Chap 16
Hôm nay SeonHo đã bắt đầu một tuần học ôn thi lớp mười hai vô cùng căng thẳng. Nên cậu đã cho nhóc nghỉ làm một vài tuần để ôn thi cho thật tốt. Vì thế bây giờ cửa tiệm chỉ có mình cậu, khá mệt mỏi vì phải tiếp khách dày đặc nhưng nghĩ khách được thưởng thức bánh ngon là cậu không còn mệt mỏi nữa.
Đang giờ nghỉ trưa nên không có khách. Cậu tận dụng cơ hội này mà nghỉ ngơi một chút. Pha một ly trà rồi ăn một miếng bánh dâu thư giãn.
Đang ngồi cậu bỗng nghe thấy tiếng chuông mở cửa. Liền thắc mắc, trưa nắng thế này mà vẫn còn người đến mua bánh sao.
" Dạ kính chào quý khách"
" Là tôi đây"
Thì ra tưởng là người khách nào thì ra là Kang Taehyun.
" C-cậu đến đây làm gì?!"
" Đến tiệm bánh không mua bánh chứ làm gì?"
" Ờ..ha"
Tưởng hắn đến tìm mình ai dè là đến chỉ để mua bánh. Mặt liền bắt đầu xụ xuống.
" Bộ nói thế mà cũng tin à?!"
" Chứ cậu muốn sao?"
" Tôi đến đây đúng là để mua bánh. Nhưng đó chỉ là phụ thôi, đến gặp cậu là chính, cậu biết mà"
" Hứ.. T-tôi không biết gì hết!!"
.
Một lúc sau Beomgyu cũng đem bánh ra bàn cho hắn, định trở vào trong liền bị hắn gọi lại.
" Nè ngồi xuống đây chút đi, tôi có chuyện cần nói"
" Chuyện gì nói lẹ đi tôi còn phải tiếp khách nữa"
" Nói xạo là giỏi, trong cái quán này giờ này ngoài tôi ra còn ai nữa mà tiếp"
"..."
Beomgyu nói mà không suy nghĩ bị hắn nói lại liền câm nín.
" Tôi xin lỗi vì đi mà không nói cậu câu nào, vì tôi nghĩ khi đến nơi sẽ điện thông báo cậu sau. Nhưng khi định gọi lại cho cậu thì nhận ra mình đã để quên điện thoại ở nhà cũ. Nên mấy ngày đầu không thể gọi cho cậu được.."
" Nhưng tôi rất thắc mắc? Vì sao khi tôi đã có điện thoại rồi gọi mãi cho cậu nhưng cậu không hề nghe máy. Không lẽ cậu giận tôi đến vậy sao?"
Beomgyu ngồi nghe hết nảy giờ, nước mắt bắt đầu rưng rưng.
" Không giận sao được cái đồ đáng ghét nhà cậu"
" Tôi xin lỗi, nhưng không lẽ cả năm năm qua luôn sao? Cậu không nghĩ nên một lần nghe máy của tôi luôn à? Tôi cảm thấy hơi giận đó"
" NGƯờI TỨC GIẬN LÀ TÔI MỚI ĐÚNG!!! TAEHYUN KHÔNG BIẾT LÚC ĐÓ TÔI ĐÃ ĐIỆN CHO TAEHYUN NHIỀU NHƯ THẾ NÀO ĐÂU!!!"
"..."
" Do gọi không được nên tức quá tôi quăng điện thoại xuống sông luôn..."
" Beomgyu hư lắm nha...chuyện gì cũng nên bình tĩnh chứ"
Nói rồi hắn sang ôm lấy Beomgyu mà vuốt ve mái tóc vốn Taehyun đã rất nhớ trong quãng thời gian qua.
" BÌNH TĨNH CÁI GÌ MÀ BÌNH TĨNH?! CẬU HIỂU CÁI CẢM GIÁC BỊ NGƯỜI MÌNH YÊU BỎ RƠI LÀ NHƯ THẾ NÀO KHÔNG HẢ?!"
" Nhưng tôi đâu có bỏ rơi bé...tại lúc đó gia đình tôi có chuyện nên..."
"..hức... huhuhuhu..."
