33

Nhật kí một ngày nằm viện của JuniorMark.

Hai đứa chỉ việc ăn, ngủ, nghỉ và chơi với nhau. Anh thì gãy chân nên chẳng đi lại được như em. Em thì gãy tay nên cũng chẳng làm việc một cách dễ dàng như anh. Nói chung là bù trừ cho nhau, được cái này thì mất cái kia.

"Ê đua xe không Mark?"

"À ý anh là cái đó đó hả?"

"Chính xác, là cái đấy đấy cưng."

Thế là giữa trưa, hai anh em đi đua xe lăn. Em vì gãy một tay nên bất tiện là cái chắc. Mark nhận ra mình đã bị thằng cha này lừa ngay từ đầu. Anh ta có hai tay lận. Anh được lắm Junior Panachai, anh nghĩ anh hơn tôi là anh ngon à? Nhưng ngon thật, mà khoan lạc đề rồi.

Mark đã dùng đến bí thuật của em đó là hai cái cẳng ngàn vàng. Em chạy qua Junior Panachai đang gồng mình lăn xe như chưa hề có cuộc chia ly.

Kết quả không những không phân được thắng bại mà còn bị hai chị y tá tóm cổ lại mắng cho một trận.

—————————————————————————

"Chán vờ lờ."

"Anh ơi hay là mình xem cái đó đi."

"Àaaa ấy ấy đó hả? Hmmm được đấy."

Mark thành công trốn khỏi phòng cùng Junior. Hai đứa là bệnh nhân mà nghịch không khác gì giặc. Biết đi đâu không? Trốn xuống phòng bác bảo vệ xem bóng đá.

"Cá không Junior?"

"Anh chấp cả lò nhà em."

"Ừ ừ anh thì hay rồi."

...

"Ê KHÔNG ĐƯỢC, KHÔNG ĐƯỢC, KHÔN—..."

"VÀOOOOOOOO!!"

"Ôi tuổi trẻ..."

Junior suy sụp, Mark cười như chưa từng được cười.

"Hai đứa hay nhỉ?"

À ý là lại bị tóm cổ rồi đấy. Mà chưa chắc đã chừa đâu, được cả anh lẫn em, bướng cả đôi.

—————————————————————————

Chắc hai đứa nó thích nhất là buổi chiều tối, vì khi ấy gia đình sẽ đến thăm, đương nhiên là không thể thiếu cái bọn kia rồi.

"Mẹ nghe nói hai đứa mày nghịch như hai thằng mặt giặc. Thôi coi như mẹ xin, đừng làm khổ mẹ con ơi!"

"Bố yêu của Junior Panachai đâyyy."

"Bố điệu quá, mẹ đã làm gì bố vậy?"

"Sao mày lại nói bố mày như thế hả con?"

"Mark đỡ chưa con?"

...

"Mark của bố, giai cưng của bố! Nhớ con muốn chết đi mất!!!"

"Ông mới gặp thằng bé hôm trước xong mà làm lố. Già quá tạo nét hồi xuân à?"

"Em nỡ nói chồng em như vậy sao?"

"Anh hai, bao giờ anh mới xuất viện vậy??? Jummo nhớ anh lắm đó."

"Junior khá hơn chút nào chưa con?"

...

"ĐỜ MỜ HELLO, ANH ĐẾN THĂM HAI CƯNG ĐÂY!"

"MARK À, NHỚ CẬU QUÁ ĐI. KHÔNG CÓ CẬU KHÔNG AI GIẢNG BÀI CHO TỚ HẾT."

"THẾ CHÓ NÀO MÀY ĐI ĐỂ LẠI CHO TAO ĐỐNG LÁ VẬY??? SAO TAO PHẢI QUÉT THAY??? A LÀY WÁ?!"

"Mấy người không thể nói bé hơn à?"

Suy cho cùng vẫn là Book Kasidet, lý trí cuối cùng còn sót lại nhưng thi thoảng vẫn lên cơn đều đều như mấy đứa kia.

Chúng nó mới mấy tiếng không gặp nhau mà nói đủ thứ chuyện. Chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối rồi. Thay vì đi về thì chúng nó chọn tình nghĩa anh em, gọi điện xin phép bố mẹ ở lại ăn tối với lý do hai đứa kia sợ ma, chắc bố mẹ tin?

"Force, bạn ăn cái này không, em không ăn được."

"Để anh ăn cho... Mà không!"

Thức ăn gần đến miệng thì Force lại né ra chỗ khác khiến Book khó hiểu.

"Anh muốn gì?"

"Anh muốn bạn viu viu cho anh cơ, uhmmmmm."

Gã giả bộ đáng yêu đồ đó. Mấy đứa kia chứng kiến mặt không kì thị thì cũng kinh tởm gã.

"Đéo mẹ ai cứu tao, bố sắp mửa mấy bãi ở đây rồi ừm ứm... đờ mờ!"

"Tên nào tiêm nhiễm vào đầu anh ta cái này xứng đáng bị ỉa chảy!"

"E hèm khụ khụ!"

"Vãi? Sao em lại..."

Santa Pongsapak không ngờ nói vu vơ chơi chơi, bày cách lấy lòng người yêu cho anh Force mà ảnh làm thật. Lần sau hứa sẽ không nghịch ngu nữa.

Tự hỏi Book đang làm gì nhỉ? Có thể là đang cảm thấy gã thật đáng yêu, có thể đang mềm lòng vì gã, có thể lắm chứ? Hoặc không.

Book là đang không nói lên lời vì cậu sắp tế Force ra khỏi bệnh viện đến nơi rồi.

"Cái gì đây? Anh đùa với tôi à? Một là ăn, hai là nhịn. Viu cái khỉ gì?"

Nói thế chứ vẫn làm cái trò đó cho gã, gã vừa sướng ra mặt, vừa ăn trong nước mắt vì bị chính người yêu mình nạt nộ không thương tiếc.

"Lần sau mà còn kiểu này nữa thì một phát thôi! Em phi bạn xuống dưới kia luôn, không tiếc. Book Kasidet này nói được làm được. Hiểu?"

"Dạ..."

Trái ngược với tình yêu cảm lạnh của hội trưởng, thì phía bên này có một tình yêu độc lạ của hotboy. Santa dạo này ăn ít vì thích giảm cân đồ đó, đương nhiên hắn không vừa lòng một tí nào. Có bao nhiêu đồ ăn, hắn thồn vào miệng nó hết.

"Anh ơi, em đang giảm cân mò..."

"Thì anh đang giúp bé mà? Ăn đi cho có sức mà giảm cân, đúng không?"

"Ừm cũng có lí đấy chứ?"

Chắc chỉ có anh và em là tình yêu gà bông chill chill nhất chỗ này thôi. Em không ăn được cái gì thì anh ăn hết cho em. Em muốn ăn gì, anh cũng gắp sang cho em. Em muốn gì đều chiều em hết.

Lại là những con mắt sốt ruột dán lên người anh và em. Chúng nó hận không thể dí đầu hai đứa kia vào cho nó hôn mẹ nhau đi rồi mình cưới luôn cho nhanh được không ạ? Chứ thế này thì tổn thọ mất.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top