Chap 38
"Nigiiiiiii!!!" Tiếng của cô bạn cùng bạn Nigi kêu lên thất thanh. "Sao?" Cô vẫn thản nhiên bước vào chỗ ngồi. "Bộ mày với anh Fuu quen nhau hả?" Nigi khựng lại khi nghe cô bạn hỏi thế, không lẽ, bị mọi người để ý rồi sao. Nhưng mà, chuyện này, cô vẫn thấy ngại lắm. Anh đường đường nổi tiếng với các cô gái thế kia, nếu chuyện này là lộ ra, hẳn sẽ là chủ đề nóng hổi ở trường, rồi cô sẽ bị các bạn nữ tẩy chay chẳng hạn. Nigi tìm cách chối "Hồi nào cơ chứ?" "Chứ sao lúc nào cũng thấy hai người đi học chung, rồi về với nhau nữa." "Không có đâu! Tại cùng đường thôi!" "Ra về nào anh ấy chả đợi mày cùng về. Không thể hiện thôi chứ tao thấy người ta nhìn mày suốt thôi, rồi khi tao đi rồi thì ngay lập tức hai người nói chuyện thân mật với nhau liền." "Chuyện này..." "Không giấu nổi tao đâu!" "Đừng...nói ai nha..." "Biết rồi! Mà không ngờ nha! Sao sao sao thế!" "Thì...lại đây tao kể nhỏ cho!" Hai cô nàng ngồi tâm sự chuyện yêu đương của bản thân cho nhau. "Ấy thế mày có dự định gì cho Valentine không? Ba ngày nữa ấy!" "Tao...cũng chưa biết!" "Tao mới tìm được chỗ này nhận dạy làm Socola nè! Đi chung không?" "Được ấy! Vậy khi nào mày rãnh?" Thế là, họ hẹn nhau bí mật làm quà tình yêu cho chàng trai của mình.
Tối hôm đó, nhân lúc Fuu cất bước đi làm thêm, Nigi cũng tranh thủ chạy đến chỗ học làm Socola. Bước vào lớp học, cô nàng chăm chú làm theo hướng dẫn của giáo viên. Do từ nhỏ đã được dạy nấu ăn nên đối với Nigi chuyện này cũng khá dễ dàng.Nguyên liệu đã có sẵn ở tiệm, cô chỉ việc bỏ tiền ra mua, cũng không đắt lắm.Cắt socola thành từng lát mỏng thật mỏng, rồi đun cho đến khi chảy ra, sau đó thêm tí sữa cùng kem vào khuấy đều. Cô đổ socola lỏng đã trộn với đậu phồng cùng hạt cốm vào từng khuôn trái tim nhỏ nhỏ, thêm vào đó hạt hạnh nhân vào bên trong, rồi để vào tủ lạnh. Thế là xong. "Mày giỏi thật nha!" "Mày cũng giỏi mà" "Chắc anh Fuu của mày sẽ hạnh phúc lắm đây!" Nigi cười, quả thật, cô cảm thấy rất hồi hộp, chả biết liệu nó có ngon như cô nghĩ không, và, điều quan trọng là không biết anh có thích hay không. Buổi đầu chỉ thế này thôi, giờ chỉ còn chờ đến mai, socola đông lại là được. Hai cô nàng dọn dẹp thu dọn đồ đạc, ra về. Nigi hì hộc chạy về nhanh kẻo Fuu về trước thì khó giữ bí mật chuyện này lắm. "Ah!" Cô va vào một người đi đường trong khi chăm chú chạy mà không để ý. May mắn người đó kịp kéo tay cô đỡ dậy. "Tôi xin lỗi!" "Em gái không sao chứ?" Ơ, Nigi ngước đầu lên nhìn, là Ayman đây mà. "Ý chào anh!" "Chào em gái, lâu rồi không gặp nhớ em quá!!!!" Tỏ ra mừng rỡ, Ayman dang rộng vòng tay ôm lấy Nigi vào khiến cô khó xử đỏ mặt. "Nah... gặp anh trùng hợp quá...mà anh..." Ayman như nhận thức ra được sự thân mật hơi lố của mình, liền bối rối xin lỗi "Ây da sorry em nhiều nha!... Hehe Fuu mà nhìn thấy chắc anh chết mất!" Anh gãi gãi đầu chẳng biết nên giải thích thế nào. Không hiểu sao lần nào thấy Nigi anh cũng muốn được chạm vào cô, nhưng mà bản thân hôm nay bỗng dưng thiếu kiểm soát quá. Đang tự trách bản thân thì Nigi đã hối hả kết thúc cuộc tình cờ này "Xin lỗi anh em đang gấp! Gặp lại anh sau nhé!" Nối rồi, Nigi chạy đi về nhà nhanh để lại Ayman vẫn còn chưa kịp vẫy tay chào cô.
