem mấy thứ này ra ngoài chi vậy?"
Orm không nói hai lời, liền đem toàn bộ những thứ đang ở trên người ném hết sang Mark, bực tức nói: "Cậu tìm chỗ nào đó để đại mấy thứ này giúp mình đi. Cái bà Lingling kia thật đáng ghét, không chịu cho mình để nhờ đồ ở văn phòng bả, nên mình chỉ còn cách đem hết chúng ra ngoài. Thật mệt ch.ết người mà! Trên đời sao lại có loại người nhỏ nhen bủn xỉn đến thế chứ? ch.ết mất thôi! Hèn chi bà ấy đi yêu đương với tên bạn trai cục mịch như gấu! Đáng đời!"
Mark mắt sắc nhìn thấy Lingling đang đi ngày càng gần về phía hai người họ, thoáng chốc đã đứng ở ngay sau lưng Orm, tựa như cười mà không phải cười nhìn chằm chằm Orm. Mark ra sức ho khan để nhắc nhở Orm mau im miệng, nhưng lúc này Orm đang thao thao bất tuyệt những lời bực tức, làm sao còn biết sau lưng cô đang có người? Đôi môi cô khép mở liên tục, không ngừng oán trách: "Mình trù bả bước chân ra ngoài bị người đụng, đi bộ ngã trặc chân, ăn cơm bị nghẹn, uống nước bị sặc!"
"Cám ơn cô còn chưa trù tôi ch.ết." Lingling nghiêm mặt, canh đúng lúc bổ sung thêm một câu.
"Tôi với bả đâu có thù oán, cần gì phải trù cho ch.ết?"
Orm không hề ý thức được sự tồn tại của Lingling, chỉ tập trung vào mỗi chuyện rủa xả những bực bội đang tích tụ trong lòng, sau đó cảm thấy không khí có chút gì đó không đúng, bỗng nhiên xoay người 180 độ quay đầu lại, lập tức va thẳng vào Lingling, đầu đụng đầu, sao hỏa đụng vào địa cầu, bắn ra một rừng đốm lửa tung bay.
Lingling chụp lấy mũi, cả mặt nhăn nhó thống khổ. Có vẻ như lời trù ẻo thứ nhất của Orm: bước chân ra ngoài bị người đụng tức khắc có hiệu lực.
Orm đụng vào Lingling, cũng không kịp nhớ đến cơn đau trên đầu mình, vội vàng đỡ lấy cánh tay của Lingling, hỏi: "Chị không sao chứ? Có bị đau chỗ nào không? Tôi không cố ý."
Lingling đau đến nỗi không thốt nên lời, hung hăng lườm Orm, không hé miệng nói câu gì, chỉ lấy tay che mũi rồi bỏ đi. Từ nhỏ đã quen sống trong cảnh nâng niu chiều chuộng, lớn đến chừng này tuổi, đây là lần đầu tiên Lingling phải chịu cơn đau đớn thế này. Lingling xin thề, thù lần này nhất định phải trả!
Lingling vừa nghĩ đến kế hoạch báo thù, vừa đi ra tòa soạn. Đến bãi đỗ xe, do đi đường không mấy tập trung nên hậu quả là khi đi xuống dốc bị trượt ngã vào trong bậc cỏ bên đường và làm chân bị trặc. Lingling bất chấp hình tượng, giữ nguyên tư thế ngã đó, đưa tay xoa cổ chân đau nhức, miệng than thở liên tục.
Lời trù ẻo thứ hai của Orm, đi bộ ngã trặc chân nhanh chóng ứng nghiệm.
Sau một hồi lâu, Lingling cảm thấy chân bớt đau, mới chậm rãi đứng lên, từng bước một di chuyển đến vị trí chiếc xe thân yêu. Lần thứ hai cất tiếng thề, thù lần này nhất định phải trả!
Mark thấy Lingling đã đi xa, mới dám cười to ra tiếng. Tình tiết vừa nãy quá buồn cười, nếu giờ mà không cười cho thả ga, thì có thể đè nén làm hư phổi luôn đó!
Orm tức giận nói: "Cười gì mà cười. Mau đi tìm Yaya rồi còn về!"
"Này, ngay cả Lingling mà cậu cũng dám chọc? Hôm nay tôi nghe mấy người xung quanh nói tính tình Lingling khó chịu lắm đó. Sau này cậu tính sao?"
