Chap 39
Lễ cưới hôm nay, cậu cả vì phải mời rượu nhiều khách nên uống say đến bí tỉ. Và cả Lingling cũng thế, có vẻ hôm nay mọi người đều tập trung vào cô dâu chú rể nên chả ai để ý đến cô. Thế là Lingling uống rất nhiều rượu.
Trời tối buổi lễ kết thúc, ai cũng mệt nhoài quay trở về phòng. Cậu hai thì đỡ Lingling vào phòng cô.
"Trời ơi mày uống gì dữ vậy, thiệt tình. May mà cha mẹ hôm nay bận rộn lo này lo kia nên không để ý...nếu không mày bị la chết luôn đó đa"- Cậu cả dìu cô vào phòng.
Lingling thật ra cũng chưa hẳn say đến mức không biết trời trăng gì.
"Có say gì đâu...nay ngày vui nên uống chút rượu có gì đâu đa?"- Lingling ngồi xuống giường.
"Rồi mày tự thay đồ được không đó đa? Hay tao kêu đứa nào vào lau mình rồi thay đồ giúp mày"-Cậu hai nhìn Lingling hỏi.
"Được được, anh về phòng nghỉ ngơi đi. Cũng tối rồi. Em ổn mà"- Lingling phẩy phẩy tay nói.
"Ừm vậy tao đi à"- Cậu hai gật đầu rời khỏi Lingling gật gật đầu.
Bên phòng tân hôn của cậu cả, anh ta say khước đi vào phòng loạng choạng. Orm ngồi sẵn trên giường. Cũng không đỡ anh ta. Cậu cả đi tới giường nằm xuống.
"Sao...anh uống say vậy chứ?"- Orm quay qua nói
"Cút ra...ai cho cô ngồi lên giường tôi"- Cậu cả nhẫn tâm đẩy Orm ra.
"Nhưng mà..."
"Chúng ta cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa...trong mắt tôi cô cũng chỉ là một con ở mà thôi!! Nếu cô muốn ngồi ở trên chăn êm nệm ấm á... thì cút qua phòng con Ling mà ở"- Cậu cả miệng lèm bèm nói.
Orm nghe xong chết đứng:
"Anh nói gì vậy? Tự dưng giờ lại kêu tôi đi qua phòng Ling? Anh uống say nên nói quấy đúng không?"
"Quấy cái gì mà quấy. Tôi nói thật, đi khỏi phòng tôi. Nhanh lên"- Cậu cả ngồi dậy đẩy mạnh Orm đi.
Anh ta mở cửa đuổi thẳng Orm ra ngoài. Cô tới bộ áo dài cưới còn chưa thay ra. Vậy mà ngay trong đêm tân hôn đã bị anh ta đuổi ra ngoài như thế. Cô ở trước cửa phòng có đập cửa cỡ nào cậu cả cũng không mở. Tối rồi cũng không nên ồn ào.
Orm đành nhìn qua chỗ phòng của Lingling, không lẽ giờ cô phải sang đó thật. Đôi chân của cô lê đi từng bước hướng sang phòng Lingling. Cô cũng không dám gõ cửa, đành ngồi trước cửa phòng. Tủi thân vô cùng.
*cạch*
Cửa phòng đột nhiên mở, Lingling định ra ngoài lấy ít nước uống. Ai ngờ nhìn thấy Orm.
"Hửm?? Orm...ờ chị cả...sao chị ở đây?"- Lingling khó hiểu
Orm vội đứng dậy, cô xấu hổ quay đi. Nhưng Lingling kéo tay cô, kéo luôn vào trong phòng. Cô đóng cửa lại. Lingling dù uống nhiều rượu nhưng từ nãy giờ có uống canh giải rượu nên giờ cũng tỉnh táo vài phần. Chỉ có điều, trên người còn vương chút mùi rượu.
"Sao chị lại ở trước cửa phòng tôi?"- Lingling ngồi xuống ghế vắt chéo chân hỏi.
"Ờ...ờ...thì..."- Orm cúi gập đầu, không dám ngẩng lên nhìn Lingling dù chỉ một cái.
Lingling nhếch miệng cười khẩy:
"Hứ...anh ta đuổi chị chứ gì, chị không còn chỗ để đi nên mới qua đây có đúng không? Cái tính anh ta...từ nhỏ đã hách dịch vô cùng, làm gì mà biết thông cảm cho ai chớ. Vậy mà hồi sáng nói nghe hay lắm"
"Nếu cô ba biết rồi...sao còn hỏi?!"- Orm líu ríu trong miệng.
