Chapter 10
Trong chốc lát thì cũng đã đến khu làm việc, cậu nhanh chân giành thang máy để đi một mình, vì cậu tưởng tượng cảnh hàng chục người chen chúc nhau, mỗi người một mùi hương đặc biệt, nhiêu đó thôi cũng đủ làm cậu sởn hết da gà.
Tất nhiên là tay nhanh hơn não, không biết phòng làm việc của người kia ở tầng mấy mà cứ lo tranh thang máy, giờ cậu lại đứng lọ mọ phân vân không biết bấm nút số mấy.
-Trong phim tổng tài hay làm việc ở tầng cao nhất, mà tên này là phó chủ tịch...Oke thấp hơn một tầng!
Nhanh trí bấm vào tầng 16, thang máy làm bằng kính nên cậu có thể ngắm toàn cảnh thành phố Seoul tấp nập, người có tiền luôn là người được ưu tiên. Đến tầng làm việc của anh, cậu bước ra thấy mà trầm trồ, rộng rãi, sạch sẽ, hiện đại toàn là những thứ tưởng chỉ có trong phim thôi.
Đi đến cuối dãy cậu cũng thấy căn phòng to nhất, chuẩn bị bước vào thì gặp ngay một người tóc xoăn xoăn, dáng người hơi nhỏ nhắn chặn trước cửa nhìn Myungho bằng ánh mắt kì lạ.
-Này này này, đi đâu lên đây làm gì?
-Dạ em đi đưa đồ cho thằng cha...à phó chủ tịch Moon ạ!
Tí nữa thì lỡ mồm kêu anh ta bằng thằng cha, người này đi méc với ổng là mình tiêu luôn!
-Chờ tôi tí, xác thực lại đã.
Nói rồi người kia vào phòng anh, tầm 5 phút thì trở ra.
-Trước tiên em phải làm nghi thức này đã!
Như suy đoán của cậu, người kia cầm một máy phun nước sát khuẩn quanh người cậu. Ở nhà bị mấy trò này làm cho quen mặt rồi nên Myungho cũng không bất ngờ, chỉ đứng chán nản giơ hai tay ra cho người kia "vệ sinh" mình.
Xong xuôi, lúc này vẻ mặt nghi ngờ kia cũng biến mất, thay vào đó là nụ cười tươi rói.
-Oke em vào đi, sếp Moon bị dị ứng với vi khuẩn, làm vậy để an toàn cho cậu ấy. Anh là Jeonghan, trợ lí của sếp Moon.
-Em là Myungho! Là...là em họ của Junhui, em đến có việc ạ.
Cậu gật đầu chào rồi đi thẳng vào phòng. Ở ngoài đây sau khi chào người kia thì Jeonghan nhìn xa xăm, tay xoa cằm nghĩ ngợi gì đó rất mờ ám.
-Làm việc với Junhui 8 năm rồi mới biết cậu ta có em họ, hmmm chắc là không bình thường như vậy đâu nhỉ?
Vô vai, vừa thấy anh là đi tới bàn, hai tay xinh xắn đặt sấp hồ sơ xuống, nhìn người đang ngồi với ánh mắt long lanh lấp lánh ánh kim cương.
-Tài liệu của ông chủ đây ạaa.
-Thôi dùm, cảm ơn nhé! Có bận gì không ở đây chờ tôi đi, xong việc rồi mình đi ăn.
-Tôi không rảnh thì ai rảnh!
Junhui nghe câu này mà đành cười bất lực, thẳng thắn quá đôi lúc cũng không tốt. Nhưng mà thôi, bạn nhỏ nói gì anh cũng thấy thích.
Cậu xoay người đi xung quanh văn phòng của anh, vừa nhìn loá mắt vừa trầm trồ khen ngợi.
-Phòng của anh rộng quá trời, làm việc trong đây không thấy cô đơn hả?
-Tôi có thích ở cùng ai đâu mà cô với đơn.
-Thì anh ở chung với tôi...Mà thôi không có gì tôi nói nhảm đó!
-Ở với người khác thì ghét, nhưng ở với Myungho thì thích.
Cậu bị đông đá trước câu thả thính nhạt nhẽo từ tên sếp kia. Moon Junhui có bị gì không mà cứ nói mấy câu mờ ám với cậu, làm người ta ngượng chết đi được. Anh thấy cậu ngại ngùng không trả lời thì cũng không nói thêm nữa, chuyển sang hỏi thăm chuyện đi phỏng vấn của cậu.
-Sao rồi? Sáng nay ổn không?
-Hơi bị ổn luôn nhé! Đoán xem ai đã được ứng cử làm trưởng phòng thiết kế nào.
-Trưởng phòng? Sao có thể?
