Chương 9
Không muốn làm anh lo lắng, mình cố lảng lảng đi vào trong nhà.
Anh cũng lặng lẽ đi theo mình, tới lúc mình ngồi xuống ghế sofa, anh mới hỏi.
-"Người mệt hả em?"
Anh nhìn mình!
Tất nhiên, đàn bà con gái, ai chả muốn khiến người yêu đắm đuối như con cá chuối.
Cũng tự thấy bản mình mâu thuẫn, bởi ngày trước, mình thường mè nheo, bảo anh chẳng bao giờ ngắm em say sưa như ngắm cái Iphone đó cả. Bây giờ, mỗi lần anh nhìn mình, lại cảm thấy không thoải mái.
Cảm giác như anh nhìn thấu tâm tư mình vậy, thấy rất bối rối.
Và chẳng hiểu sao, cứ luống cuống kiểu gì, không tài nào mà nói xạo được.
Đành khai.
-"Em...em hơi đau đầu...chỉ hơi hơi thôi..."
Anh đứng dậy, không nói gì cả.
Anh bị sao vậy?
Chẳng phải mọi khi, anh sẽ cưng, sẽ nịnh mình đủ kiểu sao?
...
'Trời ơi bảo bối của tôi bị đau như nào, làm sao mà đau?"
"Ra đây tôi xem nào, ngồi lên lòng nào..."
"Cái gì làm bảo bối đau, anh đánh chết nó nhé!"
"Trùi ui tôi là tôi thương cục cưng này nhất trên đời đấy, xem nào, trời ơi xinh quá, yêu quá..."
"Cuộc đời này, không có Sica thì anh biết sống làm sao đấy? Chắc anh chết mất thôi..."
Khác với bọn đầu gấu mình hay chơi cùng, anh là người nho nhã, lời nói câu từ rất ngọt ngào, nghe như rót mật vào tai vậy, nhiều khi khiến bạn bè, nhân viên của mình ghen tỵ chết đi được.
Chỉ có duy nhất bà GaYoon là dị ứng.
-"Sica, mày biết gì không?"
-"Biết gì cơ chị?"
-"Mỗi lần gặp thằng DongWook nhà mày xong là tao lại phải vào toilet..."
-"Sao lại thế?"
-"Để nôn mày ạ, buồn nôn quá chứ sao? Sến súa đéo chịu được."
-"Chị thật, ế là phải..."
-"Mày cứ cẩn thận đấy!"
...
Chị mình mà, bá đạo lắm, suy nghĩ cũng khác người, kệ bà ấy.
Anh từ phòng trong đi ra, mang theo ít thuốc và một cốc nước.
-"Uống nhé!"
Nói thật, mình uống quá nhiều thuốc rồi, thành ra nhờn, uống cũng chưa chắc có tác dụng.
Nói thật, mình cũng đang định giận anh vì không nịnh ngọt mình như trước.
Nhưng chẳng hiểu sao, thấy cái mặt lại mềm mềm lòng, lại ngoan ngoan vâng lời, chúng nó hay chửi mình dại trai, cũng không oan ức cho lắm.
Anh kéo mình vào gần, đề xuất.
-"Hay kể tý truyện cười cho hết đau đầu?"
Cũng được, anh có khiếu nói chuyện mà, từ một chuyện vô vị nhất cũng làm nó cực kì hấp dẫn, mình thường trêu anh là dẻo mỏ.
Anh bắt đầu.
-"Có đôi vợ chồng nhà nọ, cùng là giáo sư Toán Học..."
-"Vâng!"
-"Một lần người vợ giận, người chồng liền bảo, thôi vợ đừng giận anh nữa, tình yêu của anh dành cho vợ, nó bao la như tập số phức vậy. Người vợ lườm lại, bảo, còn tình yêu của tôi dành cho ông chỉ bằng 0..."
-"Vâng..."
Mình vâng mấy lần, cố chờ đợi, đơ một lúc mới biết hết truyện rồi...gì thế?
Nhạt thế!
Sợ nước ốc còn mặn hơn ý chứ!
