12

Mặc dù thời tiết đang ở độ đẹp nhất nhưng JungKook thì không sao thấy vui cho nổi, nhất là sau ngày cậu nhận ra Taehyung không hề muốn nói chuyện với mình. JungKook không thể hiểu được tại sao Taehyung lại đột nhiên thay đổi thành một người khác hoàn toàn như vậy, không những là vẻ bề ngoài mà cả cách anh đối xử với cậu cũng đã thay đổi hoàn toàn.

JungKook không thể nào quên được ánh mắt đầy vui vẻ của Taehyung khi nói chuyện cùng mình mặc dù ban đầu thái độ của anh đối với cậu vẫn đầy dè chừng nhưng JungKook không thấy sự ghét bỏ nào ở anh. Mặc dù Taehyung luôn tỏ ra vẻ xa cách nhưng nụ cười của anh hướng tới cậu vẫn thật tươi và JungKook luôn thấy thật may mắn vì điều đó.

JungKook biết anh không ghét bỏ mình, ít ra đó là những gì cậu cảm nhận được từ Taehyung trước khi điều trị căn bệnh kia nhưng sau khi anh từ Canada trở về thì JungKook không còn chắc chắn được điều đó nữa. Cậu biết Taehyung đã xoá bỏ được hội chứng đó khỏi mình, giờ đây anh trở lại với một khuôn mặt mà đáng ra mọi người đã được chiêm ngưỡng từ lâu và JungKook thấy thật may mắn vì điều đó. Khi mà cậu mong muốn được nhìn lâu thêm khuôn mặt của anh thì Taehyung lại triệt để tránh xa cậu.

JungKook có nhiều mối quan hệ bạn bè anh em thân thiết, có những người vẫn còn chơi với cậu từ bé xíu cũng có những người cậu không còn liên lạc nữa, những mối quan hệ đó có thể đến và đi một ngày nào đó JungKook thật sự không quá quan tâm tới nó như thế. Nhưng không hiểu bởi vì sao, cũng là một chàng trai, nhưng Taehyung lại mang tới cho cậu cảm giác khác hoàn toàn.

JungKook nói là muốn làm bạn với anh và cậu thật tâm nghĩ rằng bản thân mình cũng chỉ mong muốn có thế. Nhưng JungKook sai rồi, khi mà chỉ vài ngày trôi qua thôi cậu đã mong muốn gặp Taehyung tới phát điên. JungKook luôn vô thức bước chân tới khoa Tài chính sau khi tan học, có những hôm đứng nhìn những tán lá phong đỏ rực trước hội trường lớn tới ngẩn ngơ và hôm nay thì lơ ngơ làm sao mà JungKook quên luôn cả deadline.

JungKook gục mặt xuống bàn thở dài liên tục, cậu biết rằng mình không ổn rồi, khi mà hình bóng người đó cứ lởn vởn trong đầu cậu. JungKook thấy anh ở khắp mọi nơi cậu đi tới nhưng tất cả đều là ảo ảnh mà thôi, đến ngày hôm nay thì cậu biết rằng bản thân mang bệnh mất rồi, căn bệnh mang tên TƯƠNG TƯ.

JungKook là một trong ba người đã lọt vào chung kết cuộc thi vẽ tranh. Ngày mai là diễn ra rồi nhưng cho đến tận lúc này đầu óc cậu vẫn trống rỗng mà nói đúng hơn là chỉ ngập tràn hình bóng Taehyung. JungKook đã nghĩ tới việc đi gặp anh, nhưng cậu không có chút can đảm nào, nhất là khi Taehyung đã bày ra ngoài vẻ mặt không muốn tiếp chuyện với cậu thì JungKook không thể nào cứ vậy mặt dày mà xuất hiện trước mặt anh được, vậy là bản thân ở đây tương tương tư tư người ta đến ngẩn cả người.

Trong khi đó Taehyung còn đang bận rộn sắp xếp lại kịch bản cho số radio đặc biệt chiều ngày hôm nay. Khi quay về với một khuôn mặt đã không còn những nốt mẩn xấu xí kia nữa Taehyung đã có ý định bỏ công việc này nhưng rồi sau đó anh vẫn quyết định quay về với nó, và thậm chí trong một thời gian ngắn đã nâng cấp lên thành một chương trình radio không thể thiếu mỗi chiều thứ bảy.

Taehyung được mọi người chú ý tới nhiều hơn khi anh quay về với khuôn mặt sáng lạn như ánh mặt trời, các cô gái bắt đầu chú ý tới anh và thường lén tặng những món quà nho nhỏ cho Taehyung thông qua tiền bối ở phòng phát thanh. Ban đầu bọn họ chẳng quá quan tâm ai là người nói đều đều trên loa vào những chiều thứ bảy trong tuần, họ chỉ chú ý tới chất giọng trầm ấm của Taehyung, cho tới khi anh quay về với diện mạo mới thì mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Mặc dù mọi thứ đều diễn ra rất tốt đẹp nhưng Taehyung không thấy bản thân vui vẻ chút nào. Có những khi anh đột nhiên nhớ tới những ngày khi mà mình còn sáng chiều rụt cổ trong chiếc hoodie dày cộm, đứng ở cổng trường húp sùm sụp tô mì mà không lo tới ai sẽ chú ý tới mình. Bây giờ đây, thậm chí chỉ cần anh bước vào căn tin thôi liền cảm nhận bao nhiêu ánh mắt chiếu vào mình và Taehyung không sao quen nổi với điều đó.

