12

CHƯƠNG 12: NGŨ KHUYẾT TRIỀU MINH – NGUỒN GỐC CỦA SỰ PHẢN BỘI
PHẦN 1: BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐỊA MẠCH
Sau thảm kịch kinh hoàng tại nhà Nhất, Khánh, Đức và Khoa rút lui về một trạm quan trắc địa chấn bỏ hoang dưới chân núi Ba Vì. Tại đây, trong một căn hầm chứa đầy những bản thảo Hán Nôm cổ, Hạ Khoa đã giải mã được một phần dữ liệu từ máy quét nano: Hội Tam Khuyết thực chất chỉ là "phần nổi".
"Chúng ta đã nhầm," Khoa nói, giọng khàn đặc vì kiệt sức. "Hội không chỉ có Void và đám tay sai. Thực thể đứng sau sự sụp đổ của Long mạch là Ngũ Khuyết – năm kẻ mang năm lời nguyền khác nhau của dòng giống tà đạo cổ xưa."
Bản danh sách hiện lên trên màn hình mờ ảo:
* Void (Hư Không): Kẻ phán xét.
* Malum (Ái Ác): Kẻ hành hình (vừa mới gia nhập).
* Bách Độc (Uế): Kẻ gieo rắc dịch bệnh tâm linh.
* Huyết Thủ (Sát): Kẻ khao khát chiến tranh.
* Vô Diện (Tham): Kẻ thao túng lòng tham con người.
"Tại sao chúng lại liên minh?" Đức nắm chặt tay. Khoa lắc đầu: "Mục đích tối thượng vẫn bị ẩn sau một lớp mã hóa linh hồn, nhưng có vẻ chúng đang cùng nhau chờ đợi một sự kiện gọi là 'Nhật Thực Vĩnh Hằng'."
PHẦN 2: LỊCH SỬ CỦA ÂM VÀ MA
Trong lúc nghỉ ngơi, Khánh giải thích cho Đức và Khoa về bản chất thực sự của thế giới tâm linh mà họ đang đối đầu. Theo cổ thư của cha Khánh để lại:
* ÂM (Cõi Âm): Là dòng chảy của những linh hồn chưa siêu thoát, những ký ức còn sót lại của người quá cố. Bản chất của Âm là sự tĩnh lặng và nỗi buồn.
* MA (Ác Ma): Không phải là người chết. Ma được sinh ra từ Oán Niệm và Dục Vọng của người sống. Khi một người ôm hận quá sâu, hoặc tham lam vô độ, năng lượng đó tụ lại thành hình hài. Ma chính là "phần tối" của nhân loại được cụ thể hóa.
"Vậy tại sao chúng không hợp sức lại để tiêu diệt chúng ta một lần cho xong?" Đức thắc mắc.
Khánh nhìn vào ngọn nến đang cháy lập lòe: "Vì bản chất của cái ác là Sự Cô Độc. Ma quỷ sinh ra từ sự ích kỷ, nên chúng không bao giờ biết tin tưởng. Chúng nghi ngờ lẫn nhau, rình rập để nuốt chửng công lực của nhau. Ngay cả trong Ngũ Khuyết, chúng liên minh chỉ vì một lợi ích ngắn hạn. Nếu một kẻ yếu đi, kẻ khác sẽ không ngần ngại đâm sau lưng để chiếm lấy vị trí dẫn đầu."
PHẦN 3: SỰ RẠN NỨT CỦA CÁI ÁC
Tại sào huyệt của Hội, Malum (Nhất) đứng biệt lập trong bóng tối. Những kẻ khác trong Ngũ Khuyết nhìn cậu với ánh mắt thèm khát năng lượng tím thẫm rực rỡ từ Lệnh Bài Malum.
"Thằng nhóc này có mùi của sự tuyệt vọng thật thơm ngon," một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía Bách Độc.
Nhất không thèm quay đầu, thanh kiếm xám tím của cậu khẽ rung lên: "Bước tới một bước nữa, ta sẽ phán xét luôn cả ngươi."
Sự căng thẳng tột độ bao trùm. Chúng không phải là một đội quân, chúng là một bầy sói đói đang bị nhốt chung một chuồng, chỉ chờ đợi thời điểm Long mạch Việt Nam sụp đổ để quay sang xâu xé lẫn nhau.
PHẦN 4: SỨC MẠNH CỦA SỰ TIN TƯỞNG
Trở lại trạm quan trắc, Khánh cầm tay Đức và Khoa: "Đó chính là điểm yếu của chúng, và là sức mạnh duy nhất của chúng ta. Chúng mạnh hơn, nhưng chúng cô độc. Còn chúng ta... dù có mất đi Nhất, chúng ta vẫn chiến đấu vì nhau."
Hạ Khoa nhìn vào bộ giáp Arche đang được sửa chữa: "Tôi sẽ nâng cấp hệ thống liên kết não bộ cho cả ba bộ giáp. Khi chúng ta chiến đấu, tần số năng lượng sẽ hòa làm một. Đó là thứ mà ma quỷ không bao giờ làm được."
PHẦN 5: TÍN HIỆU TỪ QUÁ KHỨ
Bất ngờ, một tín hiệu cổ xưa phát ra từ chiếc Lệnh Bài Eclipse của Khánh. Nó không phải là một lời cảnh báo, mà là một tọa độ dẫn đến Cố đô Huế – nơi lưu giữ mảnh ghép cuối cùng về lịch sử của Ngũ Khuyết và bí mật về cái chết của cha cậu.
"Chúng ta phải đi," Khánh kiên định. "Trước khi Ngũ Khuyết tìm thấy sự đồng thuận hiếm hoi để phá hủy điểm Long mạch tiếp theo."
Ở phía xa, trên đỉnh núi Ba Vì, Void đứng lặng nhìn về phía kinh thành Huế. Hắn biết nhóm bạn đang đi đâu. Hắn thì thầm: "Cứ đi đi, Eclipse. Sự thật ở đó sẽ nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của ngươi về tình bạn và lòng trung thành."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #kamenrider