C5
Chương 5: Bản tọa không có trộm
Điện Đan Tâm đèn đuốc sáng trưng.
Sư Muội đã rời đi trước, Mặc Nhiên không hiểu ra sao bèn theo sát Tiết Mông vào điện, thấy cảnh tượng trong điện liền rõ ngay trong lòng.
Hóa ra là tên Dung Cửu bất nam bất nữ kia.
Trước khi đi mình trộm chút ngân lượng của y, y thế mà có gan tìm tới Đỉnh Tử Sinh.
Dung Cửu rúc vào lòng một nam nhân vóc người cao lớn, khóc đến thê thê thảm thảm lê hoa đái vũ, lúc Mặc Nhiên cùng Tiết Mông vào điện, tiếng khóc của y lại càng cất cao thêm ba điệu, xem chừng nếu không phải có nam nhân kia ôm y, y chỉ sợ là sùi cả bọt mép ngất đi giữa phòng.
Trên đài, sau bức rèm che, một nữ nhân mảnh mai đang ngồi, có vẻ hơi mờ mịt không biết làm sao.
Mặc Nhiên không thèm nhìn thẳng đôi cẩu nam nam kia, hành lễ với nữ nhân ngồi trên điện trước: "Bá mẫu, con đã trở về."
Nữ nhân kia chính là tôn chủ Đỉnh Tử Sinh, Vương phu nhân.
Khác với những nữ hào kiệt mày liễu không nhường mày râu kia, bà là người phụ nữ gia đình không để ý đến chuyện bên ngoài. Trượng phu không ở đây, việc người khác tìm tới cửa lúc này, bà cũng không biết nên xử lí thế nào, nhẹ nhàng nói: "A Nhiên, con đã tới rồi."
Mặc Nhiên ra vẻ không thấy hai vị cáo trạng đang đứng trên điện kia, cười nói: "Trễ vậy rồi mà bá mẫu vẫn chưa ngủ, có chuyện tìm con ạ?"
"Ừm. Con xem xem, vị công tử này nói con... Con lấy bạc của y?"
Da mặt bà mỏng, không tiện bảo Mặc Nhiên đã chơi người ta, đành phải nói giảm nói tránh.
Mặc Nhiên cong mắt: "Cái gì cơ, con đâu có thiếu bạc, lấy của y làm cái gì? Huống chi hai vị này trông lạ mắt quá, ta biết các ngươi sao?"
Công tử cao lớn kia cười lạnh: "Kẻ hèn này họ Thường, là con cả trong nhà, gia đình buôn bán không câu nệ tiểu tiết, gọi ta Thường Đại là được."
Mặc Nhiên mỉm cười, lại còn cố tình đọc ngược Thường Đại: "Hóa ra là công tử Đại Thường, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, thất kính thất kính. Vậy vị kia là..."
Đại Thường công tử nói: "Ha ha, Mặc công tử thật biết giả ngây giả dại, ngươi và ta đúng là mới gặp, nhưng ngươi tháng này, ba mươi ngày thì cũng phải mười lăm ngày ngủ trong phòng Cửu Nhi, ngươi mù ư? Sao mà không quen y?"
Mặc Nhiên mặt không đỏ tim không đập, mỉm cười nhìn Dung Cửu một chút: "Cái gì, lừa ta à ta là người đứng đắn, chưa từng ngủ với Tam Nhi Cửu Nhi gì đó."
Dung Cửu đỏ mặt tức giận, lại uốn éo trong ngực họ Thường mà lê hoa đái vũ: "Mặc, Mặc công tử, ta biết thân phận mình hèn mọn, không ra gì, nếu không phải huynh bắt nạt ta quá đáng, ta, ta cũng sẽ không tìm tới cửa, nhưng huynh lại trở mặt không nhận người thế này, ta... Ta..."
Mặc Nhiên oan ức nói: "Ta thật sự không quen ngươi, ta ngay đến việc ngươi là nam hay nữ còn nhìn không ra, hai ta làm sao có thể từng gặp nhau được?"
