28

Park Jongseong ngẩn người. Yang Jungwon không giận, không khó chịu, đáng lẽ hắn phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng, đằng này lại cảm thấy nặng nề Cái giá của không nặng nề là không có cái gì cả, vì không có được nên mới trống rỗng.

Hắn lấy ví tiền, đưa cho Minsoon 300 ngàn. Minsoon khó khăn cúi người nhặt, Yang Jungwon đã ra tay trước, cầm đưa lại cho Park Jongseong.

"Anh đưa tiền kiểu gì vậy, hôm qua hành người ta cả một đêm sáng nay còn tỏ thái độ đó là sao?"

Park Jongseong đưa tiền cho Minsoon. Cậu nhóc run rẩy cầm lấy.

Yang Jungwon hỏi :"Cậu có gọi xe được không? Nếu không để tôi gọi xe cho cậu."

"Không cần...cảm ơn anh." Minsoon nói xong thì chạy như bay ra ngoài.

Cậu ta đi, Yang Jungwon mới nói với Park Jongseong:

"Sau này anh đừng đưa người về nhà nữa." Câu này khiến Park Jongseong tràn ngập hy vọng, nhưng chưa kịp để hắn vui cậu tiếp lời :"Bởi hai người làm ồn ào quá ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi. Nhưng nếu muốn quá đưa về cũng được, chỉ cần nhỏ tiếng là ổn." Tối qua cậu lên lầu đã nghe thấy âm thanh kì lạ trong phòng, cậu liền sang phòng kế bên ngủ. Mà phòng cách âm không tốt, cứ dội vào tai cậu mãi, khiến cậu phải ôm gối xuống sofa phòng khách mới ngủ yên.

Park Jongseong thất thần trước câu này. Tựa như không phải là cậu đang nói, mà là đang dội một xô nước đá lên đầu hắn.

"Em...em không ghen ư?" Park Jongseong lúc này không còn biết đúng sai phải trái gì nữa, đột nhiên bật ra câu hỏi từ trong tận đáy lòng.

Yang Jungwon ngẩn người. Cậu nhìn hắn rồi phá lên cười.

"Cái gì? Ghen ư! Tôi nói nè, ngài Park, anh đang thiếp vàng lên mặt sao? Không phải ngay từ đầu đã nói rồi à, chúng ta trên giấy tờ thì là vợ chồng, nhưng ngoài đời thực thì không phải. Tôi vốn dĩ chỉ xem anh như bạn cùng phòng, à không, cùng nhà vậy thôi, ghen, ghen cái gì cơ?"

Park Jongseong lảo đảo mấy bước rồi ngã xuống ghế. Sofa hình chữ L, Yang Jungwon ngồi bên này, hắn ngồi bên kia, cách một khoảng khá xa.

"Anh cứ tự nhiên, muốn tìm bạn giường thì cứ tìm, tôi không cản cũng không mách bố mẹ đâu. Là đàn ông, tôi hiểu mà." Yang Jungwon nói xong thì lên lầu, cũng sắp đến giờ đi làm rồi.

Park Jongseong ngồi đó, trơ ra như đá. Hắn có phải quá đau nên mất cảm giác rối không, chỉ cảm thấy trống rỗng.

----------------------------

Cả ngày hôm đó, Park Jongseong đi làm cũng như không. Thậm chí đặt tay lên kí một chữ thôi hắn cũng không làm được, trong đầu thì loạn cào cào bởi nhưng suy nghĩ, còn trong lòng đau đớn đến giày vò. Thật ra điều đau đớn nhất trong tình yêu không phải là người ấy không biết mình yêu, nhưng là người ấy vẫn biết, những chỉ xem mình là bạn.

Tối hôm quá hắn cứ tưởng cùng Yang Jungwon hòa làm một, cùng sống với cậu sống một cuộc sống hạnh phúc. Thậm chí trong mơ hắn còn tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng, cảm giác đó khiến hắn tràn ngập sức sống vạn vật trên đời không còn ý nghĩa nữa, chỉ cần cậu, duy nhất mình cậu thôi.

"Giám đốc, ngài ăn chút gì đi." Simon ở công ty gọi hắn là giám đốc, ở ngoài thì gọi là ngài Park.

Park Jongseong khoát khoát tay, ý bảo đem đồ ăn xuống.

Simon nhìn khay thức ăn, chân không tự chủ mà bước lại gần hắn hơn :"Giám đốc, nếu ngài không ăn thân thể sẽ bị ảnh hưởng."

"Mau xuống đi, không đói." Park Jongseong ngửa cổ dựa vào ghế, khép hờ mắt.

Simon biết mình không thể ép hắn, cho nên lui xuống. Bên ngoài thứ kí Park Heewon đứng chờ, thấy anh đi ra thì hỏi :

"Sao, ngài ấy không ăn?" Park Heewon đón lấy khay thức ăn.

"Ừ, cô mang xuống đi." Simon nói giọng chán chường.

