Chapter 9
Myungho tỉnh dậy thì cũng đã là sáng hôm sau. Mới 6h thôi, vẫn còn khá sớm nên Myungho muốn ra ban công ngồi thiền một chút cho tịnh tâm. Hôm qua nhiều chuyện xảy ra quá nên cậu có hơi đau đầu, cần thời gian thư giãn để có thể tiếp ứng được những chuyện sẽ xảy ra.
Cẩn thận tìm một chỗ trống ở ban công, cậu bắt đầu ngồi vào tư thế, hít sâu rồi lại thở ra, cứ tiếp tục như thế được khoảng 30 phút. Lúc này Junhui cũng vừa thức dậy, ra khỏi phòng đã bắt gặp người nhỏ ngồi thiền ở ban công, không khỏi tò mò mà ra đứng sau lưng cậu.
-Cậu cũng có thói quen ngồi thiền sao?
Myungho nghe cũng biết ai hỏi nên không thèm trả lời, tiếp tục chuyện đang dở dang. Anh thấy vậy cũng không làm phiền cậu nữa, vào lại trong nhà pha một cốc cà phê nhâm nhi ngồi xem tv.
Thiền xong thì cậu muốn đi tắm nên đã nhanh chóng trở về phòng, không nhìn lấy anh dù chỉ một cái. Nguyên nhân là do vẫn còn ngại khi nghĩ đến những điều anh nói tối qua.
-Myungho định bơ tôi tới khi nào?
Cậu khẽ rùng mình khi bị anh kêu tên cún cơm ra, chần chừ một hồi thì bèn quay trở lại phòng khách. Người ta đã lên tiếng lần thứ 2, không trả lời thì rất mất lịch sự.
-À...Chào buổi sáng Junhui!
-Ngồi xuống đi, tôi có chuyện cần bàn với cậu.
Junhui sẽ quyết định mời người nhỏ kia về làm cho bộ phận thiết kế của MX Center. Cũng không biết sao bản thân lại muốn như vậy, chỉ là nghĩ đến cảnh cậu vất vả đi tìm việc làm thì không nỡ, nhân lúc đang tuyển dụng thì mời cậu vào xem như giúp cậu trút bỏ một phần gánh nặng.
-Tôi muốn mời cậu về làm cho MX Center.
Myungho lúc này trợn mắt tròn xoe nhìn anh, anh đã ban cho cậu quá nhiều ân huệ, bây giờ lại tiếp tục như thế nữa. Thật lòng cậu rất vui, nhưng
áy náy cũng không kém.
-Thôi tôi không quý giá đến nỗi được anh mời về đâu. Anh làm vậy...tôi...tôi thấy áy náy lắm!
-Sao lại áy náy? Mời cậu về làm cho tôi, tôi trả lương cho cậu, cả hai bên đều có lợi.
-Nhưng mà...anh giúp tôi nhiều rồi, bây giờ giúp luôn cả việc làm, tôi không biết lấy gì đủ để đền đáp cho anh hết.
Cậu cúi đầu bẽn lẽn vo vo gấu áo đến nhắn nhó, nhìn như một chú ếch con nhút nhát, làm Junhui thấy cưng chết đi được! Người gì đâu đáng yêu quá mức. Thấy cậu như vậy nên anh phấn khích nghĩ ra trò chọc cậu.
-Bớt ảo tưởng đi ếch nhỏ! Gọi là mời cho sang chứ cậu cũng phải thông qua đợt tuyển dụng như bao người thôi.
Xịt keo cứng ngắc, cậu lại bị tên khùng này trêu một trận nữa. Cứ thích chọc ghẹo người ta, nhiều lúc thấy cưng, cưng vô lây!
-Một ngày không chọc tôi anh bị côn trùng cắn thụt lưỡi phải không? Ai cho anh kêu tôi là ếch nhỏ? Ai cho?
-Thích thế! Tôi kêu như vậy không phải rất dễ thương sao, ếch nhỏ?
Thẹn quá hoá giận cậu quay phắt đi vào phòng, không muốn ở cùng với tên điên kia một phút giây nào nữa, công sức thiền cả buổi của cậu tan thành mây khói mất tiêu.
-Hôm nay 8h bắt đầu phỏng vấn đợt 1, nhớ đến đúng giờ, chuẩn bị cho tốt vào!
Anh nói vọng theo thật lớn để cậu có thể nghe thấy, trong lòng thầm vui vẻ khi được gọi cậu bằng biệt danh mình đã đặt. Không nhanh không chậm, anh lấy điện thoại ra, sửa tên danh bạ "Myungho phiền phức" thành "Ếch nhỏ" rồi vui vẻ thay đồ đi làm.
________________________
Đúng 8h thì cậu cũng đã có mặt tại khu văn phòng của MX Center, trên tay là CV xin việc cùng bản vẽ hôm trước cậu khoe với Junhui. Tất nhiên là, buổi phỏng vấn diễn ra khá suôn sẻ, cậu nhận được lời khen của phía ban quản lí, có thể nói là ứng cử viên sáng giá.