Lingling đứng dậy:
"Gì mà cô ba? Chị cả à...chị phải kêu tôi-là-em-ba, mới đúng chứ?"
"Ờ...em...em ba"
Lingling nhìn Orm từ đầu đến chân rồi lại ngồi xuống ghế nói:
"Trong tủ tôi còn vài bộ quần áo của chị đó, lấy ra mà thay đi đa. Chưa kịp thay đồ đã bị đuổi...haizzz"
Nhưng Orm vẫn đứng đó khúm núm, căn phòng quen thuộc mà trước đây cô thường ra vào bây giờ lại hóa lạ lẫm vô cùng.
Lingling thở dài đứng lên, cô đi lại tủ quần áo của mình. Lấy ra một bộ bà ba của Orm đưa lên:
"Nè...mau thay đi. Chị định đứng đó mãi luôn sao?"
Orm giơ tay lên nhận lấy bộ đồ.
"Thay...thay ngay trong phòng luôn sao đa?"
Nghe câu nói của Orm cũng đủ biết bây giờ khoảng cách của hai người bây giờ khác cỡ nào.
Lingling lại sựt cười:
"Huh...chị làm như lần đầu tiên bước chân vào căn phòng này vậy. Mau thay đi..."
Orm nghe xong cũng đứng nép sang một góc, quay mặt đi mà thay đồ. Lingling cũng chẳng thèm nhìn mà quay lưng lại. Nhưng được một lát thì Lingling thì đi lại gần Orm. Ôm lấy cô từ đằng sau, Orm nuốt ực xuống một cái. Cô cũng không phản kháng. Tay Lingling siết Orm vào người mình.
"Chị cả...cảm giác như nào? Đêm tân hôn...không ở phòng của chồng mình mà lại chạy qua phòng em chồng ở. Nghe có nực cười không chứ?!"- Lingling thì thầm vào tai của Orm.
"Em...em ba...dù cho tôi có ở bên phòng tân hôn đi chăng nữa...thì tôi cũng không thể để anh ta chạm vào người mình đâu"- Orm đáp lại.
"Ồ, vậy sao? Chỉ mình tôi mới được chạm vào chị thôi nhỉ?"- Lingling xoay người Orm lại.
"Chuyện này...em đã nói rồi mà. Chả ai được đụng vào người em ngoài cô ba"- Orm giờ mới nhìn thẳng vào mắt Lingling nói.
"Sao cái tiếng cô ba này... bây giờ tôi nghe nó xa lạ quá vậy đa"- Lingling buông tay ra khỏi người Orm.
"Cô ba giận em lắm đúng không?"
"Tôi cố gắng lắm mới có thể bình tĩnh nhìn em sánh bước với anh cả, em biết không? Mấy ai mà có thể chịu được khi nhìn người mình thương lấy người khác chứ? Tôi và em hôm nay đều rất xinh đẹp nhưng đáng tiếc là không dành cho đối phương..."- Lingling khoanh tay lại đi sang hướng khác nói.
"Em xin lỗi..."- Orm nói nhỏ giọng, nửa muốn Lingling nghe, nửa muốn không.
"Lời xin lỗi chỉ có giá trị khi sự việc đó vừa xảy ra hoặc khi người đó thực sự cảm thấy hối lỗi. Tôi không muốn nhận lời xin lỗi của em"- Lingling quay lại nói, miệng cô nói vẻ lạnh lùng như thế nhưng trong lòng chưa hề muốn oán trách Orm làm gì cả.
Orm cũng không biết nói gì hơn. Cô chỉ đành im lặng. Lingling đẩy nhẹ Orm xuống giường rồi trèo lên.
"Cô như vậy...có gọi là ngoại tình không?"- Lingling nhướng mày hỏi.
Orm nhắm nghiền mắt lại như sẵn sàng chịu đựng sự tức giận của Lingling. Lingling vừa cúi mặt xuống, những tưởng sẽ thực sự trút giận lên người Orm. Nhưng... đôi môi của Orm vừa đáp xuống đã dừng lại. Sau đó Lingling ngồi dậy, chỉnh đốn lại quần áo nói:
"Chị bây giờ đã là gái có chồng...nên tôi sẽ không đụng vào người chị nữa"
Orm nghe xong mở mắt ra, thực sự Lingling chẳng thèm làm gì cô cả.
"Tối nay...chị ngủ trên giường đi. Tôi ngủ trên ghế là được rồi. Sáng mai dậy sớm rồi rời đi là được"
Lingling nói xong đi lại ghế ngã lưng xuống thật. Nhưng Orm làm sao có thể để Lingling ngủ trên ghế như vậy cơ chứ.