"Tối hôm qua ngài còn giúp đỡ việc làm ăn của ta, sao lại bạc bẽo như thế này? Thường công tử, Thường công tử, ngài phải làm chủ cho ta đấy." Nói rồi càng dụi sâu vào ngực họ Thường, tưởng chừng như khóc đến nước mắt đầy người.
Tiết Mông bên cạnh nghe mà sắc mặt tái xanh, ấn đường giần giật, xem ra nếu như không phải là thân phận thiếu chủ kiềm chế trói buộc hắn, hắn đã đánh đuổi đôi cẩu nam nam này xuống núi từ lâu rồi.
Đại Thường công tử xoa đầu Dung Cửu, nhẹ nhàng an ủi vài câu, ngẩng đầu nghiêm nghị nói: "Vương phu nhân, Đỉnh Tử Sinh môn phái lớn đường đường chính chính, nhưng vị Mặc công tử này, lại là kẻ bỉ ổi hạ lưu! Cửu Nhi vất vả kiếm tiền, chỉ vì sớm ngày chuộc thân cho mình, hắn thì hay rồi, chẳng những ngược đãi Cửu Nhi, còn lấy tiền mồ hôi xương máu của y, nếu như hôm nay quý phái không cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng, Thường gia ta dù không tu tiên, nhưng buôn bán mấy đời, tiền bạc chồng chất, cũng chắc chắn không để các ngươi dễ dàng trên đất Ba Thục!"
Vương phu nhân hoảng sợ: "A... Thường công tử đừng tức giận, ta, ta..."
Mặc Nhiên cười lạnh trong lòng, Thường thị buôn muối giàu chảy mỡ, Đại Thường công tử này ngay đến việc chuộc thân cho Dung Cửu cũng không làm được, còn để Cửu Nhi nhà hắn tự kiếm tiền, nói bên trong không có mờ ám, ai mà tin.
Nhưng bên ngoài vẫn cười híp mắt nói: "A, hóa ra Đại Thường huynh đúng là con trai phú thương Ích Châu, quả nhiên là khí thế thật mạnh. Mở mang quá, bái phục, bái phục."
Mặt Đại Thường công tử khinh khỉnh: "Hừ, coi như ngươi cũng khá biết trời cao đất rộng, đã vậy, ngươi nên nhanh chóng thức thời hơn một chút, đỡ tìm chuyện không hay cho mình. Đồ lấy của Cửu Nhi, còn không mau mau trả lại?"
Mặc Nhiên cười nói: "Thật kỳ quái, Cửu Nhi nhà huynh ngày nào cũng tiếp bao nhiêu là khách, làm mất đồ sao không trách người khác, cứ đổ lên mỗi đầu ta?"
"Ngươi!" Đại Thường công tử cắn răng, cười lạnh nói: "Được được được, ta biết ngay ngươi sẽ ngụy biện! Vương phu nhân, bà cũng thấy đó, Mặc công tử hồ đồ không biết phải trái, sống chết không nhận, ta không nói với hắn nữa. Bà là chủ nhà, chuyện này bà quyết định đi!"
Vương phu nhân là phụ nữ không rành thế sự, lúc này căng thẳng đến mức nói cũng không mạch lạc: "Ta... A Nhiên... Mông Nhi..."
Tiết Mông đứng bên cạnh, thấy mẫu thân khó xử liền đứng ra: "Thường công tử, Đỉnh Tử Sinh kỷ luật nghiêm minh, nếu lời huynh nói là thật, nếu Mặc Nhiên vi phạm tham giới, dâm giới, chúng ta sẽ nghiêm trị không tha. Nhưng huynh nói miệng không bằng chứng, huynh nói Mặc Nhiên ăn cắp, có chứng cứ không?"
Đại Thường công tử cười lạnh nói: "Ta biết ngay quý phái ắt sẽ có vở này, bởi vậy ra roi thúc ngựa, cố ý đến trước khi Mặc Nhiên về, đối chất ngay trước mặt Vương phu nhân."
Hắn hắng giọng, nói ra: "Các người nghe cho kỹ đây, Cửu Nhi làm mất hai hộc trân châu, mười đĩnh vàng, một đôi vòng tay hoa mai bằng vàng, một đôi cài tóc phỉ thúy, ngoài ra còn có một dây chuyền ngọc hồ điệp. Chỉ cần kiểm tra xem trên người Mặc Nhiên liệu có những vật này là biết ta có đổ oan cho hắn hay không."
