"Vương gia, Thái hậu nói rằng ngài đã đến tuổi lập phi rồi." Nam nhân trẻ tuổi kính cẩn cúi đầu trước thân hình vạm vỡ của Tuấn Chung Quốc.
"Chí Mẫn..."
"Ân?" Chí Mẫn hướng ánh mắt đến hắn, cho dù nhiều tuổi hơn, nhưng y luôn như vậy trước mặt vị Vương gia này.
Chung Quốc khép hờ mắt: "Phải cưới người mình yêu nhỉ?"
"Ừm."
"Ta thích một người."
"Vương gia đã có ý chung nhân rồi?". Đồng tử Chí Mẫn mở lớn một chút, rồi vẻ mặt lại nhanh chóng trở về bình thường: "Chắc ta đã hỏi điều không nên hỏi."
"Người đó ở bên ta từ bé, ngày ngày dạy ta võ thuật, dạy ta đọc sách, cùng ta dùng bữa, tắm cho ta,..."
"..."
"Chỉ có ở bên người đó ta mới buông bỏ hết phòng bị."
"..."
"Chỉ có ở bên người đó ta mới cảm thấy an toàn."
"..."
"Ta..."
Khuôn mặt vốn lạnh lùng của một vị Vương gia thường ngày dịu dàng lạ thường, ánh mắt âu yếm khẽ đưa tay chuẩn xác nắm lấy chiếc cằm thon nhỏ của Chí Mẫn. Tai Chí Mẫn từ từ đỏ lên...
Bỗng có tiếng gõ cửa, tiếng nói của thị vệ thân tín vang lên: "Vương gia, đồ ngài bảo ta chuẩn bị đã xong cả rồi."
Chung Quốc hơi tối mặt, cười cười với Chí Mẫn ra mở cửa, nhìn thị vệ đang cười ngốc nghếch một cái, gằn giọng: "Cút!" Đồng thời lấy món đồ trong tay hắn.
Trở lại trong phòng, Chung Quốc nhìn Chí Mẫn khuôn mặt hồng hồng, mặc bạch y thanh thoát... Thật ngon miệng. Hắn lấy ra khăn lụa đỏ mỏng, phủ lên tóc Chí Mẫn, không nhịn được mà cúi xuống cắn nhẹ môi y: "Chí Mẫn, Thái hậu muốn ta lập phi rồi, ngươi hiểu chứ?"
.
[09/03/2019]

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top