Chương 30: Dính

    Đã ba tháng mà em ở Phạm gia, bây giờ thì em về lại nhà rồi. Đặng Thành An chẳng hiểu sao dạo nào dính người đến lạ. Ở nhà em trèo sau lưng anh phải 24/24, em không chịu xuống, nếu anh để xuống là khóc òa lên dỗi.

   Ở nhà em đã như thế, ở công ty em còn  mè nheo hơn. Hồi trước thì làm giá lắm, anh có năn nỉ đến gãy lưỡi cũng không chịu ngồi làm việc cùng anh, giờ thì luôn đòi ngồi trên đùi anh làm việc. Em bé dạo này dính người thật, nhưng như thế thì Phạm Lưu Tuấn Tài lại càng thích.

     "Bé à..."

     "Không chịu, anh định bỏ em đi đâu"

   Thành An đang bám chặt lấy Tuấn Tài, đang ngồi trên đùi anh làm việc thì bị nhấc xuống coi có tức không. Em phồng má nhìn anh, anh định bỏ em đi á, Đặng Thành An không cho.

     "Anh đi vệ sinh thôi mà"

  Tuấn Tài nhìn em mà bất lực, anh chỉ muốn đi vệ sinh thôi mà em bé này bám chặt quá. Thành An nghe thế bèn thả tay cho anh đi, không thả nhỡ anh đi ra đây luôn thì sao.

    "Anh Annn"

  Đó là giọng nói gào thét tên em của Hoàng Đức Duy, thằng nhóc này từ lúc làm ở công ty đến giờ ngày nào cũng sẽ gào tên em như thế. Thành An bĩu môi nhìn nó, nó cũng nhìn em, bốn mắt nhìn nhau cho đến khi Nguyễn Quang Anh bước vào.

   "Hai người định đấu mắt đến bao giờ?"

   "Duy quên mất. Báo cáo nè Đặng Tổng ơiii"

    "Em nhìn tôi như thế là có ý gì, tôi biết là tôi đẹp trai gòi. Để báo cáo ở đó đi, trưa nay tôi bao em ăn trưa"

  Với danh xưng "Đặng Tổng" của nó đã khiến em tự mãn dẫn đến gia trưởng. Quang Anh đứng cạnh nhìn hai người mà buồn cười, Đức Duy trưa nay có hẹn với người yêu ẻm rồi làm sao mà đi với Thành An được.

   "Rồi rồi, thư kí Đặng lo mà làm việc đi, trưa nay Hoàng Đức Duy là của toi"

   "Nàii, Đặng Tổng chứ không phải thư ký Đặng"

   Mọi người công nhận với em An một điều là nghe "Đặng Tổng" nó sang hơn "Phạm Tổng" mà đúng không? Mà nhắc mới nhớ, Tuấn Tài ôm bồn cầu ở trỏng hả? Vừa nghĩ xong thì anh đang lau tay đi ra, Tuấn Tài về đúng vị trí, anh bế em nhỏ lên đùi mình tiếp tục làm việc.

   "Nè, anh hết yêu em rồi đúng không?"

   "Đâu có? Ai bảo em thế"

  Tuấn Tài ngáo ngơ nhìn em, ai? Là ai đồn anh hết yêu Thành An.

   "Thôi đi, anh yêu bồn cầu thì có"

   "Ủa béee"

Anh nhìn em nhỏ cười, mà cười ở đây như mếu ý. Tuấn Tài dịu đầu vào em xinh đang phụng phịu vì anh đi vệ sinh lâu. Thành An sau một hồi giằng co, giận dỗi với anh thì cũng chịu tha.

___________

     "Đừng có đi theo anh nữa Dương"

     "Em bảo là em bao anh ăn trưa màaa"

Đăng Dương như một cái đuôi đi theo Quang Hùng, gã bám chặt lấy không cho Hùng một tí không gian bình yên. Phải mất đến ba tháng thì gã mới bước thêm một bước với Lê Quang Hùng. Gã phải mặt dày đi hỏi người yêu cũ của cậu, cụ thể là Đặng Thành An là cậu thích gì, ghét gì từng li từng tí một. Gã và cậu bây giờ đang mập mờ với nhau dù cả hai đã quan hệ trong lần liên hoan ở công ty khi say.

    "Dương! Em có chịu ngồi yên không thì bảo"

    "Bé quát em à, em dỗi cho bé xem"

Gã khoanh tay cúi gầm mặt xuống tỏ ý dỗi cậu. Quang Hùng tưởng gã giận thật bèn lại gần ôm lấy vỗ về, con người này đã cao thì chớ còn suốt ngày đòi ôm với chả ấp.