Mặc Nhiên không chịu: "Ngươi dựa vào đâu mà lục soát người ta?"
"Hừ, ta thấy ngươi là có tật giật mình ấy. " Đại Thường công tử cao ngạo hất cằm, "Vương phu nhân, hai tội trộm cắp và gian dâm, tại Đỉnh Tử Sinh, nên trừng phạt như thế nào."
Vương phu nhân thấp giọng nói: "Cái này... Chuyện môn phái, vẫn luôn là trượng phu ta làm chủ, ta thực sự... Không biết..."
"Không, không, ta thấy Vương phu nhân không phải là không biết, mà là cố tình muốn che chở lệnh điệt (cháu). Ha ha, không ngờ Đỉnh Tử Sinh này, đúng thật là địa bàn bẩn thỉu dơ dáy ——"
"Được rồi được rồi. Bá mẫu ta đã nói người không biết làm chủ như thế nào, ngươi ép một vị phu nhân như vậy, xong chưa?" Mặc Nhiên cuối cùng không kiên nhẫn nghe nổi, ngắt lời hắn, thu lại mấy phần bộ dáng cợt nhả xưa nay, nghiêng mặt nhìn chằm chằm đôi cẩu nam nam kia.
"Được, ta sẽ cho ngươi soát người, nhưng nếu như không tìm ra được, ngươi mồm miệng dơ dáy vu khống phái ta, thì nên như thế nào?"
"Vậy ta sẽ lập tức xin lỗi Mặc công tử."
"Làm đi." Mặc Nhiên rất sảng khoái đáp ứng, "Nhưng mà có một điều, nếu như ngươi sai, để thể hiện lời xin lỗi, ngươi phải chịu quỳ bò xuống Đỉnh Tử Sinh."
Đại Thường công tử thấy bộ dáng Mặc Nhiên vô cùng tự tin, trong lòng không khỏi sinh nghi.
Từ nhỏ hắn đã ghen tị với người tu tiên, thế nhưng thiên phú mình quá kém, không lĩnh hội được.
Trước đó vài ngày, hắn nghe nói tình nhân cũ Dung Cửu thế mà được Mặc Nhiên sủng ái, hai người liền bàn bạc, chỉ cần Dung Cửu tìm cơ hội chiếm được tu vi của Mặc Nhiên, Đại Thường công tử sẽ chuộc thân cho Dung Cửu, chẳng những chuộc thân mà còn đón Dung Cửu vào nhà, bảo đảm y cả đời không lo phú quý.
Đại Thường công tử cầu tiên, Dung Cửu cầu tài, hai kẻ cấu kết làm việc xấu với nhau, đồng điệu nhịp nhàng.
Đời trước Mặc Nhiên trúng phải gian kế của bọn chúng, dù sau đó đã giải quyết xong nhưng thực sự cũng nếm không ít khổ. Mà đời này, hai kẻ ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, Mặc Nhiên cũng không biết vì sao bỗng nhiên đổi tính, mấy ngày trước còn mơ mơ màng màng trầm mê trong nam sắc, Cửu Nhi dài, Cửu Nhi ngắn. Sáng hôm nay sau khi tàn nhẫn làm Dung Cửu 2 lần, lại còn cuỗm gia sản châu báu của Dung Cửu chạy trốn.
Đại Thường công tử nổi cơn thịnh nộ, lập tức lôi Dung Cửu đến Đỉnh Tử Sinh cáo trạng.
Vị công tử bán muối này đánh bàn tính đồm độp, hắn tính toán, một khi đã bắt được Mặc Nhiên thì sẽ bắt Vương phu nhân đánh tan tu vi Mặc Nhiên. Vì thế hắn đặc biệt mang theo bên người một khối ngọc bội hấp thu tu vi, chuẩn bị kiếm chút hời, hòa vào khí hài của mình. (khí hài là huyệt hội tụ nguyên khí trên người, ở dưới rốn)
Nhưng nhìn bộ dạng này của Mặc Nhiên, phút chót, Đại Thường công tử lại có chút do dự.
