Chap 9

 Đã nhận định LingLing Kwong "không được", Orm Kornnaphat cũng không hỏi cô vấn đề giường chiếu. Nhưng cũng nhờ vậy, hành động của nàng trước mặt cô càng toát ra tự nhiên hơn, một mặt vì không sợ cô trở thành cầm thú, một mặt cô lại là chồng mình.

LingLing Kwong lại không hề hay biết về chuyện này, chỉ thấy mấy ngày nay vợ mình bất giác không còn đề phòng mình nữa, mà lại thân thiết hơn.

Ví dụ như tự nhiên thay quần áo, hoặc khi đi tắm thì nhờ cô mang đồ vào giùm. Con sói nào đấy bắt đầu suy nghĩ, chẳnng lẽ thời cơ đã chín muồi rồi sao, nhanh hơn cô tưởng. Vì vậy, kế hoạch ăn thịt cứ như thế, sắp tiến hành.

*-*

Hôm nay LingLing Kwong có việc phải đi đến LO, có thể nói khả năng xử lí công việc của LingLing Kwong thật kinh người, và cô tuyệt không phải là kẻ ham công tiếc việc. Hằng ngày, cô đều xử lí công việc tại thư phòng, Orm Kornnaphat thì lại ngồi kế bên, ôm máy tính xem tiểu thuyết.

LingLing Kwong hầu như không mất quá nhiều thời gian cho công việc, một người lãnh đạo giỏi, không phải là người giỏi về mọi mặt, mà là kẻ biết dùng người. LingLing Kwong biết rất rõ thuộc hạ của mình mạnh về mặt nào, tính tình, thành phần gia đình, phẩm chất,...vì vậy, cô có thể giao công việc cho người đó một cách chính xác nhất.

LingLing Kwong không ôm hết công việc để xử lí, mà phân phát cho cấp dưới, để họ phát huy tài năng của mình, cô cũng có nhiều thời gian ở bên cạnh Orm Kornnaphat. Tuy nhiên, đôi khi có những việc, cô không thể không xuất hiện trực tiếp chỉ đạo, vì vậy, sẽ có những lúc cô đi đến công ty.

Có vẻ như hôm nay công việc đặc biệt nhiều, nên mãi đến tận 8 giờ tối LingLing Kwong mới về đến nhà. lên thẳng phòng của hai người. Một ngày không gặp được cô vợ nhỏ, cô đúng là có chút nhớ, bước chân tự giác nhanh hơn.

Khi vừa bước vào cửa, cảnh tượng trước mắt làm cô ngây người một lúc lâu. Orm Kornnaphat, vợ của cô, hiện đang đứng trước bếp, trên tay cầm cái muỗng múc canh, khuấy khuấy cái gì đó trong nồi, thật không khó nhìn ra là nàng đang nấu cái gì đó.

Nhưng đây không phải trọng điểm, điều quan trọng là, đập thẳng vào mắt cô là hình ảnh trên người cô vợ nhỏ xinh hiện chỉ mặc độc một cái áo rộng thùng thình, đó là áo sơ mi của cô.

Làn da của Orm Kornnaphat rất trắng, lại thủy nộn như em bé, dáng người nhỏ bé xinh xắn khiến cho cái áo nhìn như rất rộng đối với nàng, vạt áo dài đến hơn nửa đùi, nhưng cũng không che dấu được đôi chân lung linh bên dưới nó.

Cô không biết là nàng có mặc quần lót không? Nhưng cô lại biết, Orm Kornnaphat không mặc áo lót, vì nàng chỉ cài cái nút áo thứ hai, nhưng do cái áo quá lớn, nó không thể che khuất ngực của nàng, mà lại làm lộ ra một nửa trên bầu ngực trắng nõn, theo động tác của nàng, nó như ẩn như hiện. LingLing Kwong cảm thấy cổ họng khô khốc, muốn uống nước.

Orm Kornnaphat như cảm nhận được gì, lập tức quay đầu lại, nhìn thấy là LingLing Kwong, nàng lập tức cười thật tươi, hô to: "Chị đã về rồi !".

Sau đó nhanh nhảu tắt bếp, chạy nhanh đến chỗ cô, săn sóc cởi áo khoác của cô ra, cái miệng ríu ra ríu rít quan tâm hỏi: "Chị có mệt không? Đã ăn gì chưa? Có khát không? Em lấy nước cho chị nhé? Hay chị muốn đi tắm trước?"

Trên mặt lập tức khôi phục như bình thường, LingLingKwong nhìn nàng mỉm cười: "Chị vẫn chưa ăn tối, trên người chị hơi bẩn, chị đi tắm trước, em đang nấu cái gì vậy ?"

Orm Kornnaphat trả lời: "Em có nấu mì cho chị, chị đi tắm đi, sau đó ra ăn tối, để bụng đói là không tốt, em sẽ đi lấy quần áo cho chị."

LingLing Kwong thuận theo, để Orm Kornnaphat cầm lấy cặp táp đi cất, còn mình thì đi tắm. Đôi mắt như có như không lướt qua thân thể Orm Kornnaphat.

Tắm xong, LingLing Kwong lại bàn ăn ngồi, ở đó, Orm Kornnaphat đã dọn sẵn bát mì cho cô, là mì hải sản, trong đó có mực, tôm và cua, một ít rau thơm. Nhìn thấy chỉ có 1 tô, cô cất tiếng hỏi:

- " Em không ăn à ?"

- "Em đã ăn rồi." – Orm Kornnaphat đáp.

LingLing Kwong chậm rãi ăn mì, tài nấu nướng của vợ cô rất tốt, cô đã biết điều này từ lâu. Lúc đó còn có người nói, ai lấy được Orm Kornnaphat là hạnh phúc, bây giờ cô đã cảm nhận được điều đó. Nghĩ tới đây, đôi mắt cô bỗng nhiên ám ám, cho dù thế nào, nàng cũng đã là của cô, không phải sao?

-"Cái áo em đang mặc... ?" – LingLing Kwong làm như không để ý hỏi.

-"A, là cái này sao ?" Vừa nói vừa chỉ cái áo mình đang mặc. "Áo của chị mặc thật thoải mái, ... em có thể mặc chứ ?" – Orm Kornnaphat quên mất, mặc áo của cô mà lại không hỏi, không biết cô có tức giận không.

LingLing Kwong hỏi lại: "Em thích mặc nó ?"

Orm Kornnaphat cười cười :" Ừm, vải mềm, rất dễ chịu, nó lại rộng rãi, em nghĩ dùng để mặc ở nhà cũng tốt lắm." – Vừa nói vừa cẩn thận nhìn cô, áo sơ mi cao cấp, mình lại dùng để mặc ở nhà, nói trắng ra là mặc ngủ.

LingLing Kwong nhìn nàng, cười dịu dàng: "Nếu em thích, thì cứ mặc đi, chị cũng rất thích em mặc cái này." Gắp lên một đũa mì, bỏ vào miệng, liệu mình có nên giảm bớt đồ ngủ của cô ấy không.

Orm Kornnaphat thấy cô không giận thì cũng thở phào một hơi, sau đó lại tiếp tục líu ríu hỏi cô chuyện công ty.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top