Có phải là Lee DongWook? MC hài hước nhất của hội sinh viên Đại học Seoul không?
Thấy anh kiểu mong chờ, mình đành toe toét phớ lớ.
Anh có vẻ phấn khởi, hăng hái kể tiếp.
-"Có một nhà Thiên Văn Học và một nhà Toán Học cùng tán một cô gái!"
-"Vâng..."
-"Một hôm mặt cô gái mọc một cái mụn, nhà Toán Học an ủi, em đừng buồn, cái mụn của em thực sự rất nhỏ, dù có lấy kích thước của nó, tính theo hàm luỹ thừa cũng không là gì so với cái mặt em..."
-"Vâng."
-"Nhà Thiên Văn Học cũng không chịu thua kém, liền bảo, thực ra nếu ví mặt em là Mặt Trời thì cái mụn của em cũng không thể to bằng Sao Thuỷ được."
-"Vâng."
-"..."
-"Hả? Hết truyện rồi ạ?"
-"Ừ!"
-"Á ha ha ha...ố hô hô hô...í hi hi hi...é he he he..."
Mình cười, cố thò tay cù lòng bàn chân để được những tràng cười giòn giã nhất.
-"Anh nghĩ, nhà Thiên Văn Học nên thay Sao Thuỷ bằng Ceres thì hay hơn!"
Ceres là cái lồng gì thế?
Thôi đành, kệ bà nó, cứ khen một câu cho anh sướng.
-"Anh nói chí phải!"
.....
.....
Bla...bla...bla...
-"Cuối cùng giáo sư Toán Havard kết hôn với cô kỹ sư MIT..."
-"Uầy, buồn cười thế chứ!"
.....
Kiểu xong lâu dần anh phát hiện ra điệu cười sặc mùi giả tạo của mình hay sao ý, anh đành hạ chốt.
-"Kể cho em một câu chuyện có thật, cực funny, cực đặc biệt luôn!"
Funny cái khỉ, anh hôm nay bị ma nhập rồi, kể chuyện gì mà mặt mày nghiêm túc lạnh lùng, câu từ nói ra không chút biểu cảm.
-"Em có nghe không?"
-"Ờ, có..."
-"Ngày xưa, có con bé..."
-"Vâng."
-"Một hôm, trấn được của anh năm ngàn, nó sướng lắm, miệng cười ngoác tới tận mang tai..."
-"Có năm ngàn mà cũng..."
Mình bĩu môi.
-"Năm ngàn ngày đấy là mua được mười cái bánh mà!"
-"Vâng!"
-"Ranh con còn quay lại lè lưỡi trêu anh, xong..."
-"Xong sao?"
-"Mắt nó trớn lên, ngã đập mặt vào bãi cứt chó đầu xóm!"
Anh nhấp ngụm trà, thản nhiên nhận xét.
-"Đó là năm ngàn có ý nghĩa nhất trong cuộc đời anh! Em biết sau đấy như nào không?"
-"Như nào?"
-"Nó luống cuống kiểu gì, rồi áo quần cũng dính c*t, sợ ba mẹ đánh đòn nên nó nhét trộm dưới gầm giường..."
Mình tò mò quá, hỏi.
-"Rồi sao nữa?"
-"Rồi thối quá, đêm nó không ngủ được, phải mò dậy, lấy vở tập tô đè lên cho đỡ mùi..."
-"Con nào mà ngu đếch chịu được thế?"
Anh đang nhấp ngụm trà, nghe mình hỏi thì suýt sặc, anh nhìn mình, cười nghiêng ngả. Sau đó thôi, ngẩng lên, thấy mình, lại cười.
Cứ dai dẳng mãi, mình bực, tra khảo.
-"Con đấy là con nào thế? Sao bảy năm yêu nhau không bao giờ thấy anh kể?"
-"..."
-"Mà anh xạo phải không, em thấy quen lắm, cứ như em đọc trên mạng rồi ấy..."
-"Ừ, trí nhớ em tốt thật!"
-"Chả tốt, anh Minho nhà em thường khen em thông minh nhất trên đời!"