Mặc Nhiên quá láu cá, không chừng đã tiêu hết tang vật từ lâu, đang đợi lừa mình.
Thế nhưng nghĩ lại, sự tình đều đã đến nước này rồi, giờ từ bỏ thì không khỏi đáng tiếc, không chừng là tiểu tử này phô trương thanh thế mà thôi...
Bên này vẫn đang tốn sức đấu tranh trong đầu, bên kia Mặc Nhiên đã bắt đầu cởi y phục.
Hắn thoải thoải mái mái cởi áo ngoài ra, tùy tiện quăng đi, sau đó cười hì hì ra dấu xin mời: "Không cần khách khí, cứ từ từ mà lục soát."
Sau một phen dò đi dò lại, trừ chút bạc vụn thì không tìm thấy cái gì, sắc mặt Đại Thường công tử thay đổi.
"Làm sao có thể! Nhất định là ngươi giở trò lừa gạt!"
Mặc Nhiên nheo lại con mắt đen hơi sắc tím, sờ cằm mình, nói: "Áo ngoài ngươi đã sờ soạng mười lần, toàn thân trên dưới của ta ngươi cũng sờ soạng bảy tám lần, chỉ thiếu điều cởi sạch cho ngươi xem, ngươi vẫn chưa hết hi vọng sao?"
"Mặc Nhiên, ngươi——-"
Mặc Nhiên bừng tỉnh: "A, hiểu rồi, Đại Thường công tử, không phải là ngươi thèm rỏ dãi sắc đẹp của ta, cố ý diễn thế này, sàm sỡ ta, cơ hội ta chứ?"
Đại Thường công tử đã sắp tức giận đến ngất ra rồi, chỉ vào mũi Mặc Nhiên, hồi lâu mà vẫn không nói nổi một chữ, mặt ức đến đỏ bừng. Tiết Mông một bên đã sớm không nhịn được, hắn dù không ưa Mặc Nhiên, nhưng Mặc Nhiên nói gì chăng nữa cũng là người Đỉnh Tử Sinh, không được để người ngoài làm nhục.
Tiết Mông không khách khí chút nào tiến tới, giơ tay bẻ đầu ngón tay Đại Thường công tử, tức giận nói: "Ầm ĩ với ngươi nửa đêm, hóa ra là khi không đi gây sự!"
Đại Thường công tử la hét a a, ôm đầu ngón tay mình: "Ngươi, các ngươi được lắm! Các ngươi cùng một bọn! Chẳng trách không tìm được những vật kia trên người Mặc Nhiên, nhất định là ngươi giấu cho hắn rồi! Ngươi cũng cởi y phục ra, ta khám người ngươi!"
Còn có người bắt hắn cởi áo?! Tiết Mông lập tức thẹn quá hóa giận: "Không biết xấu hổ! Vuốt chó nhà ngươi mà cũng xứng đụng vào góc áo bản công tử? Còn không mau cút đi!"
Thiếu chủ đã lên tiếng, đám người hầu kiềm chế đã lâu trong điện Đan Tâm lập tức cùng nhau tiến lên, đánh đuổi hai tên phàm nhân không có sức chống trả này xuống núi.
Tiếng hét của Đại Thường công tử truyền đến từ phía xa xa: "Mặc Nhiên, ngươi chờ đó cho ta! Ta nhất định không để ngươi yên!"
Mặc Nhiên đứng ngoài Đan Tâm Điện, nhìn vào bóng đêm xa xa, mắt híp cười cong cong, thở dài nói: "Ta thật sợ quá cơ."
Tiết Mông lạnh lùng nhìn hắn một cái: "Ngươi sợ cái gì?"
Mặc Nhiên thật lòng thật dạ ưu sầu nói: "Nhà hắn bán muối, ta sợ không có muối ăn đó."
"..."
Tiết Mông im lặng một lát, lại hỏi: "Ngươi thật không có chơi trai?"
"Thật không có"
"Thật không trộm?"
"Thật không có"
Tiết Mông hừ lạnh một tiếng: "Ta không tin ngươi."
Mặc Nhiên giơ tay lên, cười nói: "Nếu là nói láo, ta sẽ bị sét đánh."