Thế nhưng mọi chuyện chỉ tốt đẹp cho đến khi cậu hoàn thành phần phỏng vấn, ra bên ngoài ngồi chờ kết quả cho đợt 2 thì kế bên cậu là một cô gái, rất đẹp, ăn mặc phong cách, không thua kém gì cậu.
-Xin chào! Cậu lần đầu đến đây hả?
Cô gái ấy chủ động bắt chuyện với cậu, cậu vốn thân thiện nên cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.
-Đúng rồi, là lần đầu!
-Tôi là Jay, rất vui được làm quen.
-Em là Myungho.
Cả hai làm quen nhau xong thì cũng ngồi nói chuyện phiếm chờ kết quả, biết được Jay lớn hơn cậu tận 4 tuổi. May mắn hai chị em đều làm về thời trang nên nói chuyện hợp gu, không thấy gượng gạo lắm.
Đang nói chuyện thì Myungho được ban quản lí gọi, vội vàng đi vào phòng, vội đến mức làm rớt bản thiết kế cũng mình ngay tại chỗ ngồi. Jay lúc này thấy bản vẽ thì định mang vào cho cậu, nhưng ngắm nhìn một hồi thì toan tính gì đó, lấy điện thoại ra chụp lại toàn bộ.
-Là do cậu xui khi gặp phải tôi!
Cô ta đến đây phỏng vấn cũng đã 3 lần rồi, lần nào cũng trượt vì lí do thiết kế của Jay có phần lỗi thời, không hợp với xu hướng. Lần này, cô ta quyết tâm không để bị đánh mất cơ hội làm việc tại đây thêm nữa.
Myungho vào trong thì bên quản lí nói muốn xem lại bản vẽ của cậu một lần nữa. Lúc này cậu mới hốt hoảng tìm lại thì bản vẽ đã không cánh mà bay, chuyến này coi như tiêu! Cậu ba chân bốn cẳng xin họ chút thời gian mà chạy ra ngoài kiếm lại, may mà có Jay đưa lại cho cậu, Myungho cũng không nghĩ nhiều trực tiếp cảm ơn rồi bay vào phòng lại.
-Tôi và ban quản lí đã xem qua thiết kế của cậu, rất đáng khen. Có lẽ chúng tôi sẽ cân nhắc cậu ở vị trí trưởng phòng thiết kế.
-Thật...thật ạ? Nhưng tôi nghĩ tôi là người mới nên bắt đầu từ bước làm thực tập sinh...như thế có vẻ ổn hơn.
-Đúng là như vậy, nhưng hiện tại trưởng phòng thiết kế cũ đã chuyển công tác đến nhật rồi, và chúng tôi xem xét cậu thích hợp với vị trí này!
Ngồi trước mặt 4 người giám khảo mà Myungho cứ run cầm cập, hệt như lần đầu đi xin việc luôn. Vừa vào làm mà đã lên hẳn trưởng phòng, chắc cậu sẽ trở thành cái gai trong mắt nhiều người đây.
Nắm chắc khoảng 80% cậu sẽ trúng tuyển nên không lo lắng gì nữa bèn đi thẳng ra khỏi nơi đó, tìm một món ăn ngon ngon để tự thưởng cho sự giỏi giang của bản thân. Cơ mà lúc ra khỏi đó thì Jay lại đi đâu mất tiêu, cậu muốn tìm để rủ cô đi ăn nhưng thôi cũng mặc kệ.
_________________________
Đánh chén no nê một bát bánh gạo thêm mấy xiên chả cá nữa thì cậu cũng chịu đi về. Đang dạo trên đường cho đỡ no thì cậu nhận được cuộc gọi từ số lạ.
-Alo, ai vậy ạ?
-Cậu giỏi nhỉ, không thèm lưu số ông chủ mình luôn sao?
-Junhui hả, anh có số tôi từ khi nào thế?
-Tôi là phó chủ tịch, không có gì là không thể.
-Gớm, gọi phá tôi gì nữa?
-Cậu về nhà vào phòng tôi lấy giúp tôi tập hồ sơ màu đen trên bàn làm việc rồi mang đến khu văn phòng cho tôi.
-Tôi là người ở của anh!
-Rồi rồi mang đến đây đi tôi bao cậu ăn...
*Tút tút*
Nghe đến bao ăn là cậu như có siêu năng lực, chạy thật nhanh về nhà để hoàn thành nhiệm vụ, sợ chậm 1 giây là tên kia đổi ý thì khổ.
Về phía Junhui, thấy phản ứng của cậu thì ngơ ra mấy giây, xong thì lại bật cười thành tiếng. Đúng là trẻ con, vẫn còn ham ăn ham chơi lắm!
-Ếch nhỏ cứ việc trẻ con như vậy, tôi sẽ làm người lớn bảo vệ cho em.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top