Thực ra, mình biết thừa anh Minho nịnh mình, nhưng cứ kể khoe tý.
Một lúc, thấy anh trầm tư nhìn cốc trà trong tay, như có điều gì tâm sự.
Mình bây giờ mới để ý là hết đau đầu từ đời tám hoánh nào rồi.
-"Sica, biết anh là ai không?"
Tự dưng anh hỏi.
Yêu nhau bảy năm, giờ làm câu, có biết anh là ai không?
Mình kiểu sốc quá, đếch nói được gì luôn.
Thấy anh thở dài, sau đó mặt buồn buồn, hôm nay đúng kiểu chàng bị dở hơi rồi. Tại sao dạo này, mọi người quanh mình ai cũng hâm thế nhỉ? Đến là khổ!
.....
.....
Cả một ngày dài, mình mệt rũ rượi.
Chợp tối, anh chơi với mình một lát, rồi dặn dò ngủ ngon.
-"Anh đi đâu đấy?"
-"Anh lên trên gác, có gì thì gọi, anh xuống!"
Mình, tự nhiên, hơi băn khoăn.
Mọi khi Yoo Jin nó hay bảo, mình và anh, là tình đồng chí chứ tình yêu gì.
Cũng không hẳn mình là người suy nghĩ cổ hủ như anh hay nói ra ngoài, mà nghĩ lại, không nói thế thì biết nói thế nào? Chuyện tế nhị mà!
Thực ra chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, cái này, lỗi lớn là ở mình. Lần nào mần ra mần vào, tới điểm mấu chốt là mình lại căng thẳng, mồ hôi toát ra như tấm.
Có vài lần thử, nhưng anh cứ vào một chút là mình đã thấy đau rồi, thêm một chút nữa, đau phát khóc, tham khảo kinh nghiệm những người đi trước, thấy họ nói là của mình hơi dày.
Biết thế thôi chứ về phương diện này mình cũng mù tịt mà.
Những lần như thế, thấy nước mắt mình là anh lại mắng mình làm anh mất hứng.
-"Em xin lỗi, hay thử lại, em sẽ cố..."
-"Thôi, thử gì nữa, căn bản là em không muốn, nên tâm lí mới thế, để tới đêm tân hôn vậy..."
-"Em..."
-"Không sao, anh có thể làm tất cả vì em."
.....
Mình chẳng biết nữa, nghĩ lại thương anh.
Mình cũng còn nhỏ gì nữa đâu mà cứ sợ sệt như thế? Với lại để anh ngủ trên gác, mình thật không đành lòng, nhớ, muốn ôm anh mà.
Cho nên, hôm nay, mình quyết định, mình sẽ thật can đảm.
Mình kéo anh lại gần, hít thở thật sâu, chậm rãi mở từng chiếc cúc áo.
-"Anh...em sẵn sàng rồi...lần này em sẽ không khóc, em hứa đấy!"
Thái độ của anh, không biết dùng từ nào để diễn tả đây?
Đâu phải lần đầu tiên, anh nhìn thấy?
-"Anh..."
---------------------
-"Anh à ..."
Mình gọi bẽn lẽn.
Anh tự dưng ho sặc ho sụa.
-"Em...Sica...em...anh..."
-"Lần này sẽ được, em hứa đấy!"
-"Không phải...anh...em...em..."
Chưa bao giờ thấy người yêu bối rối như này, mình để ý thấy chân tay anh lóng nga lóng ngóng, mặt mũi thì đỏ bừng.
Anh bị cuống, ho khan một lúc, mãi sau mới bình tĩnh được.
-"Hôm nay anh mệt, để sau nhé!"
Mình nóng cả mặt, cái thể loại gì mà mỡ dâng tới miệng mèo mà mèo lại chê thế?
Tự ái con gái của mình, vứt đi đâu cơ chứ?
-"Sao anh lại thế, anh chán em rồi à?"
-"Anh..."
-"Hay cơ thể em không đủ hấp dẫn?"
-"..."
-"Hoặc cũng có khả năng anh ăn vụng sau lưng em, cho nên giờ no xôi chán chè rồi, không cần em..."
-"..."
