Chương 16: Anh vẫn còn luyến tiếc em.

[Hắn là cún con sao? Còn đánh dấu lãnh thổ]

Không biết có phải từ lúc gặp lại nhau cho đến bây giờ, Tống Á Hiên đã quen với cách nói lạnh nhạt của anh hay không, nên lúc nghe thấy câu 'đừng quản tôi!' của anh, Tống Á Hiên không những không tức giận, thậm chí còn bất đắc dĩ mỉm cười: "Đây là nhà của anh, anh còn tính đi đâu nữa?"

Hạ Tuấn Lâm cảm thấy tâm trạng của mình hỏng bét rồi: "Cậu cũng biết đây là nhà của tôi, còn xông vào như nhà của cậu vậy."

Tống Á Hiên tắt điện thoại Lưu Diệu Văn: "Đang êm đẹp mà, sao anh lại tức giận rồi."

Tựa như bạn trai đang cố ý gây sự, giọng nói của Tống Á Hiên vừa trầm vừa khàn, mang theo một chút ý tứ nuông chiều, chắc là biết mình đêm nay mặt dày mày dạn một hai đòi vào có hơi quá phận.

Bây giờ nhân vật của bọn họ giống như đã hoán đổi, người dỗ dành là Tống Á Hiên, còn Hạ Tuấn Lâm chính là người đang cáu gắt. Tống Á Hiên đứng lên: "Đã trễ thế này, anh còn có thể đi đâu?"

Không biết làm sao, não Hạ Tuấn Lâm giật giật, cố ý nói: "Ngoại trừ nhà của tôi, tôi còn rất nhiều nơi để đi."

Tống Á Hiên ồ một tiếng, ngữ điệu trầm bổng du dương: "Tống Cách? Nghiêm Hạo Tường? Phương Tri Bình? Chị Hồng? Văn Tiểu Vĩnh.........." Tống Á Hiên đem tên những người Hạ Tuấn Lâm quen biết liệt kê ra, thấy ánh mắt Hạ Tuấn Lâm càng mở càng to, Tống Á Hiên bình tĩnh cười, bổ sung một người cuối cùng: "Hay là Nhậm Nhiên mới về nước?"

Hạ Tuấn Lâm kinh hồn bạt vía nói: "Sao cậu lại........"

Trong những người này có người là Hạ Tuấn Lâm mới quen biết mấy năm gần đây, tại sao Tống Á Hiên lại biết rõ ràng như vậy? Hắn điều tra anh sao?

Còn có Nhậm Nhiên mới về nước, làm sao Tống Á Hiên lại biết, chẳng lẽ hai người bọn họ còn giữ liên lạc với nhau?

Hạ Tuấn Lâm thực sự cảm thấy mình thật sự hết thuốc chữa rồi, thậm chí bây giờ còn lo lắng về chuyện này.

Tống Á Hiên dường như không cảm thấy những lời mình nói ra đáng sợ một chút nào, còn chống cằm lộ ra một nụ cười với Hạ Tuấn Lâm, rất giả dối nhưng cũng rất đẹp. Tống Á Hiên nói: "Anh à, em còn biết rất nhiều chuyện, điều anh muốn cho em biết, điều anh không muốn cho em biết."

Lời này nghe rất mơ hồ, da gà Hạ Tuấn Lâm chậm rãi nổi lên, dị thường khó hiểu hỏi: "Cậu dây dưa không dứt với tôi làm cái gì?"

Câu hỏi này anh hỏi vô cùng thành khẩn, anh thật sự không biết Tống Á Hiên vì cái gì mà qua 6 năm mới đến dây dưa với anh.

Nếu là yêu thương, vì sao năm đó không quý trọng.

Nếu là chân ái, vì cái gì qua nhiều năm như vậy không đến tìm anh.

Tống Á Hiên có biết thế nào là yêu một người không, nhiều năm trôi qua như vậy, mà vẫn giống như năm đó tùy hứng làm bậy, hỉ nộ vô thường.

Tống Á Hiên hợp tình hợp lý trả lời: "Đương nhiên là vì em thích anh."

Đối với câu trả lời này, nội tâm của Hạ Tuấn Lâm không chút gợn sóng, đại khái là tín nhiệm anh dành cho Tống Á Hiên đã sớm không còn, thế nên những lời thú nhận của hắn dành cho anh đều là nói dối.