    "Dương ngoan không dỗi nữa, anh đi ăn với em được chưa"

_______________

   Vì sắp tới sẽ có một hợp đồng lớn với công ty ở ngoại ô mà cụ thể là công ty của Nguyễn Trường Sinh và Bùi Anh Tú thành lập nên Tuấn Tài đã phải họp nhân viên lại để chia công việc cho từng phòng.

   Thành An với danh thư ký tất nhiên cũng phải đi với anh, vì đã đổi mùa nên giờ em toàn mặc quần đùi áo cộc đi làm. Đừng hỏi tại sao em được mặc như thế, có Tuấn Tài cho phép thì ai cản được em.

   Nhưng mà có một vấn đề là như này, hôm nay Thành An do đi vội mà mặc quần khá ngắn tới công ty. Em đứng cạnh Tuấn Tài đang nêu cho mọi người hiểu rõ về dự án lần này thì bị bàn tay của "ai đó" sờ đùi non.

    "Ừm thì công việc tôi đã nêu rõ trong đó, mọi người có thể xem qua có gì không vừa ý cứ nói ra để tôi xử lí"

  Em vừa nói vừa phải đưa tay xuống dưới đánh liền vào tay sếp mình, coi có tức không chứ, đang nói cái bị động chạm.

    "Thư ký Đặng, tình hình là nhóm chúng tôi muốn đổi việc với nhóm của Phong Hào"

  Đăng Dương lên tiếng muốn đổi việc với Phong Hào, đơn giản là vì gã biết Quang Hùng không hợp với việc này nên muốn đổi. Phong Hào thì cũng thích việc của mình liền lắc đầu từ chối liên tục.

    "Không đổi"

Thành An nhìn hai người sắp đánh nhau đến nơi liền cấu phát đau vào tay Tuấn Tài. Anh đang chọc vui thì bị ngắt đoạn liền đưa tay vào sâu hơn, lên tiếng.

   "Việc ai nấy làm, đã giao thì làm đúng đi, giải tán"

Tuấn Tài đứng lên nắm tay Thành An về phòng bỏ lại Phong Hào đang cười cười cùng Đăng Dương trầm tư suy nghĩ xem nên cho Quang Hùng làm việc gì hay là không phải làm.

_________

   "Bỏ ngay tay anh ra"

   "Không bỏ"

Thành An muốn đánh vào cái bản mặt kia một cái, mặt dày quá rồi nhé. Em bị anh sàm sỡ từ lúc trong phòng họp đến tận đây đó.

Tuấn Tài vẫn đang cho tay nắn nắn đùi non của em, biết sao giờ em bé ngon thì phải chọc thôi.

Em ngồi trong lòng anh làm việc, mặc cho Tuấn Tài có đang nghịch ngợm người mình đi chăng nữa, hẳn hoi không lát Đặng Tổng cắt lương á.

   "Hé nhô, em mang cơm trưa do đính tay mẹ yêu làm nà"

Phương Ly bước vào cùng hộp cơm trên tay, bà Phạm nay chỉ làm có mỗi một hộp thôi à, mà làm cho ai thì ai chả biết. Thành An hớn hở cầm lấy hộp cơm, em đang đói luôn nè mãi yêu mẹ luôn. Em đang suy nghĩ xem mẹ nấu món gì, tay xinh mở ra, Tuấn Tài đang định xin ăn ké một miếng thì thấy em chạy vèo vào nhà vệ sinh.

   "An? Sao đấy em"

Anh nghe thấy tiếng "ọe" bên trong lại càng lo, nghe là biết em nôn rồi. Anh nhìn hộp cơm em vừa mở, cá sao? Thành An nôn xong đi ra ngoài bịt mồm lại chỉ vào hộp cơm.

  "Bỏ nó ra chỗ khác đii"

Phương Ly nghe thế liền cầm hộp cơm đi ra ngoài, cơm ngon mà nhỉ? Sau khi cô đi thì Thành An mới đi vào ngồi trên đùi Tuấn Tài. Em dựa đầu vào ngực anh, em đang mệt lắm rồi. Tuấn Tài vẫn bất động, bé nhà anh dạo này ngủ nhiều, ăn cũng nhiều, nhưng đến bây giờ anh mới thấy em nôn.

Có lẽ nào...

___________

 

  

   

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top