25
Sải bước đến nhà Jongin một lần nữa, Jennie lại có cảm giác vô cùng xa lạ.
Mấy lần trước đến thăm, nhà của anh luôn luôn sạch sẽ, không vươn một hạt bụi, không có một chút hương vị nên có của "nhà". Bây giờ, lại càng không có, vô số những thùng các tông được đặt chất đống trong phòng khách, mấy thứ vụn vặt, linh tinh gì đó đều đã biến mất, chỉ còn lại những vật dụng to lớn.
Nhìn cảnh tượng này, Jennie chỉ có thể nghĩ đến một khả năng: "Anh định chuyển nhà?!"
"Ừ." Anh không phủ nhận, kéo tay cô đi qua đám thùng giấy hỗn loạn, bước vào phòng mình.
"Dọn đi đâu?"
"Rời khỏi nơi này, rời khỏi thành phố này."
"... ..." Một câu nói như đất bằng dậy sóng, khiến cả đầu Jennie trống rỗng, Vậy..... có thể nói cho em biết dự định của anh được không?" Jennie có thể được xem là ngậm thìa vàng mà lớn lên, từ nhỏ đã được cha mẹ bảo bọc, cưng chiều trong lòng bàn tay. Thế nên, những biến cố liên tiếp xảy ra gần đây, khiến cô gần như sụp đổ.Cô không biết thì ra hiện thực lại tàn nhẫn như vậy, thì ra tình yêu không phải chỉ cần lưỡng tình tương duyệt là có thể đi đến kết cục. Cô cố ép bản thân mình bình tĩnh lại để bàn về tương lai của bọn họ.
Cứ nhìn đến, nghĩ đến, là lại thấy trống rỗng, dựa theo tình cảnh hiện tại, quả thật bọn họ không thể có tương lai. Một tình yêu, nếu chỉ ôm lấy cái suy nghĩ được ngày nào hay ngày đó, thật sự có thể lâu dài được sao?
"Có thể chờ anh ba năm hay không? Sau ba năm, nếu anh không về, thì em cứ buông tay, anh không trách em." Đây cũng là lời nói của anh với mẹ Jennie nói một cách nghiêm túc, bà là một người mẹ rất tốt. Bởi vì con gái thích, cho nên bà không muốn phá hoại, nhưng lại không muốn con gái phải chịu khổ, cho nên bà đặt ra thời hạn ba năm, anh có thể tự do xông xáo mà không phải lo trước lo sau, thậm chí bà còn đồng ý sử dụng tất cả những mối quan hệ làm ăn của mình để giúp anh gây dựng nền móng.
"Ba năm...." Cô kinh ngạc, thì thào tự nói, không dám tưởng tượng trong ba năm sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, càng không dám nghĩ đến nếu anh không trở về, vậy cô thật sự phải buông tay hay sao? "Anh không sợ em thay lòng sao?"
"Sợ." Jongin thẳng thắn, không chút giấu diếm trả lời, chính vì sợ mất đi, nên anh mới do dự lâu như vậy: "Không phải người xưa có nói đời người tựa như một canh bạc hay sao, nếu thắng thì tốt, còn nếu thua... Có được một đoạn hồi ức như vậy, cũng không tệ."
"Em chờ anh."Cô sửng sốt giây lát, quay đầu lại, mỉm cười nhìn anh. Nếu thật là canh bạc, vậy có phải cô cũng nên đánh cược một lần hay không?
"...." Ang không hề ngạc nhiên khi thấy cô đồng ý, cái anh ngạc nhiên chính là vẻ mặt tươi cười của cô. Giống như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, nụ cười sáng ngời này, khiến cho lòng anh dâng lên từng trận chua xót.
"Ừ, chờ anh làm ăn phát đạt rồi lại trở về cưới em." Nói xong, Jennie cong khóe miệng lên.
Nụ cười xán lạn đó khiến cho Jongin cũng bất giác cười theo. Nụ cười và ánh mắt hồn nhiên của cô, giống như chuyện sắp tới không phải là sự chia ly, mà như thể ba năm chỉ là một cái nháy mắt, không chút thay đổi đối với cô. Hoảng hốt nhìn cô một lát, còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị một sự kinh ngạc khác bao trùm.
Đôi môi của cô bỗng nhiên áp xuống, mang theo tình cảm mãnh liệt khiến anh cứng người, thậm chí còn không có màn dạo đầu, đầu lưỡi đã vén hai cánh môi của anh ra, quấn lấy lưỡi anh. Hình như đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh đúng không? Dáng vẻ gần như cướp đoạt này, anh không thể nào tưởng tượng đó là hành động mà cô có thể làm ra.
Nụ hôn dần dần tiến sâu, cô dứt khoát đứng dậy, dạng chân ngồi trên đùi anh, hai tay quấn quanh cổ anh. Từ đầu đến cuối, anh đều chìm trong tư thế bị động, thất thần. Mãi đến khi, cảm giác tê dại từ lỗ tai truyền đến, mắt anh mới nheo lại theo bản năng, giữ lấy tay cô, muốn ngăn cản hành động càng ngày càng cuồng nhiệt của cô, "Em đang đùa với lửa đó."
"Em muốn anh yêu em....." Cô ngẩng đầu, mắt mở thật lớn, con ngươi dưới cặp kính sát tròng càng ngày càng mơ hồ.
Lời yêu cầu đầy mê hoặc từ giữa môi xinh đẹp của cô bay ra, khiến yết hầu của anh rung lên, như vừa bị ném vào chảo lửa.
Anh biết lúc này đây, việc cần phải làm nhất chính là đẩy cô ra, nhưng mà hai tay lại như tê liệt, mềm yếu không còn chút sức. Chỉ có thể khó chịu nhìn cô cúi người, cánh tay không an phận dần thoát khỏi sự giam cầm của anh, chui vào áo sơ mi của anh.
"..." Sự trêu chọc này vẫn chưa được thành thạo cho lắm, thế mà lại không ngừng châm lên ngọn lửa dục vọng trong anh. Nhưng lý trí vẫn còn sót lại vài phần, anh mở miệng, yếu ớt gọi cô.
"Em yêu anh." Cô không dừng lại, động tác có chút hấp tấp kéo áo khoác của anh xuống, dấu son môi hơi lạnh in lên ngực anh.
***
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top