"Tôi nên đi mua gì đây? Cháo tổ yến? Hồng sâm? Canh gà hầm?" Park Heewon liệt kê.

"Thôi khỏi, ngài ấy sẽ không ăn đâu."

"Vậy tôi đi khuấy sữa." Park Heewon đã làm mẹ, cho nên mấy việc này rất thạo.

Vài phút sau, Simon mang vào li sữa. Park Jongseong lúc này đang nói chuyện điện thoại.

"Mỗi ngày đều gặp nhau ?"

"Bao nhiêu phút?"

"Cái gì? Khách sạn à?"

Park Jongseong tắt máy, đập mạnh tay xuống bàn. Yang Jungwon cùng cô gái kia vào khách sạn? Đột nhiên hắn nhớ lời nói ban sáng của cậu "Là đàn ông, tôi hiểu mà." là có ý nghĩa gì. Thì ra cậu cũng thường xuyên lên giường với cô gái kia.

Mọi chuyện như dòng thác liên tục đổ xuống, hắn mệt mỏi, đau đớn, thất vọng,...bao nhiêu cảm xúc tiêu cực bủa vây.

Simon đưa đến li sữa, hắn đưa tay uống cạn sạch. Cổ họng hắn bây giờ rát buốt, cả người bốc hỏa, nếu không dập lửa chắc hắn sẽ bị chính cảm xúc của mình thiêu rụi.

Simon bây giờ có nói gì cũng vô dụng, nên đành lui ra.

---------------------

Buổi tối, Park Jongseong ăn cơm một mình. Mặc dù không có chút khẩu vị nào, nhưng hắn vẫn cố gắng ngồi xuống, nhẫn nại nhai nuốt.  Bà Park gọi điện ép hắn ăn, hắn không ăn bà sẽ đến đây.

Tình trạng của hắn bây giờ rất thảm hại, sợ bà đến sẽ thấy bộ dạnh nhếch nhác của con trai. Yang Jungwon không chỉ hành hạ tâm trí hắn, còn hành hạ cả thể xác hắn nữa.  Biết chuyện không bao lâu mà hình dạng hắn "người không ra người, quỷ không ra quỷ" này rồi.

Tối nay, Yang Jungwon về nhà lúc 21h, cũng không ăn cơm, về nhà liền tắm rửa lên phòng nằm ngủ. Nhưng chưa chịu ngủ, còn mở điện thoại ra nhắn tin nữa.

Park Jongseong nằm bên cạnh, dĩ nhiên hắn vẫn chưa ngủ,  hay đúng hơn là hắn bị mất ngủ suốt một tháng nay rồi. Hắn biết bây giờ cậu đang rất vui, cùng người con gái mình yêu gặp gỡ, còn trò chuyện vui vẻ. Đời là thế sao, hai người hạnh phúc thì sẽ có người đau.

"Jungwon..." Giọng hắn vang lên trong đêm tĩnh mịch, dù rất trầm thấp nhưng lại rõ ràng.

"Cái gì? Làm hết hồn." Yang Jungwon vốn đang hý hoáy nhắn tin, không gian yên ắng đột nhiên vang lên một giọng nói, đương nhiên phải giật mình.  Mà điều đáng để giật mình chính là  việc cậu nghĩ hắn đã ngủ, nên mới tự nhiên nhắn tin với Lee Miyeon.

"Em có 1 bạn gái rồi sao?" Câu này hắn cần phải hỏi từ lâu, nhưng chẳng hiểu làm sao bây giờ hắn mới hỏi. Có thể là, bây giờ hắn mới can đảm nói, hoặc mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn.

"Tại sao không nói?" Hắn hơi lớn tiếng hơn ban nãy.

"Ủa, sao phải nói chứ?" Câu này rõ ràng là nói bừa nói càn. Bởi cậu biết rằng cậu nên nói cho hắn chuyện này ngay từ đầu.

"Tôi đối với em chẳng là gì sao? Không là gì hết cả sao?" Park Jongseong hỏi cậu, lại tựa như hỏi chính mình.

"Anh không là gì, cũng chẳng thể là gì của cậu." Yang Jungwon lạnh giọng nói.

"Ở chung lâu như vậy, em không có chút cảm giác gì với tôi sao?"  Park Jongseong cố nén sự rời rã trong từng câu nói. Đã hết hy vọng rồi.

"Tôi là thẳng, chỉ thích phụ nữ. Cũng như anh ngay từ đầu ấy, có thích tôi đâu. Thì tôi cũng như vậy đấy." Yang Jungwon dửng dưng đáp.

"Vì cô gái kia sao." Giọng hắn hơi có chút mất bình tĩnh.

"Cô ấy là bạn gái tôi, cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, là người quan trọng nhất với tôi. Cho nên anh không hỏi thừa."

Park Jongseong khó khăn nhịn xuống cảm giác đang trào dâng trong lòng mình. Hắn siết tay lại. Cứ nghĩ còn có thể cứu vãn, nhưng bây giờ, mọi thứ hắn muốn đã là điều không thể rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top