1
----------------
Buổi sáng ở trường bắt đầu bằng tiếng chuông quen thuộc vang lên giữa sân đầy nắng. Jungwon ngồi ở bàn gần cửa sổ, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây bàng khẽ rung lên theo gió, ánh sáng len qua lớp kính, đổ xuống bàn học thành những vệt mỏng, vàng nhạt
Cậu thích những buổi sáng như thế này, không quá ồn ào, không có gì đặc biệt xảy ra, chỉ là mọi thứ vẫn đang ở đó, vẫn trôi một cách chậm rãi
"Yang Jungwon"
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau Jungwon chưa kịp quay lại thì đã thấy một chai sữa được đặt nhẹ lên bàn
Ồ ra là Jay hyung đàn anh và cũng là bạn trai của cậu
ANh đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm balo, mái tóc hơi rối vì gió sớm. Anh như tia nắng ấm áp của buổi sáng bình minh chậm rãi len lỏi vào trong trái tim của cậu
"Anh mua à?" Jungwon hỏi, giọng nhỏ
"Ừ" Jay kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu
"Hôm nay em không ăn sáng"
Jungwon cười, cúi đầu cắm ống hút vào chai sữa cậu cảm thấy sữa hôm nay có phần ngọt ngào hơn mọi khi
"Anh theo dõi em đó hả?"
Jay không trả lời, chỉ khẽ cong môi, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Jungwon. Đôi mắt sáng, làn da nhạt màu, biểu cảm lúc nào cũng đáng yêu như một chú mèo con
Giờ học trôi qua chậm rãi Jungwon thẫn thờ ghi chép, thỉnh thoảng em lại ngẩn ngơ suy nghĩ về Jay, muốn buổi học diễn ra thật nhanh để em có thể đến bên người em yêu mà âu yếm, yêu thương
***
Tan học, Jay kéo Jungwon lên tầng thượng
Cánh cửa sắt mở ra kêu một tiếng "két" nhỏ, gió ùa vào mang theo mùi nắng và mùi bụi quen thuộc của trường học, trên tầng thượng trời cao hơn, xanh hơn. Thành phố ở phía xa như được làm mờ đi chỉ còn lại hai người và khoảng trời trước mặt
Không ai nói gì chỉ tận hưởng khoảng khắc yên bình này
Chiều muộn, bầu trời đỏ rực như được vẽ bằng sắc son của mặt trời đang dần lặn xuống, trên sân thượng gió thổi qua khe sắt mang theo hơi mát lành khẽ chạm vào gương mặt cả hai Jungwon ngồi tựa vào hàng rào ánh mắt dõi xa xămJay ngồi bên cạnh vàim lặng, sự im lặng ấy không nặng nề, mà giống như một khoảng bình yên - nơi chỉ có hai người cùng tồn tại
Một lát sau giọng Jungwon vang lên, nhỏ đến mức như bị gió cuốn đi: "Jay hyung... tại sao lại thích em vậy?"
Jay hơi ngạc nhiên,cậu nghiêng đầu nhìn Jungwon thấy đôi mắt ấy vẫn hướng về phía chân trời chẳng chịu nhìn lại mình trên gương mặt ửng hồng kia thoáng ẩn hiện chút bối rối
Jay khẽ cười, nụ cười anh dịu dàng như ánh sáng cuối ngày làm cho Jungwon xao xuyến không thôi
"Thích một người cần có lý do sao?"
Jungwon khẽ nhíu mày, vẫn không quay lại Jay không vội giọng nói chậm rãi từng chữ như thấm vào không khí:
"Người ta thường bảo, phải tìm ra điểm đặc biệt nào đó thì mới rung động nhưng tôi thì khác khi ở cạnh em những nặng nề trong tôi tự nhiên biến mất. Thế giới này... vốn chỉ toàn bóng tối,nhưng khi có em nó sáng lên dù chỉ một chút thôi cũng đủ để tôi thấy ấm áp"
Jungwon mím môi, đôi mắt thoáng rung động Jay lại tiếp lời ánh nhìn kiên định:
"Có lẽ, lý do duy nhất khiên tôi thích em bởi vì đó là em thế thôi"
Khoảnh khắc ấy gió dường như ngừng thổi ánh nắng hoàng hôn trải dài phủ lên gương mặt cả hai một lớp vàng dịu Jungwon khẽ quay đi, che giấu đôi gò má bất giác ửng đỏ:
"...Ngốc thật"
Jay khẽ bật cười, không đáp lại cậu chỉ khẽ nghiêng người, rút ngắn khoảng cách ,giờ đây, hơi thở của cả hai gần đến mức như chạm nhau Jungwon cảm nhận tim mình đập nhanh hơn nhưng chẳng đủ can đảm để tránh đi
Im lặng kéo dài, rồi Jungwon lại khẽ hỏi:
"...Nếu tình cảm này không có lý do, vậy sau này anh sẽ không hối hận sao?"
Jay nhìn cậu, ánh mắt sáng như mang cả bầu trời trong xanh:
"Không, tôi sẽ không hối hận bởi tình cảm thật sự không cần lý do để bắt đầu, cũng chẳng cần lý do để tiếp tục chỉ cần là em... thì dù có thế nào,tôi vẫn thấy xứng đáng"
Những lời ấy rơi xuống, như sưởi ấm tận sâu trong trái tim Jungwon một thứ ấm áp lâu lắm rồi cậu mới cảm nhận được, trong lòng Jungwon có điều gì đó vỡ òa nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình thản,chỉ là... khóe môi khế cong lên như một lời thú nhận không thành tiếng
Gió chiều lại thổi, mang theo hương cỏ thoảng nhẹ, hai người ngồi cạnh nhau chẳng nói thêm điều gì, nhưng trái tim thì đã nói thay tất cả
Đến khi mặt trời dần khuất sau những tòa nhà, Jay chậm rãi đứng dậy đưa tay ra trước mặt Jungwon:
"Đi thôi trời tối rồi"
Jungwon ngẩng lên ánh mắt chạm vào bàn tay ấm áp ấy, ngập ngừng một thoáng rồi cậu đặt tay mình vào bàn tay Jay siết chặt lấy tay cậu không quá mạnh nhưng đủ để Jungwon cảm nhận rõ ràng rằng sẽ chẳng còn ai có thể khiến cậu đơn độc nữa
Trên con đường về, những ngọn đèn đường lần lượt sáng lên,ánh sáng vàng hắt xuống bóng dáng hai người song hành Jay bước chậm lại để nhịp chân vừa khớp với Jungwon ,không ai nói gì, nhưng sự tĩnh lặng ấy ngọt ngào hơn bất kỳ lời nói nào
Jungwon khẽ liếc sang bắt gặp nụ cười bình thản trên gương mặt Jay ,trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm xúc lạ lùng vừa ấm áp, vừa xao động ,và trong khoảnh khắc ấy, Jungwon tự hỏi... có lẽ tình cảm này dù không cần lý do cũng đủ để làm thế giới của cả hai sáng lên một lần nữa
Ngày hôm ấy, Jungwon nhận ra hạnh phúc thật ra chẳng cần lời chúc hoa mỹ hay quà tặng xa hoa chỉ cần có một người lặng lẽ nhớ đến mình, ở bên cạnh mình, và trân trọng sự tồn tại của mình... thế thôi cũng đã đủ để trái tim thấy ấm áp đến ngọt ngào
"Ngày hôm nay đẹp như một giấc mơ vậy"
"Giấc mơ?"
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
"BỘP"
*
-----------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top