-Chuyện gì, tôi không thể làm chức đó à?
Anh phản ứng bất ngờ như vậy là vì có lí do. Việc tuyển gương mặt mới thẳng vào chức trưởng phòng thì có hơi mạo hiểm, dù gì vị trí đó cũng cần một người có kinh nghiệm lâu năm. Ban quản lí chuyên tuyển dụng là những do anh đích thân lựa chọn, họ đều có năng lực tốt và đôi mắt nhìn người, cho nên Junhui rất tin tưởng họ.
Nếu đã vậy thì chắc năng lực của cậu còn hơn cả những gì anh đã nhìn thấy. Hấp dẫn hơn rồi, anh sẽ thử sức cậu với bài toán khó.
-Xem như cậu đã qua vòng phỏng vấn của họ, nhưng bây giờ...đến lượt tôi!
Myungho không trả lời mà thấy Junhui nhấc điện thoại bàn lên gọi cho ai đó.
________________________
20 phút sau.
Trước mặt Myungho bây giờ là 3 mannequin nữ, kế bên là 1 sào quần áo và một hộp phụ kiện nhỏ đi kèm. Theo như suy đoán của người làm trong nghề chưa lâu năm lắm thì chắc cậu sắp phải trổ tài phối đồ theo yêu cầu của người đang ngồi sau lưng cậu.
Myungho chờ trợ lí Yoon rời khỏi phòng thì mới quay ngoắt lại, cười cười nhìn anh.
-Phối đồ cho anh xem sao, thưa sếp?
-Không sai, hi vọng cậu sẽ làm tôi hài lòng. Nữ, 30 tuổi, nhân viên văn phòng, phối cho tôi 3 kiểu: Đi làm, dạo phố và đi hẹn hò.
-Yêu cầu gì khác nữa không?
-Cậu có 15 phút, xong thì thuyết trình.
Myungho không nói gì nữa, bắt tay vào việc trước mắt. Lúc cậu tập trung nhìn rất khác bình thường, đôi mắt sắc sảo liếc nhìn từng món đồ, cái tay mềm mại lướt trên từng cái áo, từng món phụ kiện. Junhui ngắm cậu không rời, người nhỏ không chỉ dễ thương, mà còn rất hiếu thắng, làm gì cũng phải làm cho được, anh rất ưng tính cách này.
15 phút sau, cậu thở phào một hơi. Cả 3 mannequin đều được khoác lên người 3 bộ outfit khác nhau, mỗi mannequin là một concept. Cậu phủi phủi hai tay đắc ý rồi xoay người lại, không chần chừ bắt đầu bài thuyết trình của mình.
-Đầu tiên là outfit đi làm. Phụ nữ thời nay đang có xu hướng cải cách thời trang của mình dù là hoàn cảnh nào, đi làm cũng không ngoại lệ. Sơ mi lụa satin cổ chữ V màu xanh navy, chất liệu thoải mái, phù hợp với cái nắng hanh nhẹ ở Seoul mùa này. Tôi ưu tiên dáng váy chữ A dáng dài xẻ tà, điểm nhấn là chiếc thắt lưng bản nhỏ Gucci vừa tôn dáng vừa tôn da. Còn về các phụ kiện đi kèm, khi đi làm họ thường mang cả thế giới bên mình, nên dòng túi tote Sansa đen tối giản của nhà Charles & Keith sẽ đáp ứng được nhu cầu của chị em phụ nữ. Khuyên tai ánh vàng Tiffany & Co. - sang trọng, quý phái tôn lên khí chất riêng, giày cao gót vuông đen 5-7 phân là phương án an toàn cho một ngày làm việc di chuyển nhiều.
-À còn một điều nữa, nên chọn kiểu tóc xoăn nhẹ cột nửa đầu, vừa gọn gàng vừa làm nổi bật đôi khuyên tai.
Junhui nghe xong không khỏi hài lòng, hiểu biết rất tốt, cập nhật xu hướng liên tục. Anh nhìn cậu với vẻ mặt tin tưởng mà hối thúc chuyển sang outfit thứ 2.
-Tiếp theo thì là outfit dạo phố...
Xuyên suốt lúc đó, Muyngho đã chăm chỉ thuyết trình các sản phẩm của mình cho anh nghe, và tất nhiên là, anh đã nghe rất kĩ, hơn nữa còn nhớ từng chi tiết một của cậu.
Junhui vừa nghe thấy câu nói kết thúc của cậu thì có hơi tiếc nuối, ước gì có thể nhìn thấy cậu năng nổ như thế này thêm chút nữa thì tốt biết mấy.
-Xong rồi, anh thấy thế nào?
-Nếu tôi nói...tôi thích sản phẩm của em, và thích cả em nữa thì sao?
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top