Anh càng im lặng, mình càng điên.
-"Hay anh...không có khả năng, hả?"
-"Em..."
Thấy anh vò đầu bứt tai, nhìn mình kiểu bất lực, không nói lên lời.
-"Anh!"
-"Anh có biết như thế em xấu hổ, tủi thân lắm không?"
-"Anh làm em buồn..."
-"Anh!"
-"Em phải làm sao?"
-"Có phải những lần trước thất bại khiến anh giận em, giờ muốn trả đũa em? Anh biết em yêu anh nhiều lắm không? Em thực sự...yêu anh hơn tất cả ..."
Mình nghẹn ngào.
Còn anh, sắc mặt xấu thấy rõ, bàn tay nắm chặt, giọng nói chưa bao giờ lạnh lẽo tới thế.
-"Yêu...yêu...mù quáng...Jessica Jung, ngay bây giờ em biết tôi ước gì không? Tôi ước chi em còn nhỏ, chỉ cần có cái roi mây vụt cho vài phát ở mông là hết hư! Thằng khốn đó là cái gì? Hắn xứng đáng với em à? Em làm ơn tỉnh táo lại đi..."
Lại làm sao không biết đây? Thằng nào? Hay anh nghi mình ngoại tình với thằng nào, nên tức, mình vội vàng giải thích.
Anh không thèm nghe, còn giữ chặt vai mình, hỏi, mà như quát.
-"NÓI, TÊN TÔI, NÓI MAU!"
-"Dong..."
-"Nhìn lại, nhìn cho kĩ vào rồi hãng nói..."
-"Lee DongWook."
Anh giận lắm, mình vừa dứt lời anh đã đi thẳng lên phòng đóng sầm cửa, buồn không tả nổi.
Đêm, thật dài.
...
Tiếng giao hàng khiến mình thức giấc.
Bánh...
Quán của mình.
Đúng rồi, thôi chết, sao mình lại đãng trí đến thế?
Mình bị tai nạn từ hồi đó, quán của mình ra sao? Công sức bao nhiêu năm của mình?
Mình định gọi cho thằng quản lý, lại phát hiện ra điện thoại cũng mất đâu rồi.
Vẫn sớm nên mình chưa muốn đánh thức anh, lòng thì nóng như lửa đốt, sốt ruột, không được, mình phải ra quán một lúc xem tình hình như nào.
Mình sẽ chỉ đi một chút thôi, sẽ rất nhanh.
Mình ra ngõ, nhưng mình không biết đi đường nào cả. Mình làm sao thế này? Mình sống ở nơi đây từ nhỏ, có ngõ ngách nào không biết? Sao tự dưng hôm nay lại đơ thế?
Mình thử chạy qua đường này này, vòng tới ngách kia, ngó nghiêng xung quanh, phải có cách chứ.
"274 Phố A"
Đó là cái bảng hiệu ở cửa hàng mà mình nhìn thấy. Thì ra là đang ở Phố A, mình vẫy taxi, nhưng chẳng cái nào dừng lại.
Xung quanh ai cũng nhìn mình rất kì cục, có người đang bế trẻ nhỏ, sợ hãi tránh thật xa. Vì sao vậy?
Có lẽ mình phải về nhà bảo anh đèo đi thôi.
Lật đật quay lại, rẽ trái rẽ phải, đi ngang đi dọc...rốt cuộc không biết phải làm sao để về được nhà.
Mình đến phát rồ vì mình mất.
Mệt quá, đành dừng chân lại nghỉ ở một cửa hàng gần đó, tình cờ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu qua tấm kính.
Ai đây?
Con nào mà đầu tóc rối bù, mặt mũi lấm lem, quần áo xộc xệch, tất thì mỗi bên một màu, dép cũng không đi?
Là mình sao?
Không phải đâu, không phải mình đâu, mình đâu có xấu đến thế.
Mình nhìn vào gương, cảm thấy buồn cười, mình cười, thật to.
Rồi tự dưng lại muốn khóc, cứ thế nức nở.
Khóc khóc cười cười, chính mình cũng không khống chế được nữa...
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top