"Nhưng mà...ngủ trên ghế vừa cứng vừa lạnh. Cô ba là lá ngọc cành vàng...sao có thể ngủ trên đó được đa?"
"Thà ngủ trên ghế chứ tôi cũng không ngủ chung giường với chị. Chị mau ngủ đi, tôi mệt rồi"- Lingling kéo chiếc ghế nhỏ lại, gác chân lên, nhắm thiếp mắt lại.
Câu nói của Lingling làm cho Orm nín lặng, cô cũng chỉ biết nằm xuống trở lại giường. Đôi mắt cô chưa vội khép lại, cứ nhìn Lingling. Rồi cô cũng phải quay lưng lại kéo chăn lên.
Qua hôm sau...
Lingling thức dậy nhưng không ngờ lại là nằm trên giường. Cô ngồi dậy, đầu hơi nhức một chút.
"Hôm qua...cô ta ẵm mình lên giường ngủ sao? Chắc tại uống nhiều rượu quá nên ngủ hơi say...thiệt tình"
Bên ngoài thằng Ân đã gọi cửa:
"Cô ba dậy chưa đa? Ra ăn sáng luôn nè cô"
"Ừ tao dậy rồi, đợi tao lát"- Lingling nói vọng ra.
"Dạ"
Lingling bước xuống giường. Đưa tay lên xoa xoa đầu vài cái. Rồi đi ra khỏi phòng.
Đây là bữa sáng đầu tiên mà Orm được quyền ngồi chung mâm với gia đình nhà Hội đồng. Tuy chỉ là bữa ăn sáng nhưng cô cảm thấy khá lo lắng. Cả nhà đang ngồi đợi mình Lingling.
Lingling đi ra:
"Dạ...con xin lỗi. Dậy hơi trễ, để mọi người đợi rồi"
"Ừm, thôi con ngồi xuống đi"- Bà Hội đồng nói Gia nhân ở sau kéo ghế giúp cô. Lingling ngồi xuống. Orm thì lại ngồi đối diện cô, kế bên Orm là cậu cả. Lingling cố tình nhìn Orm mỉm cười. Cậu cả bắt gặp ánh mắt đó liền nổi đóa:
"Nè... bây giờ Orm là vợ tao rồi, mày dẹp bỏ cái ánh mắt đó đi đa"
Lingling bật cười nói:
"Anh cả...em nãy giờ còn chưa nói gì tới chị cả mà anh làm gì căng dữ đa. Chị ấy là vợ anh, ai trong nhà này không biết cơ chứ"
"Thôi thôi, tụi bây ăn lẹ dùm tao đi"- Ông Hội đồng thấy thế nói.
"Dạ...ờ mà cha, sắp tới con có việc với mấy ông quan lớn trên tỉnh. Con định lên trển làm việc, chắc cũng phải một thời gian lận á cha"- Thật ra cô đi vì nhiệm vụ của tổ chức giao.
Orm nghe xong nhìn Lingling chằm chằm. Đi lên tỉnh mà phải mất một thời gian?? Vậy chỉ còn mình cô ở nhà hay sao? Lingling định bỏ mặc cô thật sao? Lingling cũng liếc qua nhìn Orm, cô nhướng mày rồi quay qua nói tiếp với ông Hội đồng:
"Chắc cũng khoảng cả tuần hoặc hơn á cha"
"Ừm...con làm việc với mấy ông quan lớn...là việc hệ trọng. Cũng như mở rộng thêm mối quan hệ cho nhà mình. Vậy con định chừng nào đi đa?"-Ông Hội đồng nghe qua cũng khẩn trương.
"Dạ, chắc vài ngày nữa. Mà...con định dẫn theo anh hai theo nữa. Cho ảnh học hỏi thêm"- Lingling quay qua cậu hai.
Cậu hai nhìn Lingling, hai mắt tròn vành ngơ ngác.
"Ừm con nói nghe cũng có lí đó đa. Cho thằng hai theo con cha cũng yên tâm. Ủa rồi...con định ở trển suốt luôn sao đa?"
"Dạ, chắc rảnh... thì con về"
Orm nghe xong thì tâm tình khó chịu vô cùng. Đột nhiên Lingling đi lên tỉnh xa xôi như vậy. Rảnh thì mới chịu về, đi cũng không biết là bao lâu. Còn cô thì sao chứ? Hay là... Lingling thực sự đã hết yêu cô rồi?
"Ờ tính vậy cũng được. Thằng hai đi theo con, vừa học hỏi vừa chăm sóc cho con...cha cũng yên tâm. Còn chuyện ở dưới đây...con định giao lại cho thằng cả hay sao?"