"Tính sao là tính sao? Mình cũng đâu cố ý nói xấu chị ấy? Đã lỡ rồi thì thôi! Quân tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn. Người còn sống thì sao có thể bắt người ta chết ngay được?"
Thật ra trong lòng Orm cũng sợ lắm chứ, làm sao cô cũng không thể ngờ những lời bực tức đã thốt ra kia lại bị Lingling nghe thấy hết từ đầu đến cuối. Cũng may cô không phải là nhân viên dưới trướng của Lingling, nếu không chắc chắn ngay ngày hôm sau đã phải thu dọn đồ đạc chuẩn bị nghe tin bị đuổi việc. Nhưng dù suy nghĩ đến nát đầu, Orm cũng không nghĩ ra phương án nào khả thi để đối phó với những chông gai đang chờ phía trước, nên chỉ có thể hào hùng tiến bước, chuyện đã lỡ thì đành mặc kệ.
Lúc Yaya gặp hai người, Mark thêm mắm dặm muối kể cho cô nghe một màn kịch tính đầy phấn khích kia. Mấy năm gần đây, tuy Orm thường hay độc miệng châm chọc người khác không thèm nể mặt, nhưng khi làm việc luôn rất thận trọng, sau khi chia tay với Jayna, phong cách làm việc càng thêm ổn định vững vàng. Hiếm lắm mới thấy những lúc cô phải chật vật thế này nên Yaya và Mark háo hức nhìn Orm, mở miệng cười to không dứt. Orm mặc kệ hai người họ, tự mình quay đầu bỏ về trước.
Mark và Yaya đem cất dụng cụ của Orm, rồi cũng vội vàng chạy đuổi theo cô.
Trên đường, Mark thấy Orm buồn bực, nên tùy ý tìm một đề tài, nói: "Hai cậu có nghe tin tức gì chưa? Nhật Bản đang muốn trở thành một thành viên thường trực trong Hội đồng Bảo an của Liên Hiệp Quốc, nhưng bị phủ quyết đó."
"..."
"..."
Một đường đùa giỡn tán gẫu chuyện thiên hạ, sự buồn bực trong lòng giảm bớt, lên tinh thần rất nhiều.
Trở lại phòng trọ nhỏ bé, Orm nằm thẳng trên giường, ngẫm nghĩ lại một ngày làm việc vừa trải qua, lại khó tránh khỏi tự mình sầu lo. Cô tự hỏi không biết sau này Lingling sẽ giở trò gì để trả thù, nhưng nghĩ mãi chẳng ra ý tưởng gì, chỉ có thể dẹp sang một bên.
Có cơn gió thổi vào phòng, chuông gió treo bên cửa sổ bắt đầu kêu lên những tiếng dinh dinh loáng thoáng dễ nghe, giống như đang xướng lên một bản nhạc đồng dao dịu dàng. Orm cười khổ. Chuông gió này vốn do Jayna mua về và tự tay treo lên. Người đi rồi nhưng lại để hơi thở của người ấy lưu lại.
Jayna đã ở trong căn hộ này được nửa năm. Lúc ấy, khi biết Jayna sắp sửa về nước, Orm đã cố gắng đi chọn thuê một căn hộ trong khu có môi trường trị an tốt, ngàn lựa vạn tuyển mới thuê được một nơi hợp chỉ tiêu thế này.
Tuy chỉ là một căn hộ có một phòng khách và một phòng ngủ, không gian không lớn nhưng rất thích hợp cho đôi tình nhân dọn đến ở chung. Trước khi Jayna đến sống, Orm cố ý mua sắm sửa sang cho căn hộ thật đẹp, ráng học nấu những món ăn ngon lành, cũng như cố gắng biến nơi đây ra dáng một gia đình ấm cúng. Thế nhưng những thứ này lại không đủ để lưu giữ trái tim của một người.
Orm lung tung suy nghĩ, rồi thoáng chốc ngủ mất.
Lingling lái xe đến nửa đường, thì Leo gọi điện tới, nói muốn được ăn cơm tối cùng cô. Lingling ngẫm nghĩ, hôm nay đúng thật quá xúi quẩy, cũng muốn tìm một người nào đó than thở một phen, liền đồng ý.
