Chapter 24
Cơ thể anh nóng như lửa đốt, Junhui dường như đến đứng còn không vững. Trixie thì thầm đôi ba câu gợi tình để dụ dỗ anh sa vào cái bẫy chết người. Cô ta chỉ chực chờ chuyện này để được một bước lên mây, nhưng chuyện đâu dễ như vậy.
-Junhui à, em muốn anh được thư giãn...chúng ta chỉ là vui vẻ một chút.
-Không...Myungho...tránh ra!
Anh vô thức gọi tên cậu rồi một mực đẩy mạnh cô ta vào tường. Trixie không bỏ cuộc, cô ta chạy vụt đến kịp anh, một tay đỡ anh rồi dẫn anh hướng đến nhà vệ sinh gần đó.
-Anh đừng nhịn nữa, em sẽ chăm sóc cho anh chu đáo mà.
Tay cô ta đã lần mò cởi hết cúc áo sơ mi của anh ra, bản thân cũng đang kéo dây áo của mình đến tận nửa lưng, Trixie lao vào cố hôn lấy anh, ép tay anh đặt lên mông cô ta.
Mùi nước hoa gắt mũi cứ phảng phất khiến anh nhăn mặt, một lần nữa cố gắng bình tĩnh lại. Anh hất tay cô ta ra khỏi người mình, ánh mắt tức giận nhìn thẳng vào con người cứng đầu.
-Làm ơn giữ tự trọng! Tôi không bao giờ chấp nhận những người mưu mô như cô.
Junhui nhanh chóng đi ra khỏi đó, để lại một người vừa tức vừa nhục. Cô ta hét toáng lên khi thấy kế hoạch của mình bị phá hỏng hoàn toàn. Myungho là ai? Là ai mà lại khiến cho anh say đắm như vậy? Trong lòng thầm nghĩ nhất định sẽ không để yên cho người đó.
Myungho lúc này cũng vừa cất hết đồ trưng bày vào vali xong, cậu là người cuối cùng trong team ở lại nên bây giờ cả căn phòng trống chỉ còn mỗi cậu. Vừa toang mở cửa ra thì đã thấy Junhui cả người ngã sầm vào cậu. Cả người anh nóng hổi, da dẻ đã đỏ lên hết, mồ hôi cứ không ngừng tuôn.
-Junhui! Junhui anh làm sao vậy?
-Mau về nhà, tôi khó chịu quá...
Cậu chưa kịp hiểu nhưng nghe theo lời anh, đỡ anh ra khỏi khách sạn. Myungho đến được bãi đỗ xe thì nhanh chóng đỡ anh vào ghế phụ, còn mình thì ngồi vào ghế lái. Đừng quên trước đây cậu rất khá, nên đã tự mình đi học bằng lái xe hơi để dự định sau này mua xe riêng, nhưng sau này là lúc nào thì vẫn chưa biết.
Cố gắng lái nhanh nhất có thể khi thấy cả người anh càng ngày càng nóng, cậu lo lắng nên cứ chốc chốc lại quay sang nhìn anh. Nhưng mà sao, ở chỗ dưới đũng quần cứ cộm lên một lớp vậy? Myungho bất giác đỏ mặt, nhìn trạng thái của Junhui bây giờ cậu cũng có suy nghĩ thoáng qua về trường hợp đó, nhưng cũng nhanh chóng dập tắt đi.
-Seo Myungho tỉnh lại đi! Nghĩ cái gì vậy nè.
Rất nhanh đã về đến nhà anh. Cả quá trình đỡ anh từ bãi xe lên đến nhà cũng mất khá nhiều công sức, vì anh quá nặng so với sức của cậu. Junhui vẫn còn đủ tỉnh táo nhưng cả người sắp nhũn ra đến nơi, đi đứng cũng không vững, như người say rượu.
-Bình tĩnh đi tôi đỡ anh vào phòng.
Myungho dìu anh vào phòng rồi để anh nằm xuống giường, toang định đi lấy nước ấm lau người cho anh thì đã bị nắm tay kéo ngược lại, cả người ngã vào lòng anh. Junhui táo bạo nắm tay cậu, dần dần đưa trườn xuống chạm vào nơi đang cương cứng sau lớp quần.
-Em giúp anh được không?
Cậu giật mình rụt tay lại, mặt cậu càng ngày càng nhuộm một màu đỏ. Lần đầu tiên Myungho thấy anh làm liều đến vậy, cũng đã đoán được anh đang bị gì và muốn gì.
-Không...không được đâu!
-Xin em đó, anh nóng lắm rồi.
Junhui vươn tay kéo Myungho vào một nụ hôn sâu. Anh hôn cậu gấp gáp, mút lấy cánh môi đỏ mọng của cậu, đầu lưỡi cạy nhẹ hàm răng ấy rồi đi vào khoang miệng của người nhỏ. Anh tham lam chiếm hết mật ngọt từ người kia. Myungho bị hôn nhưng lại không phản kháng, ngược lại còn thuận theo, ôm lấy cổ anh kéo sát vào mình. Môi lưỡi day dưa ướt át, âm thanh nóng bỏng cứ vang vọng khắp phòng làm bầu không khí trở nên mờ ám hơn bao giờ hết.
Một lúc sau cậu đã chủ động dứt ra, nước bọt vẫn còn vươn trên môi hồng, dần chảy dài đến cằm. Cả anh cũng thế, bờ môi khô ráp nay đã trở nên bóng loáng. Mắt chạm mắt nhìn nhau say đắm, Junhui sợ mình sẽ chẳng còn đủ bình tĩnh mà đè cậu ra mất. Tay anh đưa lên quẹt đi vết son lem trên môi cậu.
-Son của em lem rồi này!
