Chương 14

Sau đêm giáng sinh Jisoo không biết tại sao bắt đầu ho khan, đau họng, hắt hơi không ngừng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng. Trong phòng làm việc tràn ngập tiếng ho khan, có đôi khi ho đến chảy nước mắt, thật sự làm cho người ta lo lắng.

Ho khan sau đó có tình trạng sốt nhẹ xuất hiện, Jisoo cảm thấy khuôn mặt phát nhiệt, cổ họng khô nóng, đầu óc hỗn loạn, nhất định là bị bệnh.

"Đều do Ni ngu ngốc kia, hại mình sinh bệnh... Khụ khụ khụ.... Khụ khụ!!" Jisoo không chỉ ho khan mà còn tiêu chảy, ngồi xổm trong WC vịn tường, dùng sức ho một phen, trọng tâm không có thiếu chút nữa trực tiếp ngồi vào bồn.

Kim Jennie đi rửa tay, tiếng ho của Jisoo vang lên trong không gian, liên miên không ngừng. Jennie đứng bao lâu Jisoo ho bấy lâu. Kim Jennie trầm tư một chút, dùng khăn mang theo người lau khô tay, hỏi: "Cô không sao chứ."

Ngồi chồm hổm trầm mặc một hồi, mới có một âm thanh yếu ớt lạnh như băng đáp lại: "Không có gì." Jisoo thật hận bản thân, hẳn phải đáp lại "Chuyện của tôi không cần cô quan tâm", đây mới gọi là ăn miếng trả miếng. Nhưng cô chỉ là Kim Jisoo, không phải là Jennie học cả đời cũng không biết hai chữ "Đáng yêu" viết thế nào.

"Ừ." Nghe được tiếng Jisoo đáp lại Jennie cũng không nói nhiều, chỉ là nhẹ nhàng một tiếng liền đi ra WC.

Nghe tiếng Kim Jennie đi xa Jisoo mới mở cửa ra đi rửa tay. Một bên rửa một bên ho khan, cổ họng như bị kim loại cắt vào, thật khó chịu.

Đến buổi trưa tất cả mọi người đi ăn cơm, vốn cùng đồng nghiệp ăn trưa, nhưng hôm nay Jisoo không muốn ăn chút nào, chuẩn bị ghé vào bàn làm việc ngủ một chút. Đồng nghiệp hỏi Jisoo muốn đem về chút gì không, Jisoo cảm ơn nói không cần, chỉ sợ một ít cũng ăn không vô.

Phòng làm việc trống rỗng chỉ có một mình Jisoo, đem mặt chôn vào đôi tay muốn ngủ một lúc, nhưng hô hấp không thoải mái hại Jisoo không ngủ được. Cũng được, cứ như vậy nằm nghỉ ngơi một chút thì được rồi. Kế hoạch của phòng thiết kế vẫn còn chưa thông qua, buổi chiều còn một lần khổ chiến nữa, coi như bây giờ nạp năng lượng đi.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Jisoo nghe thấy tiếng giày cao gót dồn dập rõ ràng vang lên truyền đến từ văn phòng bên trong, lúc sau tiếng bước chân mang theo do dự cùng thận trọng. Tiếng giày cao gót đi về phía Jisoo, một hộp giấy cứng được đặt trên bàn mang theo nhiệt lượng còn chưa biến mất, người nọ đứng bên người Jisoo trầm mặc, không hề cử động, không biết muốn làm gì.

Nếu lúc này trợn mắt đứng dậy nhất định vô cùng lúng túng, vì thế Jisoo lựa chọn tiếp tục giả ngủ.

Ngón tay lạnh như băng kéo tóc Jisoo sang một bên không cẩn thận chạm vào tai nàng, Jisoo cảm giác như dòng điện truyền đến tim, tê dại. Hơi thở nóng bỏng lướt qua gò má Jisoo, tóc được vén đến tai, đôi môi mềm mại ấm áp rơi xuống má cô.

Nụ hôn kia gần như chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm vào má Jisoo liền ly khai, người hôn trộm nhanh chóng lui lại, bước chân có chút hỗn độn như đang chạy trối chết hướng về phía cửa lớn.

Ngay lúc bóng dáng Kim Jennie biến mất ở cuối văn phòng, Jisoo mở mắt nhìn thấy.

Nơi bị hôn liên tục nóng lên, làm toàn bộ khuôn mặt trở nên phiếm hồng. Jisoo đứng dậy vuốt mặt, hai mắt đăm đăm nhìn thuốc đặt trên bàn.

Hôn trộm? Quả thật không thể tin được, Từ Hi chuyển thế thành Ni ngu ngốc làm ra chuyện này.

Cô ta rốt cuộc có ý gì? Không phải nói không liên quan nhau sao? Rõ ràng thừa dịp người ta ngủ đến khinh bạc?