Beomgyu nghe hắn nói vừa thương hắn vừa tủi thân vì hắn nói mình nên khóc lớn.
" Beomgyu đừng khóc mà... Có Taehyun đây rồi"
Taehyun dịu dàng vuốt ve cậu. Cảm xúc che dấu suốt năm năm được đà tuông trào càng lúc một lớn hơn.
" Taehyun biết không, trong khoảng thời gian không có Taehyun, Beomgyu buồn đến nỗi ngày nào cũng khóc đó"
" Bé nhớ Taehyun đến vậy sao? Thương bé quá bây giờ Taehyun đã về đây bù đắp cho bé rồi này"
" Bộ Taehyun định cứ xưng hô như lúc còn đi học vậy sao?"
" Chứ bé muốn sao?"
" Không biết"
" À.. Bây giờ người chồng khoẻ mạnh của em đã ở đây rồi em đừng lo nữa nhé? Sao? Bé thấy xưng hô như thế được không?"
" Yahh... Kang Taehyun!!!"
" Thôi thôi anh giỡn, vậy còn xưng hô như vầy thì sao?"
" Thì được-"
Taehyun bây giờ mới để ý. Năm năm là khoảng thời gian khá dài nhưng trông Beomgyu cũng không thay đổi gì mấy. Chỉ khác một chút là cậu hơi gầy đi so với trước, còn về gương mặt thì khỏi phải nói Beomgyu của hắn chỉ ngày càng sắc sảo vào xinh đẹp hơn thôi.
Đến Taehyun không kìm nổi nữa mà đưa hai bàn tay lên ôm lấy hai bên má cậu.
" Cho phép anh nhé?"
" Anh nói vậy là sao-"
Chưa kịp nói hết hắn đã hôn lên môi cậu một cái nhẹ nhàng y hệt năm năm trước.
" Em biết không? Anh đã chờ đợi cái hôn này từ rất lâu rồi đó"
Nói xong lại tiếp tục ôm lấy cậu mà hôn hít cho đã.
Đang tình tứ thì có khách đến. Beomgyu vội đẩy hắn ra rồi đi tiếp khách.
.
Đến tối, Taehyun vẫn còn ở đây. Beomgyu đã bảo hắn về trước đi nhưng hắn nhất quyết không chịu. Phải chờ cậu về chung cơ. Beomgyu cũng đành chiều theo hắn. Xong việc cả hai cùng đi về.
Trên đường đi.
" Hiện giờ bé vẫn ở ngôi nhà đó chứ?"
" Không, em dọn ra cũng gần một năm rồi..."
" Sao vậy?"
" Không sao hết tại em muốn thế. Mà anh có muốn ghé nhà em chơi chút không?"
" Có!"
Nói rồi cả hai cùng quay về nhà của Beomgyu.
Vào đến nhà, Beomgyu nói Taehyun ngồi uống nước chờ mình chút. Taehyun liền nghe lời ngồi chờ đợi.
Một lúc Beomgyu cũng đi ra, trên tay là một chiếc hộp nhỏ. Taehyun bỗng thấy khung cảnh này hình như có chút quen quen.
" Gì thế bé?"
" Này chìa khoá nhà của anh, em trả! Cảm ơn anh...Taehyun!"
" Thôi em giữ đi anh không-"
" Của anh mà em trả, anh làm vậy em sẽ giận đó.."
" Thôi anh lấy anh lấy Beomgyu đừng giận anh nha"
.
Taehyun và Beomgyu tâm sự rất nhiều với nhau. Tâm sự không cần biết trời trăng gì nữa. Khi nhìn lại đồng hồ cũng mười giờ hơn rồi.
" Thôi cũng muộn rồi anh về nha?"
" Ừm anh về cẩn thận"
" Ủa chỉ có vậy thôi hả?"
" Chứ muốn gì nữa?"
Taehyun nghe thế chỉ lên má mình. Beomgyu thấy thế liền hiêu ý mà đi đến hôn lên má hắn một cái.
Mới được cậu hôn hắn liền phấn khích không kìm chế được mà giữ mặt cậu lại hôn thêm mấy cái nữa. Đến lúc bị Beomgyu đuổi về hắn mới quê độ mà đi về.
__________________
#30012024
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top