13

"Ê mà sao Mark lại ở phòng y tế?"

"Junior mày ngu thật hay ngu giả vờ vậy?"

"Loại nó chắc là cả hai, thằng này đa nhân cách à?"

"Lũ chúng mày chán sống à?"

Bốn đứa sánh vai bên nhau đi chill chill giữa hành lang cho đến khi thầy quản sinh đi ngang qua rồi phạt cả bốn thằng đi cắt cỏ, tưới cây, quét lá thì mới biết thì ra là mình đang trốn tiết.

"Thầy giao lại cho em Kasidet, thầy rất tin tưởng vào khả năng quản lí của em."

"Vâng ạ."

Book ngán ngẩm liếc nhìn bốn con người tội đồ kia. Bao giờ thì bốn cái tên này mới chịu buông tha cho cuộc sống học đường của cậu vậy? Tên thì tự luyến, tên thì ngây thơ, tên thì phá phách, tên thì ồn ào. Không thằng nào chịu thua thằng nào.

"Bây giờ Junior và Perth đứng đây cắt cỏ cho tôi. Santa ra kia tưới cây nhé, còn thằng Force theo tôi vào đây quét sân."

"Thời tới cản không kịp mấy con chó của bố ơi!!!"

Force hí hửng theo sau Book trông không khác gì con cún con. Gã không quan tâm, quan trọng là cái tấm chồng.

"Từ đây đến kia, đó quét có vậy thôi."

"... Đùa tôi à??? Quét cái đống này xong người còn đéo ra người, làm ăn được gì nữa?"

"Cãi?"

"Dạ không ạ."

Lời người thương là vàng là bạc, nói một là một, hai là hai. Force đành vác xác đi làm chốn lao tù.

Phía bên kia, Perth và Junior đang đấu đá nhau như hai con bò tót hừng hực khí thế.

"Tao cắt nhiều hơn."

"Đéo gì??? Tao nhiều hơn!"

"Thích hơn thua thì cắt luôn hai dãy kia đi."

"Được, để xem ai cắt nhiều hơn."

"Tao chấp cả lò nhà mày luôn Tanapon ạ!"

Book đã thao túng tâm lý hai tên ngố thành công. Hai tên này dễ dụ hơn cậu tưởng tượng, được cái hai thằng đều đô con nên công suất cũng hơn hẳn mấy người khác.

Quay sang Santa, nó đã tưới xong từ thuở nào, giờ đang ngồi thẫn thờ xem hai cái anh kia múa xiếc với nhau rồi. Cậu cũng kệ, cho trẻ con quan sát để trau dồi kinh nghiệm cũng là một điều tốt mà. Nhưng 'kinh nghiệm' này có hơi bạo lực thì phải.

Lại quay về phía Force, gã đã quét được hơn nửa sân. Không tồi đó chứ, cơ mà kiệt sức mất rồi, đang nằm vật trên ghế đá gần đó kìa.

Book đứng đối mặt với Force đang nằm nhắm mắt thở một cách nặng nhọc.

"Cậu không làm người mẫu thì phí lắm."

Nghe giọng nói nhỏ nhẹ quen thuộc, Force bừng tỉnh ngồi phắt dậy. Book ăn trọn một cái cụng đầu từ gã.

Báo quá rồi Force ơi!!! Lâu lâu ở gần crush mà cho ẻm ăn nguyên cái đầu là sao???

Gã hốt hoảng, vội ôm lấy mặt cậu nâng lên kiểm tra. Quay đầu con người ta hết bên trái rồi lại bên phải, trên dưới đủ cả, miệng không ngừng hỏi han.

"Đau lắm không? Sẽ sưng mất. Đừng có động đậy để tôi xem nào."

Đưa ánh mắt ngấn lệ lên nhìn Force. Công nhận cái cậu này cũng đẹp trai quá đi. Ngũ quan hút mắt thật sự, Book tự hỏi liệu cái thằng đứng trước mặt cậu có thật hay không vậy? Có khi còn đẹp trai hơn cả Perth, đối với Book là vậy.