Như vậy thì trong lòng Kim Jennie là thích cô? Nếu là thích, vì sao lạnh nhạt cô lập quan hệ của hai người? Nếu Jennie không lạnh lùng tại sao thuốc dạ dày Jisoo đưa đến cũng bỏ đi, vé xem phim cũng sẽ không bị xé vụn, lại nói lời châm chọc khiêu khích tuyệt tình.

Trên thế giới này giống như thật sự có hai Kim Jennie, một lạnh lùng cao ngạo, tâm như bức tường cao không ai có thể bước qua, nếu muốn vượt tường thì sẽ bị lời nói bén nhọn làm tổn thương; một nhạy cảm bướng bỉnh, nội tâm tổn thương tuyệt vọng tự hủy hoại mình, rồi lại vô tình ôn nhu làm cảm động người khác.

Điều quan trọng là, Jisoo thấy nghi hoặc, nghi hoặc đến nửa ngày cũng không ho khan.

Loại chuyện tình yêu này người bình thường như Jisoo không thể giải đáp được, Jisoo tin người tự xưng quái kiệt tình trường Chaeyoung nhất định có thể cho cô đáp án.

"Cô em mới quái kiệt a." Đối với xưng hô này Chaeyoung có ý bất mãn.

"Chị à, em đây cũng là con gái nhà lành được không? Vì sao họ Kim này lại có ý tưởng khác thường như vậy?"

Tối nay chồng Chaeyoung quay về nhà cha mẹ, Chaeyoung không muốn đi theo nên một mình ở nhà, vốn nghĩ lâu rồi chưa gặp tiểu H bé bỏng, kết quả Jisoo tan tầm trực tiếp đến đây, làm Chaeyoung phải cùng tình yêu của mình tiếp tục tách ra dài hạn.

"Thuốc cô ấy đưa cậu uống rồi?" Chaeyoung hỏi.

Jisoo lắc đầu.

"Tại sao không uống."

"Bởi vì mình không xác định được thuốc này chứa hàm ý gì. Nếu uống rồi thì coi như nhận ân huệ của Kim Jennie, lần sau cô ta gây sự với mình, kêu mình phun thuốc ra mình cũng phun không ra."

"Đúng!" Chaeyoung dựng thẳng ngón trỏ, Jisoo bị ngón tay tinh xảo cùng màu sắc rặc rỡ làm rối mắt, "Chính là ý này, cho nên lần cậu đưa thuốc cho người ta, người ta cũng nghĩ như thế."

"........." Bị Chaeyoung nói Jisoo cảm thấy thật sự có chuyện như vậy. Cô và Jennie cũng không hiểu được suy nghĩ của đối phương, Kim Jennie chẳng lẽ sợ hai người tiếp tục dây dưa không rõ cho nên mới cự tuyệt lòng tốt đưa thuốc đến của cô? Dù sao gặp lại đối tượng tình một đêm giữa thanh thiên bạch nhật, bản thân nàng cũng xấu hổ chết được.

"Nhưng tại sao cô ta lại mời mình ăn cơm để giải thích." Jisoo nhắc nhở, kì vọng Chaeyoung có thể tiếp tục giúp cô phân tích.

Chaeyoung hắng giọng một cái, Jisoo liền nhanh chạy đi lấy nước đưa đến tay Chaeyoung, Chaeyoung tiếp tục nói: "Trọng điểm ngay sau lần giải thích đó. Lần đầu tiên giải thích, lần thứ hai mượn cậu làm đệm lưng đuổi người theo đuổi, lần thứ ba ân cần hỏi thăm đưa thuốc thậm chí hôn trộm, cậu đem việc này xâu chuỗi lại, còn chưa giác ngộ sao?"

"Chẳng lẽ?" Jisoo quả thật vừa nghe vừa liên hệ mọi chuyện lại với nhau, tinh thần tập trung đến ho khan cũng biến mất.

"Khẳng định cô ấy đối với cậu có ý tứ! Không phải kiêu ngạo trong kiêu ngạo sao."

"Không thể nào...."

"Còn không phải. Chuyện này quá tốt, cậu tự đem mình đổi ngược, suy nghĩ trên lập trường của cô ấy toàn bộ chuyện này sẽ hiểu. Nếu không phải để ý cô ấy, cậu cần phải giải thích rồi xin lỗi cô ấy sao? Cậu sẽ vì diễn trò mà hôn cô ấy sao? Cậu sẽ quản Kim Jennie có bệnh hay không sau đó đến đưa thuốc, lại làm ra chuyện ngu ngốc hôn trộm sao?"

"Đúng là.... Sẽ không." Jisoo được Chaeyoung giải thích như vậy, trong lòng nai con chạy loạn.

"Mình có dự cảm, hai người rất nhanh sẽ có lần thứ hai chung giường."

"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ!" Jisoo điên cuồng ho khan, mặt đều đỏ lên, cả người nằm trên sô pha cuộn thành con tôm.

Chaeyoung vội vàng: "Đừng kích động như vậy."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top