Lời tỏ tình tràn đầy nhu tình đường mật của Tống Á Hiên vừa dứt, hắn lại lãnh khốc vô tình nói: "Đêm nay anh không được đi đâu hết, bằng không em sẽ đem anh trói lại."

Nói xong Tống Á Hiên tựa như đang nghĩ đến cảnh tượng đó: "Như vậy cũng không tồi."

Loại lời nói này, Hạ Tuấn Lâm cũng không lấy làm lạ nữa, dù sao Tống Á Hiên cũng là tên thần kinh.

Hạ Tuấn Lâm chỉ có thể bỏ lại một câu: "Đêm nay cậu ngủ trên sô pha, đến sáng thì cút đi."

Nói xong anh cầm quần áo vào phòng tắm, cố ý khóa trái cửa, chỉ sợ đang tắm nửa chừng, tên điên Tống Á Hiên sẽ tiến vào làm chuyện kỳ quái.

Không phải sợ mình không cưỡng lại được sự cám dỗ, mà là sợ sẽ có chuyện đổ máu xảy ra.

Sau khi tắm rửa xong, lúc đi ra Hạ Tuấn Lâm phát hiện phòng khách không có người, đi vào phòng ngủ liền nhìn thấy Tống Á Hiên đã chiếm giường của anh, còn tri kỉ để dành một nửa giường cho Hạ Tuấn Lâm, ngay cả tóc cũng chưa lau qua, hô hấp đều đặn, dĩ nhiên đã ngủ say rồi.

Hạ Tuấn Lâm đi tới véo liên tục vào mặt hắn, đánh thức Tống Á Hiên khỏi mộng đẹp.

Hạ đại minh tinh dù có thâm tình đến đâu cũng có chứng gắt ngủ, mặt đen như đáy nồi nói: "Anh là muốn giết chồng sao? Bắt em mệt chết rồi anh trở thành một góa phụ Alpha, đi trêu chọc một đống Omega về sinh con cho anh đúng không!"

Hạ Tuấn Lâm bị hắn nói xối xả vào người như cái máy liên thanh, nhịn không được 'hung hăng' tát cho Tống Á Hiên một phát: "Tóc cậu còn ướt như thế, ngủ cái mông!"

Tống Á Hiên nhắm mắt lại, giả ngơ giả điếc không nghe những gì anh nói, còn trở mình úp mặt vào trong góc, không thèm phản ứng với Hạ Tuấn Lâm.

Hạ Tuấn Lâm xúc động xuống giường, cũng không có ý định ngủ trên giường này, dù sao nhà anh có hai phòng ngủ một phòng khách, anh thu dọn đi sang một phòng khác, nằm trên giường nhắm mắt ngủ.

Kế hoạch rất ổn áp, nhưng lại không kìm được mà lòng như lửa đối, Hạ Tuấn Lâm lăn qua lăn lại trên giường mãi mới vào mộng đẹp được, lại mơ thấy Tống Á Hiên để tóc còn ướt đi ngủ, ngày hôm sau sốt cao, lại còn phải đi chạy lịch trình.

Ở sân khấu ca ca nhảy nhảy, kết quả vì đầu choáng váng mà ngã xuống khỏi sân khấu. Hạ Tuấn Lâm ở dưới đài mắt như muốn nứt ra, liều chết chạy đến, mới miễn cưỡng đón được Tống Á Hiên, nam nhân nặng trịch dựa trên người anh, cười đến mỹ mãn: "Anh vẫn còn luyến tiếc em."

Hạ Tuấn Lâm bừng tỉnh, trong phòng tối đen, ngoài trừ anh còn có một tiếng hít thở khác, là Tống Á Hiên lén lút qua đây nằm lên giường anh.

Anh đưa tay ra sờ, một nắm ướt át, đầu ngón tay vê vài cái, một giọt nước nhỏ rơi xuống.

Hạ Tuấn Lâm thở dài, bật đèn gọi người dậy. Tống Á Hiên mới lén đến đây, đương nhiên chưa có ngủ, mở to đôi mắt sáng ngời nhìn Hạ Tuấn Lâm, dường như đang mong chờ cái gì đấy.

Áo ngủ Tống Á Hiên cố ý chỉ cài một nút, lúc chống tay ngồi dậy, áo trượt xuống lộ ra nửa bả vai, toàn bộ cơ thể hắn trắng trợn viết lên hai chữ 'quyến rũ'.

Hạ Tuấn Lâm công chính nghiêm minh đi ra phòng khách, Tống Á Hiên phía sau đuổi tới: "Anh là ốc sên đấy à? Cả ngày đi chuyển ổ!"