Thấy Book nhìn mình chằm chằm nãy giờ, Force mới ngớ người nhận thức được việc đang tiếp xúc rất gần với Book. Chết rồi giờ gã là đang ôm hai má của người gã yêu đấy ư? Mềm quá đi. Đôi mắt ấy là gì vậy? Chết tiệt Book Kasidet định giết chết gã bằng ánh mắt đáng yêu này đó à?

"Trông kìa trông kìa."

"Trông khác gì thằng ngu không?"

"Thằng chả đứng hình mẹ luôn rồi."

"Tớ muốn ăn bánh, Markkkk..."

Từ khi nào mà Mark Jiruntanin đã có mặt dưới sân trường cùng đống đồ ăn trên tay để bồi bổ cho hội anh em. Thật ra là tự thưởng cho bản thân một bữa ăn 'nhẹ' sau khi chạy được một vòng rưỡi sân trường, nhưng khi đi xuống lại không may gặp cái hội người tội đồ, thấy cũng tội nên cũng cho phiên phiến mỗi người vài miếng, mà ba người kia tự nhiên ăn hết luôn phân nửa đống đồ ăn của em. Thật may, chứng kiến cái cảnh tượng hường phấn kia, Mark đã bỏ qua việc tặng cho hội kia một trận giảng đạo, thay vào đó là đứng phán xét đôi chim cu.

Quay trở lại với hai người kia, Book lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

"Cậu bỏ tôi ra được không?"

"Ê không được, đau quá để đây thổi cho. Ngày xưa làm vậy dễ hết đau lắm, tin tôi đi, bao uy tín."

Lại là giọng của những kẻ hóng hớt.

"Ui ui làm gì nhau thế kia?"

"Đù má thằng Force nay bạo vậy?"

"Nó tính hôn con nhà người ta luôn à?"

"Perth ơi sữa..."

Force mặc kệ cậu có cự tuyệt hay không, nhẹ nhàng nghiêng đầu thổi cho Book. Bản thân gã cũng không biết hôm nay ăn phải thứ gì mà bạo đến vậy, dám làm đến bước này là gan hơn bình thường rồi đó.

Book im lặng đón nhận từng cái thổi nhẹ từ Force, bất giác bật cười khúc khích.

"Cậu cười gì vậy?"

"Chỉ là cậu làm tôi nhớ đến hồi trước cũng hay làm vậy với em trai. Thì ra đây là cảm giác được người khác quan tâm, lạ thật đấy."

Force có chút nghẹn lòng. Vậy là lời đồn Book bị ghét bỏ trong chính gia đình mình là thật? Tại sao đến giờ cậu mới cảm nhận được sự quan tâm từ người khác? Người thương của gã không được phép chịu thiệt thòi, gã sẽ cố để bù đắp cho cậu, Book có cự tuyệt cũng kệ mẹ cậu.

"Bookie của tôi, đừng lo tôi sẽ bù đắp cho cậu. Thương cậu nhiều lắm."

Nhận được cái ôm bất ngờ từ Force, Book ngại ngùng đẩy nhẹ gã ra rồi đứng dậy rời đi, không quên quay lại nhắc nhở.

"Như vậy là đủ rồi, nhắc ba người kia cất gọn đồ vào phòng dụng cụ rồi về lớp nhanh đi."

"Tôi biết rồi."

"... Cảm ơn cậu."

"Cậu nói gì cơ?"

"Không có gì."

Book đã không thể nói lời cảm ơn với Force. Vì sao lại vậy? Một người như cậu sao giờ lại phải e thẹn trước một người con trai khác? Book nghĩ chắc mình đã quá mệt nên mới vậy. Chưa chắc đã đúng đâu bé ơi, non lắm.

"Trò Kasidet, mặt em sao đỏ vậy?"

"Em vừa gặp nắng ạ."

"Ừm."

"Xin phép thầy ạ."

"Ừm... ủa nay làm gì có nắng? Thằng bé chui ra từ cái lò hoả thiêu nào à?"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top