Trong khi Jimin thì luôn miệng nói rằng y đã nói rồi Taehyung thật sự có một khuôn mặt đẹp tới lay động lòng người rốt cuộc bây giờ mọi người cũng đã được nhìn thấy điều đó thì Taehyung chỉ nghĩ tới một người. Người duy nhất mà anh thấy rằng mang khuôn mặt đẹp tới lay động lòng người chính là JungKook, và cũng chỉ có cậu mới nằm trong trái tim anh mà thôi.

Chuyên mục radio mỗi chiều dạo này của Taehyung được chú ý hơn bao giờ hết, vì vậy mà thời gian anh dành để sắp xếp lại kịch bản cũng chiếm rất nhiều trong quỹ thời gian rảnh vốn hạn hẹp của Taehyung. Dù sao thì anh cũng muốn mình bận rộn hơn một chút, để không ngơi nghỉ chút thời gian nào nhớ đến JungKook.

Điện thoại trên bàn bất chợt đổ chuông, Taehyung liếc nhìn qua một cái, không mặn không nhạt nghe máy.

" Tối nay mày có về sớm không đấy? "

Park Jimin ở đầu dây bên kia vừa nói vừa nhai, tiếng nhai chóp chép vang lên bên tai Taehyung khiến anh khẽ nhíu mày một cái.

" Không đâu, mày cứ ăn cơm đi, lát tao ăn tạm gì đó rồi về. "

Taehyung chỉ đáp có thế sau đó tắt máy cái bụp, không chờ thêm một giây nào nghe Jimin lải nhải.

Taehyung để máy điện thoại qua một bên sau đó đi tới cạnh giàn âm thanh để thử mic, hôm nay cả phòng phát thanh đều bận nên chỉ còn lại mỗi mình anh loay hoay làm tất cả mọi thứ. Tiền bối Tae Sung đã bảo là hoãn chuyên mục hôm nay đi nhưng Taehyung không nỡ, cuối cùng lóc cóc đến phòng phát thanh một mình.

Bình thường thứ bảy JungKook không có lịch học vào buổi chiều nhưng tuần này phải học bù vì vậy mà cậu chàng phải học tới tận chiều muộn mới được nghỉ. JungKook khoác ba lô lên vai, chậm rãi đi về phía cổng trường.

Loa phát thanh được gắn ở khắp nơi trong trường bỗng chợt vang lên hai tiếng gõ, phía sau lưng JungKook có tiếng xì xầm của mấy cô nữ sinh.

" Aaaa đến rồi kìa".

" Nhanh lên qua khoa phát thanh đi có thể gặp anh ấy một chút đấy. "

JungKook vốn không chú ý lắm tới những chuyện xảy ra xung quanh mình nhưng hôm nay vì một lẽ nào đó cậu lại tò mò về " anh ấy" trong lời nói của các cô gái.

" Xin chào các sinh viên đáng yêu của đại học H, lại là mình đây. "

Không để JungKook tò mò lâu, trên loa vang lên một tone giọng trầm tới mê hoặc. JungKook đứng khựng lại giữa hành lang, hai lỗ tai như ù đi một cách đáng sợ. Giọng nói này...

" Đã một tuần trôi qua rồi nhỉ, hôm nay mình sẽ trở lại với mọi người cùng chuyên mục Radio tối thứ bảy. "

Là Taehyung, không thể nhầm được, giọng nói này đích thị là anh rồi. JungKook cố ngăn xúc động đang trào lên từng đợt trong trái tim nhưng đôi chân thì không tài giỏi như vậy, nó đã tự dẫn chủ nhân tới trước cửa phòng phát thanh từ bao giờ.

JungKook đã cố gắng, cậu gần như đã có thể ngừng nghĩ về anh trong một khoảng thời gian nhất định nhưng rồi ngày này lại đến, khi mà cậu nghe thấy giọng Taehyung phát ra, nỗi nhớ trong lòng gần như không thể kìm nén được nữa, JungKook vô thức bước chân đi gặp anh, giờ đây trong cậu chỉ có một suy nghĩ, cậu muốn gặp Taehyung.

Trên loa phát thanh giọng nói của anh vẫn vang lên đều đều. JungKook lắng nghe không sót một chữ, hai mắt gần như đã đổ lệ vì quá sốt ruột. Phía trước phòng phát thanh không chỉ có mình cậu, nhưng lại có mình JungKook là con trai vì vậy mà sự chú ý nơi này đang chuyển từ giọng nói trên kia sang cậu chàng mặc áo khoác bóng chày đang đứng sừng sững ở trước mặt bọn họ.