"May quá! Anh ấy vẫn chưa về." Nigi thở phào nhẹ nhõm khi không thấy đôi giày của Fuu trên kệ dép ngay cửa ra vào. Cô nhanh chóng chạy lên phòng thay đồ rồi giở sách vở ra làm bài như thể nãy giờ không có chuyện gì xảy ra. "Chăm chỉ quá nhỉ?" Một lần nữa, Fuu làm Nigi giật thót mình vì sự xuất hiện bất thình lình mà không gây ra tiếng động gì. Cô ôm tim "Bộ anh là ma à?" "Có ma nào đẹp trai như anh không?" "Anh đó!" "Thế có ma nào yêu em hơn bản thân nó không?" Nghe tới đây, Nigi khẽ ngượng ngùng, liếc mắt sang chỗ khác. Thấy cô không đáp, anh liền bước lại gần, hôn lên trán cô "Có tui đó!" Nói rồi anh bước vào nhà tắm. Nigi ngồi đó, khẽ cười.
Ngày hôm sau cũng thế, sáng cả hai cùng dậy, cùng đi đến trường, rồi cùng nhau về. "Hôm nay anh cũng đi làm à?" "Ừ anh tăng ca!" "Thế mai anh có đi không?" Fuu im lặng một hồi, rồi đưa mắt nhìn Nigi "Sao vậy?" "Ah không...chỉ là..." "Cả đêm không đủ sướng à?" "Biến thái! Ý em không phải thế ahh!!" Thật ra, Fuu cũng hiểu một chút ý nghĩ của Nigi. Anh biết chứ, ngày mai là ngày tình nhân, cơ mà, không biết ngày mai cô nàng sẽ làm gì cho anh nhỉ. "Rồi anh biết rồi" Câu nói như đáp ứng nhu cầu của Nigi, anh xoa đầu cô, rồi bước đi. Đợi Fuu đi xa hơn, xa hơn, tới khi cô không còn thấy bóng anh nữa, Nigi liền hớn hở gọi điện cho cô bạn "Anh ấy đi rồi! Mình chuẩn bị đi thôi!"
Vừa hồi hộp vừa háo hức, hai cô nàng bước vào lớp học làm socola hôm qua. Lấy vỉ socola trong ngăn lạnh ra, may quá nó đã đông lại thành công rồi. Nhẹ nhàng, cô dùng tay khéo léo đưa dao lấy từng viên socola hình trái tim nhỏ nhỏ của mình ra khỏi khuôn, rồi tỉ mỉ từng ly từng tí, cô bóp nhẹ bịch kem để vẽ hình rồi ghi từng chữ lên từng viên " Nigi LOVE Fuu!". Nigi sắp xếp chúng vào hộp quà hình trái tim cô mua gần đó thật ngăn nắp gọn gàng, cô còn tranh trí thêm vài miếng bánh quy hay bánh quế. Đóng gói lại cẩn thận, thế là xong! Nigi mãn nhãn với món quà mình đã chuẩn bị, trông xinh mắt ấy chứ! Cơ mà, vẫn còn dư vài viên socola lúc nãy không đủ để chung vào với hộp của Fuu. Hay là cô ăn hết nhỉ? "Ah đúng rồi!", Nigi vội chạy ra ngoài mua thêm một hộp đựng socola, nhưng nhỏ hơn, đủ để chứa các viên còn lại. Cô bỏ chúng vào, hình như có chút đơn sơ, đã làm thì phải làm tới chót nhỉ. Quyết định, Nigi vẽ lên thêm cho chúng chữ "AYMAN!".
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top