Tiết Mông bỗng nhiên giơ tay lên, túm thật chặt cánh tay Mặc Nhiên. Mặc Nhiên lườm hắn: "Ngươi làm gì đấy?". Tiết Mông hừ một tiếng, nhanh chóng niệm một chuỗi chú quyết, chỉ nghe tiếng mảnh vỡ xủng xẻng lạch cạch vang lên, mấy hạt châu tầm thường to bằng hạt đậu nành tuôn từ tay áo Mặc Nhiên, rơi xuống đất.
Lòng bàn tay Tiết Mông đổ đầy linh lực, vung về phía mấy hạt châu kia. Hạt châu lập thức tỏa ra ánh sáng lấp lánh, càng biến càng lớn, cuối cùng thành một đống trang sức châu báu, vòng tay hoa mai, hoa tai phỉ thúy, ánh vàng chói mắt chất đầy mặt đất.
Mặc Nhiên: "... Đều là đồng môn, việc gì phải làm khó nhau."
Sắc mặt Tiết Mông u ám: "Mặc Vi Vũ, ngươi đúng là không biết xấu hổ."
"Ha ha"
Tiết Mông tức giận nói: "Ai cười với ngươi!"
Mặc Nhiên thở dài nói: "Nhưng ta cũng không khóc được mà."
Tiết Mông đen mặt, nói: "Thuật Ám Độ Trần Thương của Đỉnh Tử Sinh, ngươi lại sử dụng như vậy?"
"Ừ, linh hoạt thực hành áp dụng mà."
Tiết Mông càng giận: "Tên chó bán muối kia khiến người ta căm ghét nên ở trước mặt hắn, ta không muốn kiểm tra ngươi tử tế. Nhưng tên chó chết kia lại có câu nói đúng, nếu ngươi phạm vào luật ăn cắp, dâm loạn, môn phái nào cũng chịu không nổi ngươi!"
Mặc Nhiên hoàn toàn không sợ, cười nói: "Ngươi muốn thế nào? Chờ bá phụ trở về, mách người sao?"
Hắn còn lâu mới sợ, bá phụ chiều hắn chết đi được, cùng lắm là nói hai câu ngoài miệng, sao cam lòng đánh hắn.
Tiết Mông xoay người lại, tóc rối trước mắt bị gió đêm thổi bay bay, đôi mắt rực rỡ lóe lên ánh sáng cao ngạo trong đêm tối.
"Cha? Không, cha đi Côn Luân rồi, sợ là một hai tháng sau mới có thể trở về."
Nụ cười của Mặc Nhiên cứng đờ, bỗng nhiên có dự cảm không lành, hắn đột nhiên nghĩ đến một người.
Nhưng mà—–
Nếu như y ở đây, người tiếp đãi Đại Thường công tử ở điện Đan Tâm đêm nay hẳn phải là y chứ không phải là Vương phu nhân hỏi gì cũng không biết đâu.
Người kia... Hằn là không ở đây chắc...
Tiết Mông nhìn thấy ánh sáng lấp lóe trong mắt hắn, thái độ kiêu ngạo khinh miệt kia lại càng thêm rõ ràng.
"Cha thương ngươi, nhưng, Đỉnh Tử Sinh này, chẳng phải còn có một người không thương ngươi sao?"
Mặc Nhiên chậm rãi lùi về sau mấy bước, gượng cười: "Hiền đệ, ngươi coi muộn vậy rồi, chúng ta không nên quấy rầy sự yên bình của ông già kia. Ta biết sai rồi, lần sau không chơi trai không ăn trộm, này được chưa? Mau trở về phòng nghỉ ngơi thôi, hì hì, trông ngươi mệt chưa kìa."
Nói xong co cẳng chuồn biến.
Đùa đâu! Tiểu tử Tiết Mông này này cũng ác quá!
Bây giờ mình không phải Đạp Tiên Quân, không phải chủ nhân Nhân giới, sao có thể bị ném vào trong tay người kia? Nếu y biết mình ăn trộm, còn chơi tiểu quan, đoán chừng có thể đánh gãy hai cái giò của mình luôn! Giờ mà không chạy thì đợi đến khi nào!
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top