Khi đến nhà Leo, trời đã tối đen. Leo đã làm xong một bàn cơm nóng hổi thơm lừng chờ cô đến. Nhắc tới chuyện này, quả thật Leo là một người đàn ông tốt, đã chăm sóc yêu chiều Lingling hết mực, còn có thể nấu ăn, sự nghiệp thành công, tóm lại ngoại trừ vẻ ngoài có chút xấu hơn chuẩn bình thường một chút, thì các mặt còn lại đều thật hoàn mỹ.
Đây cũng là một trong các lý do Lingling đồng ý làm người yêu của Leo. Dù sao đối với một người phụ nữ chín chắn, một yêu cầu lớn nhất đối với đối tượng yêu đương không phải là bộ mã hào nhoáng, mà chính là thực lực bên trong của anh ta.
Lingling để túi xách xuống, rửa sạch tay, đi tới bàn ăn cầm chén cơm lên, định quay sang Leo than thở. Không hiểu sao khi nhìn bộ dạng của Leo, lại nhớ ngay đến bốn từ Orm đã nói cục mịch như gấu.
Tuy miệng mồm Orm rất độc, nhưng hình tượng đã lấy để hình dung lại có chút chuẩn xác. Làn da Leo vốn không trắng trẻo mà rất đen, hơn nữa đầu anh hơi to, còn có mũi to miệng rộng, nhìn lướt qua cũng khá giống với con gấu cục mịch! Lingling vừa nghĩ đến đây liền bật cười ra tiếng, thế nhưng cơn buồn cười này lại đến rất bất chợt, không chờ cô nuốt xong miếng cơm đang nhai trong miệng, đã muốn bật ra khỏi họng chui ra ngoài, nên Lingling bị sặc cơm, làm cho cô ho khan đầy khó chịu.
Leo mau chóng đứng dậy đổ một ly nước cho cô uống thông cổ, Lingling vội cầm lấy uống một hơi, bởi vì uống nước quá nhanh nên khi miếng cơm trôi được xuống dạ dày thì cô lại bị sặc nước. Lần sặc nước này lại càng khó chịu hơn lần trước, cô ho khan càng nhiều hơn, ngay cả nước mắt đều chảy ra ngoài.
Dừng ở đây chút đã! Lời trù ẻo thứ ba và thứ tư của Orm đã nhanh chóng ứng nghiệm ngay trong tối nay: ăn cơm bị nghẹn, uống nước bị sặc.
Lingling thở không ra hơi, vừa ho khan vừa thầm cất tiếng thề lần thứ ba trong ngày. Thù lần này nhất định phải trả!
Ho khan xong, Lingling không còn thiết ăn uống gì nữa. Leo đề nghị cô ở lại nhà anh đêm nay, Lingling chăm chú nhìn anh, thì hai chữ con gấu lại bất ngờ xuất hiện lảng vảng trước mắt, chẳng biết sao lại bị vậy. Lingling trơ mắt nhìn gương mặt Leo chậm rãi chuyển biến thành gương mặt con gấu. Hình ảnh này quả thật đã đánh sâu vào đại não của Lingling. Chết tiệt! Vậy sao mà chịu nổi?
Lingling viện cớ thân thể không khỏe, rồi vội vàng rời khỏi nhà Leo, bước nhanh như bay.
Leo như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc. Rõ ràng khi đến đây, tinh thần Lingling đang rất vui kia mà, làm sao chỉ qua hai lần ho khan đã biến đổi ngay sắc mặt? Quả nhiên tâm tư của phụ nữ như dò kim đáy bể!
Cảnh đêm thành thị trong mùa xuân có vẻ đặc biệt diễm lệ, nhưng Lingling không còn tâm tư để thưởng thức phong cảnh. Cô nắm chặt vô lăng, lần đầu tiên chỉ chuyên tâm không suy nghĩ bất kỳ gì ngoài việc lái xe, vì cô rất sợ trong cơn tức giận lại khinh suất gây ra một vụ tai nạn thì không nên chút nào.
Chờ về đến nhà, Lingling đổ sập người lên giường, vô lực sờ trán. Là một người không bao giờ dùng những lời lẽ thô tục nhưng đêm nay Lingling đã đầu tiên phá lệ rống to một câu.
"Shit!"
Trúng tà, thật sự là trúng tà!
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top