Lingling quay qua cậu cả nhìn rồi cười nói:
"Dạ, đương nhiên rồi ạ!! Chắc sau này...con lo mở rộng việc làm ăn đồ của nhà mình trên tỉnh thôi. Ở dưới này...con nghĩ anh cả lo được mà. Dù gì, ảnh cũng có vợ chăm sóc rồi. Làm nhiều việc một chút chắc cũng không sao đâu ha? Ha anh cả?"
Cậu cả nghe Lingling nói thế thì khó hiểu, đột nhiên Lingling lại nhún nhường như vậy? Có phải lại có âm mưu gì không chứ?
"Ờ ờ... tất nhiên rồi. Chuyện ở dưới đây...con lo được hết mà cha"- Cậu cả cười cười nói.
"Ừm vậy tốt. Anh em trong nhà...ít nhất phải vậy chứ đa. Hòa thuận với nhau như thế mới đúng là anh em chứ" - Bà Hội đồng thấy thế cũng mừng.
"Dạ"- Lingling cười mỉm quay qua mẹ mình.
"Thôi mọi người ăn tiếp đi"- Lingling nói tiếp.
Cậu hai sau giờ ăn thì tìm Lingling để nói chuyện.
"Mày bị điên à, tự nhiên lại giao hết nhà xưởng đồn điền ở dưới đây cho anh cả là sao? Rồi việc đi lên tỉnh mày có nói tao tiếng nào đâu...rốt cuộc là sao?"- Cậu hai với tâm tình khó hiểu hỏi Lingling ngồi vắt chéo chân, bình thản:
"Có gì đâu đa. Thì em với anh lên tỉnh mần việc. Chuyện dưới này đương nhiên là giao lại cho anh cả rồi. Giờ ảnh cũng có vợ rồi còn gì...cho anh ta ra dáng con trưởng một chút chớ"
Cậu hai vẫn không hiểu:
"Rồi tao với mày lên tỉnh mần việc chi? Mày có bàn trước với tao đâu?"
"Em quên mà. Thì đi lên mần công việc với mấy ông quan Pháp. Anh mà giao thiệp được với quan lớn chẳng phải công danh sự nghiệp được rộng mở sao đa?"- Lingling nhìn qua cậu hai nói.
"Ờ thì... quả thật nghe mày nói cũng mắc ham đó. Rồi tự nhiên...con Orm vừa mới lấy anh cả xong, mày đột ngột đi mất như vậy. Mày để nó một mình dưới đây sao?"
Lingling nghe xong nhíu mày, cô chợt nghiêm giọng: "Cái gì mà con Orm...kêu bằng chị cả!!"
"Ờ ờ biết rồi, chị cả!! Mày định bỏ chị cả ở dưới đây à? Mày... chấp nhận nhìn chị ta với anh cả..."
Lingling cười khẩy lắc đầu:
"Hmmm...rồi sao? Anh ta cũng chả thèm đụng vào chị cả cơ mà. Em không lo, anh lo cái gì?"
"Mày còn giận chị cả lung lắm phải không đa?" Lingling im lặng rồi cười như không có gì.
"Giận hay không thì bây giờ không quan trọng nữa rồi. Ván đã đóng thuyền, mọi người bây giờ đều nhìn Orm với tư cách là mợ cả nhà Hội đồng. Em bây giờ mà sớ rớ... thì sự việc còn nghiêm trọng hơn là cô chủ tư tình với người ở nữa đa"
Cậu hai nghe xong thấy khá có lí, cậu gật gù.
"Ừm...mày tính vậy cũng đúng. Giờ dù gì muốn hay không thì cũng là gái có chồng rồi. Mày động vào thì khổ cả hai đó đa"
Lingling bật cười:
"Chị dâu mà tằn tiệu với em chồng...ai mới là người bị bỉ mặt đây đa?"
"Thôi thôi...tao lạy mày" - Cậu hai thở dài nói.
"Em giỡn thôi mà. Em làm gì cũng có dự liệu hết mà đa, anh không cần lo đâu"
"Ừm...mọi chuyện mới vừa lắng xuống, mày thì nói muốn đi tỉnh. Cha mẹ cũng bắt đầu yên tâm hơn rồi. Mày mà làm gì nữa...địa vị của tao và mày không chừng sẽ bị lung lay đó đa"
Lingling gật gật đầu, cô đứng dậy định đi vào trong nhà.
"Hmmm...được rồi. Anh đi đi, ở đây bàn tán hồi lại bị dòm ngó"
"Ừ thôi tao đi"
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top