25
"MARKKKKK!"
Hai mẹ con đang say mê với mối tình chó đuổi thì từ ngoài phát ra tiếng gọi không thể nào nhẹ nhàng hơn. Mà không phải một đứa đâu mà tận năm đứa gọi cùng một lúc, mỗi đứa gọi một kiểu, nhốn nháo cả xóm lên làm em muối mặt chạy ra mở cửa.
"Mấy người im ngay! Một câu nữa, tôi tế từng người ra khỏi địa bàn nhà tôi!"
"Thui mò cho người ta vào iii~"
Santa bĩu môi, nắm lấy tay em mà vung vẩy.
"Đúng rồi, bạn đến mà đuổi bạn có ngày nó đáp mắm tôm vào nhà đấy."
"Nhà em cũng như nhà anh mà, anh ăn nhờ ở đậu, mọc rễ bao ngày mà em còn bày đặt."
"Ố, bé Jummo hôm trước nè Bookie!!!"
"Chúng cháu xin phép cô ạ."
Mẹ em nghĩ một điều thôi?
'Bất ổn vãi lìn.'
—————————————————————————
Tại phòng Mark.
"Ui phòng Mark thơm thế!"
"Vãi sao có cả mùi thằng Junior ở đây vậy?"
"Cái lòn má Force, mũi mày thính như chó ấy."
"Đừng nói hai người ngủ chung đấy nhé?"
Câu hỏi của Book khiến cả đám quay sang nhìn hai đứa, chúng nó trả lời một cách rất tỉnh bơ.
"Ừ ngủ chung thì sao? Có húp nhau đâu mà lo."
"Vãi cứt... Mark mày nghe anh nói, mày không húp được nó thôi chứ thằng Junior này nó tâm cơ lắm."
"Mark nghe anh, thằng này nhìn mặt nó là biết mà? Trông kìa, gian tà không thể chấp nhận được, em nên vừa ngủ vừa thủ sẵn con dao."
"Đéo mẹ hai đứa chúng mày tính biến tao thành cái dạng gì vậy?"
Mới nghe thấy ngủ chung thôi mà Force cùng Book đã nổi thú tính làm 'phụ huynh', thi nhau căn dặn Mark cùng bày cho em bảy bảy bốn chín cách phòng chống 'tệ nạn Junior Panachai'?
Perth thì cứ ôm Santa mà cười muốn tắc thở, ho khụ khụ dãy đành đạch như cá mắc cạn làm Santa một phen hoảng hồn.
Junior thì không còn gì để mất, lại là chuyện nghĩ về những ngã rẽ của cuộc đời. Ngẫm lại tại sao bản thân lại có thể quen biết những thằng tàn ác đến mức đấy.
Về phần Mark, em gật gù vậy thôi chứ em cũng muốn xiên Junior lâu rồi, vấn đề chỉ tuỳ vào tâm trạng, anh nhờn là đi luôn.
"Thề chứ, em nhìn anh Book với anh Force chăm Mark như chăm con ấy. Hai người hợp làm bố mẹ lắm!"
Đương nhiên người dám nói một cách hồn nhiên, không ai khác là Santa Pongsapak.
Book nghe xong tự nhiên ngại ngùng, dù sao cũng đã xác định là bản thân có thích Force, tự nhiên bị gán với người ta thấy cũng vui.
Force Jiratchapong, cái tên dở hơi này nghe xong khoái chứ, lòng tự nhủ phải thưởng cho Santa thôi, phát biểu đéo lệch đi đâu được.
"Anh làm bố / Anh mày làm bố nó!"
"Gì vậy hai ông?"
"Tôi như này làm bố nó quá bơ phệch rồi!"
"Ai cao hơn người ấy làm!"
"Tôi thấp hơn cậu có một cm chứ mấy?? Tôi vẫn còn lớn, tôi làm!!"
"Tự nhiên lại được xem hai thằng như chơi trò gia đình thấy hoài niệm vờ lờ."
"Vãi cứt Junior, anh cũng chơi mấy trò này á?"
"Đương nhiên, đéo mẹ Mark em nghĩ anh thiếu vắng tuổi thơ đến mức đấy á?"
"Thế xưa anh làm gì?"
"Anh làm công chúa ngủ trong rừng."
—————————————————————————
Sau gần ba mươi phút tranh luận về việc gia đình, năm đứa ngồi quây vào nhau ăn uống với đồ mẹ em mang lên.
"Em nhớ đang trong giờ học mà?"
"Thì trốn tiết chứ sao?"
"Vãi cả lìn cả anh Book á???"
"Ôi trời, thằng này thì sợ đếch ai? Cô chủ nhiệm lớp nó còn đang hãi nó vì tháng nào cũng bị nó đến tận cửa đòi tiền nước kia kìa."
"Dã man..."
"Cả Santa mà cũng chịu trốn đi á?"
"Anh Perth nói, làm vậy để thành công."
"Anh dạy hư bạn tôi đấy à?"
"Chắc gì cậu đã làm ẻm ngoan lên?"
"À nói mới nhớ, sắp thi rồi. Ôn gì chưa?"
"Chưa."
Chúng nó trả lời Book bằng một thái độ rất chill, rất nhởn nhơ, rất bình tĩnh.
"Mấy người chưa học hay không học?"
"Cả hai."
"Có cái con cờ, mở sách vở ra ngay!!!"
Khi không từ thăm bạn chuyển sang ôn thi tập thể một cách mượt mà, không hề gãy một chút nào.
Mark lấy lí do đau nên không học chứ thật ra em đang lười, hoặc có thể mấy bài này quá dễ đối với em.
Nhưng có một vấn đề. Suốt một giờ đồng hồ quan sát, Book và Mark nhận ra rằng mấy người này học dốt y chang nhau. Mỗi người chỉ giỏi đúng một môn duy nhất, còn lại dốt đặc.
Hai đứa nhìn nhau rồi lại nhìn ra đống bài tập có mười câu thì sai chín câu rưỡi. Bắt đầu ngán ngẩm rồi đây.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top