Các cô nàng đã nhận ra cậu chàng nổi tiếng khoa Mỹ Thuật và bắt đầu bàn tán xôn xao nào là JungKook cũng như họ mê mẩn giọng nói của Taehyung rồi hay là JungKook thấy có khả năng mình bị soán ngôi nên vội vàng tới đây để xem mặt chàng trai kia không. Cứ vậy các cô nàng đứng phía sau xì xầm to nhỏ liên tục nhưng JungKook không hề hay chú ý tới, thứ duy nhất đang đọng lại trong tâm trí cậu lúc này là giọng nói Taehyung trầm ấm truyền rõ mồn một qua loa phát thanh.

Phải hơn một tiếng sau đó Taehyung mới chào tạm biệt mọi người và kết thúc chuyên mục radio. JungKook vội vàng tiến tới trước phòng phát thanh, cậu ngập ngừng đôi chút, sau đó chậm rãi gõ từng nhịp lên cánh cửa gỗ.

" Ai đó? "

Taehyung bên trong nói vọng ra, chưa đầy năm giây sau đã có tiếng mở cửa. Ngay giây phút thấy khuôn mặt JungKook sau cánh cửa gỗ Taehyung liền lập tức muốn tát vào mặt mình một cái. Bây giờ thì hay rồi, anh vậy mà thấy cả JungKook khi mà bản thân đang tỉnh táo như thế này.

" JungKook? "

Taehyung lên tiếng gọi cậu nhưng không thấy người đối diện đáp lại. JungKook lách qua người anh tiến vào bên trong sau đó giúp Taehyung đóng cửa, bỏ lại phía sau tiếng xì xầm của các cô gái.

" Cậu làm gì ở đây? "

Taehyung rốt cuộc cũng biết rằng mình không phải là đang tự tưởng tượng thấy. JungKook thật sự đang đứng trước mặt anh.

" Anh đã ăn tối chưa ạ? "

Thay vì trả lời câu hỏi của Taehyung JungKook lại hỏi ngược lại anh khiến Taehyung rơi vào bối rối, anh thậm chí không dám nhìn vào mắt của cậu khi trả lời.

" Tôi chưa. Có chuyện gì sao? "

Taehyung biết JungKook đang hoàn toàn nghiêm túc nhưng anh không hiểu sao bản thân lại trở nên hèn nhát như vậy khi mà thậm chí là nhìn cậu thôi anh cũng không thể. JungKook nhìn Taehyung đang tìm mọi cách tránh mặt mình khẽ thở dài một tiếng.

" Em đang đi về thì nghe thấy giọng anh phát ra trên loa. Tiện nên em mới ghé tới hỏi xem anh có muốn ăn tối cùng em không? "

Taehyung cúi đầu nhìn chân mình, đã thật lâu rồi anh không nghe thấy giọng JungKook, lại không biết rằng giọng cậu đã trầm đi đáng kể như vậy.

" Nếu cậu cũng chưa ăn tối thì đi thôi, dù sao tôi cũng chưa biết ăn gì. "

Taehyung cố gắng tỏ vẻ tự nhiên nhất có thể nhưng hành động đó lọt vào mắt JungKook lại thành ra anh đang ghét cậu vô cùng. JungKook nén tiếng thở dài, ừm hửm một câu rồi tránh qua một bên cho anh dọn đồ.

" Vậy anh dọn đồ đi, em sẽ chờ. "

Taehyung lập tức tiến tới bàn nhét đồ vào ba lô mà không cần để ý xem đồ đạc được nhét vào như thế nào. Hành động của anh vội vã tới mức khiến JungKook thấy buồn cười, không nhịn được phải lên tiếng.

" Em có thể chờ được mà, 5 phút hay 50 phút em cũng chờ được. Anh không cần phải vội đâu. "

Taehyung liếc nhìn JungKook, chỉ thấy môi cậu mỉm cười liền thấy bản thân thật là ngốc. Sau đó anh cứng nhắc khoá ba lô lại, một bước tiến ra ngoài.

" Đi thôi. "

JungKook đi theo sau anh, cậu thấy mình đúng là dở hơi rồi, thế nào mà nhìn thấy bóng lưng anh thôi cũng thấy thật hạnh phúc.

Taehyung không rành quán xá xung quanh trường cho lắm nên nhường lại quyền chọn quán cho JungKook. Lúc thấy cậu dẫn mình vào quán canh xương bò Taehyung hơi nhíu mày, cho tới khi JungKook quay sang anh hỏi một câu Taehyung rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao cậu lại chọn ăn món này.

" Anh ăn được canh này mà đúng không? "

Taehyung có thể không nhớ, nhưng JungKook thì nhớ hết những điều mà anh đã nói với cậu về những thứ mà anh không thể ăn được. Taehyung thật sự không thể ngờ rằng cậu vẫn còn nhớ những điều đó, anh bất chợt thấy như có gì đó ấm áp vô cùng xoẹt qua tim mình.

JungKook nhìn Taehyung đang nghệt mặt ra giơ tay khua khua trước mặt anh cho tới khi Taehyung bừng tỉnh nhìn cậu. Anh nhìn đôi mắt lấp lánh sáng bừng của người đối diện, khoé môi khe khẽ mỉm cười.

" JungKook tại sao lại đối xử với tôi tốt như thế? "

To be continued...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top