Tổng hợp các đồng nhân về Ma đạo tổ sư mà ngộ dịch, ngộ edit #v# có dou, có fic đôi khi có cả loạt ảnh nữaNhiều tác giả, nhiều couple 罒ω罒 Bởi vì ngộ ăn tạp và ngộ hay lạc lối mà ~Ngộ cứ hứng là ngộ dịch thôi (๑✧∀✧๑)Mấy dou, hoặc ảnh ngộ dịch, nếu đem đi đâu, LÀM ƠN HÃY BÁO CHO NGỘ một tiếng rồi hãy đưa đi, báo rồi thì nhớ dẫn theo link nhà ngộ. Đặc biệt mấy nàng mà ghim lên pinterest ấy, ngộ từ chối đăng hay ghim lên pinterest, cảm ơn :)Nếu ngộ còn thấy dou hay hình ngộ dịch đăng lên pinterest, ngộ sẽ ngừng dịch.…
Tác giả: Kinh Thành Nam Sủng Thể loại : Đam mỹ ,Hiện đại, H văn ,HE Convert: Ngocquynh520 Edit: Đầm♥Cơ + Snoo ****Ai dị ứng Boy Love thì thỉnh click back a~~~~~ ****Nguồn bên Phù Anh Các Bản dịch chưa được sự cho phép của dịch giả...thỉnhh không mang đi nơi khác.!!!…
Tống An Cửu sinh ra trong gia đình quyền thế nhưng cha mẹ lại ly hôn, không ai quan tâm tới cô, khiến cô tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, phá phách, cô lại thích học lại lớp 12 không muốn lên đại học. Cũng vì vậy mặc cho cha mẹ phản đối kịch liệt cô vẫn quyết định kết hôn với Phó Thần Thương một người mà cô không quen biết chỉ mới gặp một lần.Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi tới đâu?Trích đoạn nhỏ: (1)"Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!""An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?""Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!"(2)"Hút thuốc lá?""Tuyệt đối không có!""Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.""Tại sao a a a!""Uống rượu cắt một ngàn.""Anh không phải người!""Mắng chửi người một chữ ba trăm.""...""Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.""..."…
Tên truyện: Như Ý Xuân - Gả cho quyền thần bần hàn.Tác giả: Chanh Dữ Bạch.Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, ngọt sủng, cung định hầu tước, góc nhìn nữ chính.Số chương: 89 chương + 9NTTrans + beta: Nàng fish.Giới ThiệuTầm Lại là hạ thần được tân đế ưu ái, là con dao sắc nhọn, chỉ đâu đánh đó của tân đế.Mặc dù tướng mạo trông cực kỳ anh tuấn, nhưng hắn đi đến đâu người người đều cảm thấy nguy hiểm đến đấy.Mọi người lén đặt cho hắn một cái tên, gọi là 'Diêm vương mặt ngọc".Ngoài mặt, các thế gia đại tộc tỏ ra rất cung kính hắn, nhưng trong lòng lại thầm coi thường hắn xuất thân nghèo hèn.Một ngày nọ, con dao này đã chém lên phủ Thịnh Lăng hầu.Sau khi bãi triều, Thịnh Lăng hầu cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa mà đứng trước mặt hắn chửi ầm lên: "Thằng nhãi ngươi chỉ là một con chó điên, có cái gì đáng để tự hào chứ? Dám chọc vào bản hầu, bản hầu sẽ cho ngươi biết tay!"Tầm Lại hừ lạnh một tiếng, nhìn Thịnh Lăng hầu bằng đôi mắt vô cùng lạnh lẽo.Hôm sau, Thịnh Lăng hầu nhận được một thánh chỉ, tân đế hứa hôn đích trưởng nữ của ông cho Tầm Lại.Thịnh Lăng hầu tức đến độ ba ngày không lên triều, tuy nhiên, một tháng sau, đích trưởng nữ Thịnh Lộ Yên vẫn phải vào Tầm phủ.Thời gian đầu, tất cả mọi người đều thương cảm cho Đại cô nương phủ Thịnh Lăng hầu, vì một đóa hoa yêu kiều như thế mà phải cắm vào một bãi cứt trâu.Sau này, khi thấy nàng càng ngày càng được yêu chiều, người đến phủ nhờ vả càng lúc càng đông.…
Tên: Nam chủ tỉnh tỉnh! Ngươi là của nữ chủ.Tác giả: Thanh Hoa Nhiên.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 103Nguồn: TangthuvienThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Dị thế , Xuyên việt , Ngọt sủng , Xuyên thư , Xuyên thành nữ phụ.🌸🌸🌸🌸🌸🌸Lâm Thu không nghĩ tới, mới vừa một xuyên qua liền phải đối mặt một trường hợp tán đảm kinh hồn!Tên nam chủ thanh lãnh, cấm dục, không nhiễm bụi trần, vì sao lại nhìn chằm chằm nàng như lang như sói thế kia ?Lâm Thu: Uy! Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ta là thê tử nữ phụ độc ác lót đường, không phải nữ chủ của ngươi đâu!Nam chủ: Là nàng.Lâm Thu:......??!!Sau này.Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Hãm hại nữ chủ là chuyện của nữ phụ ác độc ta, không phải của ngươi đâu!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi giết sạch hết đám người đó làm sao ta châm ngòi ly gián được?!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi là thủ lĩnh chính đạo, không phải BOSS! Không phải BOSS! Không phải BOSS!Cho nên cái truyện này còn có thể gọi là 《 giành đường vai ác, vai ác không có đường đi》PS: Nam chủ từ đầu đến cuối chỉ yêu có một mình Thu thu thôi nha!!!🌸🌸🌸🌸🌸🌸Editor: Cái hố này đúng...hố người luôn, nhân vật xuyên qua, đoạt xá từa lưa, mọi người xem nhớ bình tĩnh nha ! :))) Editor chỉ edit truyện song khiết thôi, nam nữ chủ đều 1vs1 nha !!!…
Đây là truyện của mình. Xin đừng mang đi đâu đó ❤ nếu yêu thích hãy share. Vui lòng không chuyển ver,..... khi chưa có sự cho phép ❤ hãy tôn trọng tác phẩm mà mình làm ra.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…