Không bao lâu, Hạ Tuấn Lâm lần nữa quay lại, trong tay cầm một cái máy sấy tóc, đây là của thương hiệu cao cấp, giá cũng không hề rẻ.

Có thể là vì tiền nào của nấy, mua đã 6 năm cũng không có bị hỏng, ngày thường dùng rất tốt, gió thổi ra rất mạnh, hong khô cũng nhanh.

Năm đó mua cho Tống Á Hiên dùng, lấy tiền tiết kiệm làm thêm của kỳ nghỉ hè và nghỉ đông để mua cho 'vợ' của mình. Lúc đấy cảm thấy rất đáng giá, vì dùng trên người 'vợ' mình cưng chiều nên bản thân một chút cũng không tiếc tiền.

Bây giờ tiền lương một tháng của Hạ Tuấn Lâm có thể mua vài cái máy sấy tóc này, nhưng anh lại không muốn cho Tống Á Hiên dùng nữa, bởi vì cảm thấy không đáng giá.

Hạ Tuấn Lâm ném máy sấy lên giường: "Hong khô tóc rồi ngủ tiếp, nệm của tôi không thể dính nước."

Tống Á Hiên nhìn máy sấy tóc, lại nhìn Hạ Tuấn Lâm: "Anh sấy cho em giống như ngày trước đi."

Hạ Tuấn Lâm không để ý đến hắn, lần này là đi thật, trở lại phòng ngủ của mình, khóa trái cửa.

Không lâu sau, anh nghe thấy thanh âm máy sấy cách đó không xa vang lên, rõ ràng rất ầm ĩ, nhưng lần này Hạ Tuấn Lâm rất nhanh chìm vào giấc ngủ, một đêm ngon giấc, thậm chí còn không mơ thấy gì.

Lúc tỉnh dậy mặt trời đã lên cao, kéo rèm cửa ra, nhìn thấy thời tiết hiếm khi đẹp như vậy, Hạ Tuấn Lâm ngó đến hình ảnh phản chiếu trên cửa thủy tinh, mới phát hiện mình đang mỉm cười.

Cũng không biết vui cái gì, anh thu lại tâm tình, mở cửa đi ra ngoài.

Trong phòng khách yên tĩnh, không có âm thanh của người nào khác. Nụ cười trên mặt Hạ Tuấn Lâm biến mất, theo thói quen đi rót cho mình ly nước, ngồi trên ghế sô pha uống, toàn bộ quá trình đều ngẩn ngẩn ngơ ngơ, vẻ mặt hồn bay phách lạc.

Hạ Tuấn Lâm tự nhủ với lòng phải tỉnh táo lại, anh đặt ly nước xuống, lại phát hiện đồ ngủ của Tống Á Hiên còn trên sô pha, ngoài ban công còn có quần áo của hắn.

Anh không tin Tống Á Hiên dám khỏa thân chạy ra khỏi nhà anh, đi đến phòng khách thì thấy quần áo của mình chất chồng trên đấy, vài móc quần áo bị vứt sang một bên, rõ ràng Tống Á Hiên đã lục qua.

Xem ra Tống Á Hiên không quá ưa thưởng thức của anh, cả tủ quần áo trước đây đầy ắp quần áo bây giờ lại trống không, hiển nhiên quần áo đã bị vứt trên giường.

Trong không khí tràn ngập mùi hương tin tức tố của Tống Á Hiên, cũng không biết người này đã phóng ra bao nhiêu.

Hạ Tuấn Lâm cầm lấy một bộ quần áo, bên trên tất cả đều là mùi của Tống Á Hiên.

"Hắn là cún con sao? Còn đánh dấu lãnh thổ." Hạ Tuấn Lâm lẩm bẩm, lại nhịn không được mà mỉm cười.

Đi ra phòng khách, trên bàn có một cái đĩa, trên đĩa được úp bằng một cái tô, bên cạnh là một tờ giấy với nét chữ rồng bay phượng múa: "Đi đây, nhớ thì gọi cho em, số vẫn không đổi đâu, đồ ăn sáng em nấu xong rồi đấy."

Cầm tô mở ra, Hạ Tuấn Lâm cười không nổi nữa, trứng chiên cháy đen, thịt xông khói cứng như đá, này cho người ăn à.

Hạ Tuấn Lâm trực tiếp đem đồ ăn trong đĩa đổ thẳng vào thùng rác.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top