Myungho cười nhẹ nghiêng đầu nhìn anh, cúi người hôn nhẹ vào yết hầu đang không ngừng nhấp nhô. Đầu anh dường như nổ tung khi bị tấn công bất ngờ như vậy. Anh có thể thấy cậu đỏ hết mặt lên, nhưng rồi lại nhìn thẳng vào mắt anh.
-Chỉ một lần này thôi nhé, sếp Moon!
Nói rồi cậu quỳ hẳn lên giường, nhích người sát vào nơi đũng quần anh. Tay nhỏ nhanh chóng tháo bỏ thắt lưng, lần mò cởi quần ngoài lẫn quần trong của anh. Thứ cương cứng kia bật ra, phải nói là Myungho bị bất ngờ với kích thước này. Cậu khẽ bối rối khi lần đầu dùng miệng giúp người khác, đầu lại nhảy số nhớ đến mấy bộ phim trước đây từng được Seokmin giới thiệu cho xem.
Cậu khẽ há miệng mút nhẹ đầu khấc. Anh sướng đến tê dại, không tự chủ mà rên lên một tiếng thoả mãn. Myungho cảm thấy mình đã làm đúng, tiếp tục mút đầu khấc rồi dần ngậm lấy dương vật cho sâu vào miệng, ra sức thưởng thức như một que kem. Đầu lưỡi cậu liếm một đường từ gốc đến ngọn, Myungho mút mát dương vật đến bóng loáng toàn nước bọt. Tay lần mò xoa lấy hai hòn bi bên dưới, làm hại anh không chịu được mà đưa tay ấn đầu cậu sâu vào dương vật nóng hổi.
Myungho suýt thì bị độ dài đó làm cho nghẹn. Cậu tiếp tục bú mút nó điêu luyện, tốc độ ngày càng nhanh khiến Junhui sướng phát điên, thở hắt liên tục mấy hơi. Bờ môi mềm mại cứ ra sức lên xuống phía dưới, khoang miệng ẩm nóng đang bao trọn lấy dương vật làm anh chỉ muốn bắn ngay lúc này. Anh nhấn cậu vào sâu đến tận gốc, lên xuống thật mạnh bạo làm Myungho mỏi hết cả miệng, cậu ngước mắt lên nhìn anh với vẻ uỷ khuất, làm người ta nghẹn rồi đấy!
Sau vài phút thì anh đã bắn toàn bộ tinh dịch vào khoang miệng người nhỏ. Cậu nhả dương vật ra mà ho sặc sụa, anh ra bất ngờ làm cậu chẳng kịp trở tay. Junhui như vừa trút bỏ được một phần ham muốn, anh vội bật dậy ôm lấy cậu vào lòng, tay lau đi tinh dịch trắng đục còn đọng lại ở khoé môi cậu, nhẹ nhàng hỏi han.
-Anh xin lỗi, anh không nhịn được! Em không sao chứ?
Myungho thấy anh ân cần quan tâm mình như vậy thì trong lòng cũng vơi đi phần nào khó chịu. Cậu dựa vào bờ ngực anh, ngón tay nghịch ngợm vân vê cúc áo.
-Em không sao, anh đỡ hơn chưa?
-Một chút thôi, vẫn còn đủ sức để tiếp tục.
Cậu một lần nữa muốn nổ tung khi nghe câu trả lời của người kia. Myungho đánh yêu một phát vào ngực người kia, ngước mặt lên đanh đá nhìn anh. Junhui đắc ý cười mỉm nhìn người nhỏ trong lòng lại thẹn quá hoá giận với mình.
-Đồ biến thái.
-Anh không biến thái, là do em đang khiêu khích anh. Myungho à, mông em đang cạ vào nó đấy!
Nãy giờ mới để ý, Myungho đang nửa nằm nửa ngồi trong lòng Junhui, vừa vặn mông cậu lại đang ngồi hẳn lên cây hàng nóng của anh. Cả người cậu đột nhiên như đông cứng, chỉ thấy anh đang nhìn mình bằng đôi mắt hứng tình, tay lần mò xuống bóp nhẹ cặp đào căng mọng.
-Đã giúp rồi thì phải giúp cho trót.
Anh lật người cậu đè xuống thân mình. Myungho bối rối vì sự chủ động không ngờ của anh, hai mắt chẳng dám nhìn thẳng vào người đối diện. Junhui bật cười vì sự đáng yêu này, hôn một cái thật kêu lên má cậu.
-Mình...làm nhé?
Ôi chết mất thôi. Đến nước này mà còn hỏi cậu câu đó, giờ mà từ chối thì anh có chịu ngưng làm không. Nãy giờ quần áo của cậu cũng bị tốc hết lên, áo vén lên đến tận eo, cổ áo sâu trễ qua một bên làm lộ xương quai xanh cùng phần cổ trắng nõn của người nhỏ. Anh không nhịn được mà cứ nhìn đăm đăm vào đó, tay vẫn đang vuốt ve chiếc eo thon gọn của Myungho, anh vốn đã nghiện eo cậu rồi, nay còn được tận mắt nhìn thấy vòng eo thon thả trắng trẻo ấy cứ đập vào mắt. Anh thề có 10 hợp đồng làm ăn ngay lúc này cũng không xứng đáng bằng việc anh và người thương sẽ trải qua một đêm kích thích trong chính phòng mình.
Myungho nhận thấy ánh mắt cũng như sự ham muốn của anh, trong lòng cũng dần rũ bỏ sự bất an, vì bản thân cậu cũng bị chọc cho hứng lên mất rồi. Cậu không trả lời mà chỉ khẽ gật nhẹ đầu, xem như là lời đồng ý. Junhui khỏi nói là sướng thế nào, hôn nhẹ vào môi mềm một cái rồi bắt đầu khám phá lấy thứ mỹ vị vô giá.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top